mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay17294
mod_vvisit_counterHôm Qua24055
mod_vvisit_counterTuần Này59073
mod_vvisit_counterTuần Trước111209
mod_vvisit_counterTháng Này89540
mod_vvisit_counterTháng Trước591682
mod_vvisit_counterTất cả26017065

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - LM MINH ANH PDF Print E-mail

NHIỀU HƠN NHỮNG GÌ CÓ THỂ TƯỞNG TƯỢNG

"Hãy đến mà ăn!".

Blaise Pascal nói, "Điểm phân biệt lớn nhất về sự toàn năng của Thiên Chúa, là khi nghĩ về nó, trí tưởng tượng của con người sẽ mất! Ngài luôn 'nhiều hơn những gì có thể tưởng tượng!'".

Kính thưa Anh Chị em,

Đúng như Pascal nói, với Chúa Giêsu Phục Sinh, mọi sự luôn 'nhiều hơn những gì có thể tưởng tượng!'. Lời Chúa hôm nay cho thấy, với Chúa Giêsu, mọi sự trở nên mới mẻ, có thể bắt đầu lại, có thể được phục hồi, kể cả những đổ vỡ, phản bội và thất bại!

Tin Mừng đại lễ Phục Sinh lưu ý cách Phêrô và Gioan đi vào ngôi mộ của Thầy. Tác giả Phúc Âm thứ tư nói về Gioan, "Ông đã thấy và đã tin!". Thế còn đức tin của Phêrô thì sao? Tác giả im lặng! Phải chăng có một vướng mắc nào đó mà Phêrô phải giải quyết trước khi tín thác hoàn toàn vào Chúa Phục Sinh; hay phải chăng Phêrô đang nghiền ngẫm về những lần không chung thuỷ trong quá khứ? Có thể! Khi ai đó cảm thấy không thoải mái trong các tình huống, họ có xu hướng trở lại với những nếp cũ quen thuộc hầu khôi phục lại sự tự tin và giá trị bản thân. Với Phêrô, nếp cũ bảo đảm là đánh cá, vì vậy ông đi đánh cá, rủ các bạn cùng đi; họ là những người cũng cảm thấy có lỗi vì đã bỏ Thầy mà chạy trong cuộc thương khó. Có lẽ sự áy náy của họ là lý do khiến họ dễ dàng nhập cuộc với Phêrô. Vậy mà nhóm bạn chài đáng thương ấy thật may mắn, 'nhiều hơn những gì có thể tưởng tượng!'. Họ gặp được Thầy mình đang đứng trên bờ, người sẽ băng bó những vết thương lòng cho họ, chữa lành những trái tim thương tổn của họ.

Chúa Giêsu hiện ra trên bờ nhưng họ không nhận ra Thầy; Ngài ra lệnh cho họ buông chài bên mạn phải thuyền. Và họ bắt được rất nhiều cá. Thật là một cuộc đánh bắt thú vị! Mẻ cá này không chỉ là một ân huệ sau một đêm công cốc; nó mang tính biểu tượng cao! Biểu tượng trọng tâm là Đấng Phục Sinh đang ở với họ, 'giữa nếp cũ, đánh cá theo cách mới'; Gioan nói, "Chúa đó!"; Ngài thầm nhắc họ sứ mệnh ban đầu, "Các con sẽ là những kẻ lưới người như lưới cá!". Và điều quan trọng là nếu họ tự sức làm điều này bằng những nỗ lực của mình theo 'nếp cũ', họ sẽ trắng tay; nhưng nếu làm theo 'cách mới', tức là 'theo lệnh Ngài', 'theo cách của Ngài', 'trong thời gian của Ngài', nỗ lực của họ sẽ mang lại thành quả, 'nhiều hơn những gì có thể tưởng tượng!'. Bài đọc thứ nhất hôm nay là một bằng chứng, trước hội đồng lãnh đạo cao nhất, Phêrô tuyên bố những gì hùng hồn nhất. Giêsu, "Tảng đá mà quý vị là thợ xây loại bỏ, đã trở nên đá tảng góc tường. Ngoài Ngài, không ai đem lại ơn cứu độ!", đúng với Thánh Vịnh đáp ca.

