mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5622
mod_vvisit_counterHôm Qua6358
mod_vvisit_counterTuần Này11980
mod_vvisit_counterTuần Trước58891
mod_vvisit_counterTháng Này156891
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10661147

We have: 110 guests online
Your IP: 54.80.103.120
 , 
Today: Apr 23, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA- THU TU - CN26TN-C PDF Print E-mail

Thứ Tư tuần Thứ XXV Mùa Thường Niên năm C.

CẢM NGHIEM SONG LỜI CHÚA - Jb 9:1-12, 14-16. Lk 9:57-62

Hãy Theo Thày

Suy Niệm Deacon Dominic Vũ quang Minh Canada.

Trình thuật Luca ghi lại giá trị ơn gọi để đi theo Chúa Yêsu. Để sống xứng hợp với giá trị này, Ngài đòi hỏi môn đệ thực thi ba điều sau:

Không tạo lập cho mình một cái hang sâu để ẩn nấp mà rình rập anh chị em mình như con Cáo qủi quyệt ma lanh. Kẻ theo Ngài không thể giữ