Tin Mừng nói, "Bước lên bờ, các ông thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên và có cả bánh nữa". Ôi! Với Phêrô, lại là một biểu tượng! Những ánh lửa của đêm nào sống lại trong ông, lửa phản bội, lửa chối Thầy; nhưng nay, lửa xót thương, lửa thứ tha! Trong đêm khổ nạn, khi đang sưởi mình bên bếp lửa hồng, ông đã nói, "Tôi không biết người ấy"; nhưng giờ đây, cũng bên bếp lửa hồng, 'Người Ấy' lại nói với ông, các bạn ông, "Hãy đến mà ăn!". Những lời này sao mà thâm trầm đến thế, 'nhiều hơn những gì có thể tưởng tượng'; bởi lẽ, nó gợi lên những lời của đêm Tiệc Ly, lời của các phép lạ bánh cá hoá nhiều, lời của các bữa ăn đượm tình Thầy trò...

Anh chị em,

Lịch sử của Phêrô cũng là lịch sử của mỗi người chúng ta, không phải lúc nào cũng trung tín, chân thực; ở đó có cả bất trung, bội tín. Thế nhưng, Chúa Phục Sinh quên hết! Ngài mời tất cả mọi người "Hãy đến mà ăn!", đến tham dự bữa tiệc thịnh soạn của lòng thương xót. Chúa Phục Sinh trả lại lòng nhân hậu cho sự dữ đến nỗi các môn đệ không cần phải hỏi Ngài, "Ông là ai?". Ba năm nhìn thấy Ngài tha thứ tội lỗi và chữa lành bao bệnh tật đã giúp họ nhận biết Ngài là Đấng Thương Xót; và nay Ngài thương xót họ! Bạn và tôi, chúng ta có biết Ngài bằng cái tên Thương Xót đó không? Bạn và tôi có yêu mến Ngài như Phêrô đã trả lời Ngài sau đó không?

Chúng ta có thể cầu nguyện,

"Lạy Chúa, cho con hiểu rằng, ân sủng phục sinh không chỉ kết thúc với việc con được tha thứ; nó kết thúc với việc trái tim con được biến đổi 'nhiều hơn những gì có thể tưởng tượng!'", Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Kính chuyển:

Hồng

-----------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - LM TRẦM PHÚC - CN2PS PDF Print E-mail

GỢI Ý SUY NIỆM/CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA

Chúa Nhật 2 Phục Sinh năm C

Lời Chúa : Ga 20,19-31

Chúa đã sống lại, các môn đệ đều tin, nhưng họ vẫn chưa được thấy Chúa. Ngài sống lại, Ngài không còn sống giữa các ông như trước kia. Ngài không còn lệ thuộc vào thế giới vât chất nữa, Ngài trở thành một Đấng thiêng liêng nhưng Ngài vẫn có thể hiện ra trong thân xác tự nhiên của Ngài. Sống lại rồi, Ngài đang ở đâu ? Ngài vẫn ở với các môn đệ nhưng các ông không thể thấy Ngài. Ngài đã hứa : " Thầy sẽ không bỏ anh em mồ côi. Thầy sẽ ở với anh em".

Thánh Gioan tường thuật những cuộc hiện ra của Ngài cứ tám ngày một lần chứ không thường xuyên. Lần nầy là lần thứ nhất. Các môn đệ vẫn còn sợ người Do thái, vì không biết sau khi giết Thầy mình, họ còn sẽ làm gì nữa không. Tâm trạng các ông vẫn chưa ổn. Chúa hiện ra, đứng giữa họ và nói : "Bình an cho anh em". Đó là ân huệ đầu tiên của Chúa phục sinh, ân huệ họ đang cần. Sau đó Ngài cho các ông xem tay và cạnh sường Ngài. Chúng ta không thể hiểu được niềm vui của các ông lúc bấy giờ. Có một chi tiết chúng ta không thể bỏ qua : Chúa Giêsu khi hiện ra, không một lời trách móc các môn đệ vì đã chối Thầy hay bỏ Thầy, mà chỉ an ủi các ông mà thôi.

Chúa hiện ra cho các ông không chỉ để an ủi các ông mà thôi, Ngài trao cho họ quyền hạn và trách nhiệm để tiếp tục công trình Ngài đã khởi đầu là mang Tin Mừng cho thế giới : " Như cha đã sai thầy Ngài ban bình an như một hồng ân của Ngài. Bình an đó sẽ giúp các ông lãnh nhận những trọng trách mà Ngài sẽ trao. Trước tiên, Ngài thổi hơi và ban Thánh Thần cho các ông. Đối với Gioan, Thánh Thần được trao ban ngay khi Chúa sống lại chứ không đợi tới ngày lễ Ngũ Tuần như thánh Luca viết. Thánh Thần cũng liên kết với quyền tha tội. Chúa Giêsu đã toàn thắng sự chết và đã mang lại sự sống mới, quyền tha tội là tiếp nối sứ mệnh cứu vớt của Ngài.

Ông Tôma đã vắng mặt khi Chúa hiện ra. Khi về, nghe các môn đệ khác thuật lại việc Chúa hiện ra, ông không tin. Vấn đề không lạ gì vì ai có thể tin rằng Thầy đã sống lại ! Tôma khẳng khái quả quyết tôi không thể tin, chỉ khi nào tôi thấy những dấu đinh ở tay Thầy...tôi mới tin".

Tám ngày sau,Chúa lại hiện ra, và lần nầy xem ra Ngài chỉ chú trọng đến ông Tôma mà thôi. Ngài gọi Tôma và bảo : "Hãy đặt ngón tay vào đây, hãy đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin. Ông Tôma thưa : "Lạy Chúa của con, lạy
Thiên Chúa của con". Tôma hoàn toàn khuất phục và tuyên xưng đức tin. Lời tuyên xưng của Tôma, theo thánh Grêgôriô, có ích cho Giáo Hội hơn cả lòng tin của các tông đồ. Dù cứng lòng, nhưng Tôma là một con người hoàn toàn thành thật và thực tế. Chúa Giêsu bảo ông : " Phúc cho kẻ không thấy mà tin". Đừng hiểu lầm câu nói nầy. Không thấy mà tin là tin vào những nhân chứng đích thực là các môn đệ. Chúng ta không thể áp dụng cho đời thường vì chúng ta đang sống trong một xã hội mà sự gian dối là vua.

Qua câu chuyện của Tôma, chúng ta thấy Chúa Giêsu tế nhị như thế nào. Ngài không chê sự hèn nhát của các môn đệ, cũng không loại bỏ sự cứng tin của Tôma. Ngài cũng sẽ không bao giờ bỏ quên chúng ta là những kẻ tin, nhưng là những kẻ tin hời hợt, mau quên. Ngài vẫn đến với chúng ta và tìm hết mọi cách để củng cố niềm tin mờ nhạt của chúng ta. Ngài vẫn luôn sống với chúng ta khi Ngài cho chúng ta hồng ân tuyệt diệu là ăn lấy Ngài, nhờ đó chúng ta luôn được Ngài sống với chúng ta trong mọi hoàn cảnh và chúng ta có thể cảm thấy rõ nét tình yêu của Ngài.

Chúng ta hạnh phúc hơn Tôma. VÌ mang Chúa trong con người chúng ta, nhưng điều cần thiết là có tin hay không ? Đức tin của chúng ta có thực sự vững chắc hay không ? Chúng ta có thực sự xem Ngài như là nguồn sống duy nhất, là hạnh phúc của chúng ta không ? Nếu như thế, chúng ta mới có can đảm theo Ngài trên mọi nẻo đường và gắn bó với Ngài suốt đời.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển:

Hồng

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - LM MINH ANH PDF Print E-mail

TRẢI NGHIỆM MỘT NIỀM VUI LẠ THƯỜNG

"Các ông còn chưa tin, vì mừng quá!".

Một ấn phẩm của Anh từng đưa ra giải thưởng cho định nghĩa về "Một Người Bạn Tốt Nhất". Trong hàng nghìn câu trả lời nhận được, có những câu sau đây: "Một người hiểu được sự im lặng của bạn"; "Một người đến, khi cả thế giới đã đi ra ngoài"; và "Một người nhân lên niềm vui, chia sẻ hạnh phúc, nỗi đau; giúp chúng ta 'trải nghiệm một niềm vui lạ thường' ngay cả giữa những mất mát, khổ đau!". Câu trả lời cuối cùng này thu hút sự chú ý của nhiều người nhất!

Kính thưa Anh Chị em,

Như "Một Người Bạn Tốt Nhất", Chúa Giêsu, trong Tin Mừng hôm nay, hiện ra cho các môn đệ. Luca ghi lại một tâm trạng khó tả nơi những người bạn của Ngài; một điều gì đó vừa không thể, vừa rất thật, "Các ông còn chưa tin, vì mừng quá!". Lòng họ quá vui sướng đến mức không thể tin đây là sự thật; đúng hơn, họ chưa chuẩn bị đủ để có thể 'trải nghiệm một niềm vui lạ thường!'.

Bất cứ một cuộc gặp gỡ nào với Chúa cũng luôn dẫn bạn đến choáng ngợp và ngạc nhiên! Nó vượt ra ngoài sự say mê, vượt ra ngoài niềm vui; nó là một kinh nghiệm rất khác! Các môn đệ vui mừng, nhưng niềm vui này khiến họ nghĩ, 'Không, điều này là không thể!'. Đừng quên chụp lại 'cái khung tâm trí' đẹp đẽ này! "Chưa tin" có nghĩa là không chắc mình phải tin điều gì. Họ do dự không tin vào những gì đang thấy: một Giêsu, người bị đóng đinh, đang đứng trước họ với những hõm sâu còn chưa khô trên tay và chân; người đang nói với họ và yêu cầu một cái gì đó để ăn. Họ có một chút sốc, không tin và không chắc chắn. Dường như họ đang chờ đợi để bùng nổ niềm vui, họ muốn 'trải nghiệm một niềm vui lạ thường' trong những gì họ đang thấy, nhưng có điều gì đó đang kìm hãm họ. Tất cả là quá tốt. Có đúng như vậy không?

Phản ứng của các môn đệ đôi khi cũng là trải nghiệm của chúng ta. Những lúc được Chúa cho hưởng nếm vinh quang và ân sủng phục sinh của Ngài, chúng ta cũng thường do dự! Ở đây, có nhiều lý do! Sự nản lòng là một trong những lý do khiến chúng ta chần chừ trong việc đón nhận chúng một cách trọn vẹn! Các môn đệ vô cùng nản lòng trước cái chết của Thầy, và bây giờ, dù Thầy ở trước mặt, họ vẫn do dự để có thể 'buông bỏ sự nản lòng' mà họ đang 'ôm chặt'.

Cũng thế, chúng ta có thể dễ dàng để cho sức nặng của thế giới, tội lỗi của mình hoặc của người khác đè nặng; chúng ta tức giận hoặc khó chịu và ủ rũ vì những vấn đề phải đối mặt. Chúng ta 'ôm chặt' chúng! Nhận lấy niềm vui phục sinh có nghĩa là phải 'buông bỏ' tất cả chúng để chăm chú nhìn vào những thực tại mà Chúa muốn chúng ta tập trung vào. Chúa Giêsu liên lỉ kêu gọi chúng ta nhìn xa hơn để đạt được điều gì đó vĩ đại hơn. Ngài kêu gọi chúng ta nhìn vào chiến thắng của Ngài, một chiến thắng giải phóng và tạo ra một đức tin đáng kinh ngạc. Niềm tin này giúp cho việc 'trải nghiệm một niềm vui lạ thường' mà Chúa muốn chúng ta có.

Phêrô, qua bài đọc hôm nay, hướng niềm vui của đoàn người đang chạy theo ngài đến việc 'trải nghiệm một niềm vui lạ thường' nơi Đấng mà nhờ quyền năng Ngài, anh què bẩm sinh này đi được; đó là Chúa Giêsu Phục Sinh. Nhờ đó, họ hết sức vui mừng, Thánh Vịnh đáp ca bày tỏ, "Lạy Chúa, là Thiên Chúa chúng con, lẫy lừng thay danh Chúa trên khắp cả địa cầu!".

Anh Chị em,

"Các ông còn chưa tin, vì mừng quá!". Thật dễ hiểu, vì điều này vượt ra ngoài sự say mê, vượt ra ngoài niềm vui và trí tưởng tượng của trí hiểu hẹp hòi nơi con người. Như các môn đệ, hôm nay, chúng ta được mời gọi tin, yêu và toả lan niềm vui! Chúa Giêsu đã chiến thắng sự chết, đang ở với chúng ta cho đến tận thế. Ngài là "Một Người Bạn Tốt Nhất", chúng ta phải sống chết cho tình bạn siêu việt này! Mỗi ngày, qua Lời Chúa và Bí tích Thánh Thể, chúng ta được hưởng nếm vinh quang, ân sủng và chia sẻ chính sự sống của Ngài. Đây quả là 'trải nghiệm một niềm vui lạ thường' của người trần thế giữa một cuộc sống lắng lo, chạy vạy trên biển trần gian. Vì thế, hãy sống giây phút hiện tại, thưởng thức nó! Mọi giây phút là thời khắc đẹp nhất, vui nhất, hạnh phúc nhất mà Thiên Chúa chờ mong chúng ta ngước lên trời mà nếm cảm nó!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

"Lạy Chúa, để có thể 'trải nghiệm một niềm vui lạ thường' gặp gỡ Đấng Phục Sinh và được biến đổi bởi Ngài, xin giúp con bắt đầu bằng việc từ bỏ mọi lối sống tầm thường!", Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Kính chuyển:

Hồng

--

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - LM MINH ANH - THỨ TƯ PDF Print E-mail

Trích sách Tông đồ Công vụ. Cv 3, 1-10

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. Lc 24, 13-35

MỘT CÂU CHUYỆN LỚN HƠN

"Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?". (CÂU 17)

Anh trộm lành bị đóng đinh thủng cả hai tay, để không thể làm gì cho Chúa; một cái đinh xuyên hai bàn chân, để không thể chạy vặt cho Chúa. Vậy mà Chúa Kitô đã tặng anh một món quà cứu rỗi; Ngài ném cho anh tấm hộ chiếu, và anh vào thiên đàng! Đó là một câu chuyện tuy gãy gọn, nhưng là 'một câu chuyện lớn hơn' câu chuyện một đời bôn tẩu của mỗi người chúng ta!

Kính thưa Anh Chị em,

Cùng với câu chuyện của người trộm lành, cả hai bài đọc Lời Chúa hôm nay cũng là những câu chuyện thật đẹp! Đó là câu chuyện anh què, người ngồi ăn xin bên cửa đền thờ; câu chuyện thứ hai thú vị hơn, hai môn đệ Emmaus nhận ra danh tính người khách lạ đồng hành với mình! Đó là Chúa Giêsu Phục Sinh, người kể cho họ 'một câu chuyện lớn hơn!'.

Với anh què, bài đọc thứ nhất mô tả khá chi tiết, "Hằng ngày, anh được khiêng đến cửa đền thờ"; ở đó, anh xin bố thí. Nghĩa là anh hoàn toàn bất lực, không tự mình đi được. Thật tuyệt vời, Phêrô và Gioan, "Nhân danh Đức Giêsu Nazareth", tặng anh một món quà từ Đấng Phục Sinh để anh có thể rón rén thử đôi chân 'mới' của mình và "cùng hai ngài tiến vào đền thờ, vừa đi vừa nhảy nhót và ngợi khen Thiên Chúa". Câu chuyện về anh què chứng tỏ 'một câu chuyện lớn hơn' về quyền năng cứu độ của Chúa Phục Sinh, Đấng các tông đồ rao giảng, khiến cho "3.000 người trở lại". "Dân chúng thấy anh què đi, họ ngợi khen Chúa"; và niềm vui đã vỡ oà qua tâm tình của Thánh Vịnh đáp ca, "Tâm hồn những ai tìm kiếm Chúa, nào hoan hỷ!".

Với bài Tin Mừng, câu chuyện thứ hai hấp dẫn hơn. Hai môn đệ thất chí về làng vì mọi việc xảy ra chiều ngày thứ Sáu quá nghiệt ngã! Giêsu, người họ đặt trọn niềm hy vọng, nay chỉ là một cái xác không hồn đang yên nghỉ trong một ngôi mộ vô danh. Và kìa, một người khách lạ xuất hiện, cùng đi, người này có vẻ 'vô tội' khi ngơ khờ về những gì đã diễn ra trong mấy ngày qua. Thật dễ thương, người ấy sẵn sàng lắng nghe đến từng chi tiết những gì hai người kể; để rồi, lại trách họ, "Ôi kẻ khờ dại! Chớ thì Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?". Người ấy kể cho họ 'một câu chuyện lớn hơn', "Bắt đầu từ Môisen đến tất cả các tiên tri". Thật hồi hộp với phần kết, khi gần tới làng, hai người mở lời, "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, ngày sắp tàn". Và khi ngồi ăn, người ấy "cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận biết Chúa Giêsu". Đoạn Ngài biến mất!

Anh Chị em,

"Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?". Tại sao lại buồn bã? Các ông đang 'mắc kẹt' với những 'tai ương và vết thương' của chính họ; họ thất vọng vì chậm tin vào Thánh Kinh. Augustinô nói, "Họ bối rối khi thấy Ngài bị treo trên thập giá, đến nỗi họ quên mất sự dạy dỗ của Ngài, không tìm kiếm sự phục sinh của Ngài và không mảy may nhớ lại những lời hứa của Ngài!". Điều này cũng đúng với chúng ta, chúng ta chưa hiểu hết ý nghĩa câu chuyện vĩ đại của Thiên Chúa. Phía sau bức màn khổ nạn, Thiên Chúa vén mở một chân trời cứu độ để "dưới gầm trời này chỉ nhờ Đấng ấy mà chúng ta được nhận lãnh hết ơn này đến ơn khác". Đó là 'một câu chuyện lớn hơn' mà Thiên Chúa muốn kể cho chúng ta. Nhân loại đang cần nghe câu chuyện đó, cũng như cần được chữa lành nhờ danh Đấng ấy. Ai sẽ kể và sẽ mang danh ấy đi nếu không phải là bạn và tôi! Chớ gì bạn và tôi sẽ là bạn đồng hành cho những ai trên đường Emmaus đời họ, kể cho họ 'một câu chuyện lớn hơn' về Giêsu, để mắt họ cũng sáng ra mà quay về phía 'Mặt Trời', hầu họ được bước đi trong bình an và niềm vui!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

"Lạy Chúa, con sẽ kể cho Chúa câu chuyện 'đáng thương' của đời con; và Chúa sẽ kể cho con 'một câu chuyện lớn hơn' của tình yêu Chúa, Đấng chết cho con, để cứu độ con. Đến lượt con, con sẽ ra đi, đồng hành với những ai lạc hướng và kể cho họ câu chuyện của Chúa!", Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Kính chuyển:

Hồng

--------------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - LM MINH ANH - HUẾ - THỨ BA PDF Print E-mail

TIẾNG CỦA LÒNG

"Tại sao cô khóc?".

TIN MỪNG GIOAN 20: 11-18: NÀY BÀ SAO BÀ KHÓC? BÀ TÌM AI?

C. S. Lewis nói, "Thiên Chúa thì thầm trong niềm vui của chúng ta; tỉ tê trong lương tâm của chúng ta; nhưng lại nói oang oang trong nỗi đau của chúng ta! Nỗi đau là chiếc loa phóng thanh khuếch đại 'tiếng của lòng' Ngài, để khuấy động một thế giới khiếm thính!".

Kính thưa Anh Chị em,

Cùng với ý tưởng của C. S. Lewis, 'tiếng của lòng' người, và 'tiếng của lòng' Chúa là những gì được tiết lộ trong phụng vụ Lời Chúa hôm nay. Đó là câu chuyện thần kỳ được sách Công Vụ Tông Đồ kể lại; và đặc biệt, câu chuyện của Maria Mađalêna bên ngôi mộ trống của Chúa Giêsu mà Tin Mừng tường thuật.

Bài đọc thứ nhất mô tả quang cảnh hàng ngàn người đứng nghe Phêrô giảng, tâm tư họ bị đánh động "đến đau đớn trong lòng" khi biết, "Thiên Chúa đã tôn Đức Giêsu mà anh em đã đóng đinh, lên làm Chúa và làm Đấng Kitô".

Nó đánh động đến nỗi 'tiếng của lòng' họ phải thốt lên, "Thưa các ông, chúng tôi phải làm gì?". Kết quả là, "Hôm ấy có thêm 3.000 người trở lại". Ba ngàn người! Quả là, "Tình thương Chúa chan hoà mặt đất!" như lời Thánh Vịnh đáp ca tuyên tín; qua đó, quyền năng của Đấng Phục Sinh và sức mạnh của Thánh Thần Ngài được biểu lộ!

Với trình thuật Tin Mừng, những cảm xúc trào dâng của Maria Mađalêna bên mộ Chúa Giêsu xem ra không thuận chiều; bởi lẽ, nước mắt buồn đau của cô hoà chan với nước mắt mừng vui. Tình yêu thường làm cho người ta mù quáng; vì thế, Maria vẫn khóc! Về điều này, Gioan viết, "Họ chưa hiểu rằng, theo Thánh Kinh, Ngài phải sống lại từ cõi chết".

'Thực Tại Phục Sinh' chưa đi vào tâm trí, và chưa đến được với trái tim Maria; cô chỉ mới dừng lại ở ngưỡng tình cảm, nên cô khóc. Tuy nhiên, ở đây, vẫn có một điều gì đó đáng trân trọng! Hãy dành chút thời gian để lặng nhìn cảnh tượng này, nó thể hiện một tình yêu sâu sắc của người môn đệ dành cho Thầy!

Nó bộc lộ 'tiếng của lòng' Maria, đến nỗi, các thiên thần cũng không thể thuyết phục cô bằng câu hỏi của họ, "Tại sao cô khóc?". Đó là một tình yêu gây kinh ngạc mà chúng ta cần bắt chước. Hãy muốn những gì cô ấy muốn, cô ấy muốn luôn được ở bên cạnh Chúa của mình!

Tội nghiệp Maria! Nỗi đau cuộc đời của cô thật đáng thương và đáng xấu hổ. Một ngày buồn đã đến với cô, một ngày tuyệt vọng, vốn đã dẫn cô vào một cuộc sống đầy tai tiếng; nhân phẩm không còn, và tâm hồn thì trống rỗng! Và dường như con người đáng thương này chỉ còn thích hợp để làm nơi ẩn náu cho lũ quỷ lang thang; thế giới, xác thịt và tà ma nhìn cô chỉ bằng sự khinh thường và cơ hội chiếm đoạt.

Nhưng với Chúa Giêsu, Ngài đã nhìn cô một cách khác; Ngài yêu cô một cách khác! Tuy nhiên, tình yêu Ngài dành cho việc khôi phục cuộc sống của cô giờ đây lại bị chà đạp khi cô hụt hẫng trước ngôi mộ hoang hoác nín thinh. Hãy nhìn trái tim của Maria, một trái tim vốn đã trĩu nặng đau buồn và kinh hãi khi chứng kiến người mình yêu thương bị ngược đãi, đánh đập và đóng đinh.

Nỗi đau mất Chúa đối với cô quá lớn khiến cô nhìn Ngài là người làm vườn. Ngài gọi, "Maria", cô giật mình! Bởi lẽ, nỗi đau như chiếc loa phóng thanh đã khuếch đại trong lòng cô giờ đây đã tắt, cô đã nhận ra tiếng của người Thầy cô yêu, thực sự đây là 'tiếng của lòng' Ngài.

Anh Chị em,

"Tại sao cô khóc?". Cô khóc bởi cô không còn thấy Chúa của cô theo con mắt trần, không còn được ở bên Ngài như cô hằng ước, và theo cách cô nghĩ.

Thiên Chúa không ở xa chúng ta! Ngài âm thầm chia sẻ niềm vui của chúng ta; tỉ tê trong lương tâm và oang oang trong nỗi đau của chúng ta. Quả là hạnh phúc, một hạnh phúc không chi sánh tày, nếu chúng ta biết có Ngài luôn đồng hành.

Muốn thế, trong ngày sống, thi thoảng, chúng ta hãy có những phút tĩnh lặng để lắng nghe Ngài, ngõ hầu 'tiếng của lòng' Ngài thấm nhập vào lòng chúng ta, thúc bách chúng ta.

Như Ngài đã gọi tên "Maria" một cách thân thương; cũng thế, Ngài đang gọi tên mỗi người chúng ta. Để từ đó, chúng ta có thể thật sự là những chứng nhân phục sinh của Tin Mừng Ngài!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

"Lạy Chúa, xin cho con luôn nghe được 'tiếng của lòng' Chúa. Cho con biết rằng, Chúa yêu con từ từng ngã rẽ nhỏ của cuộc đời con, dù hình thức hay tính cách của nó có thể là gì!", Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Kính chuyển:

Hồng

-------------------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 226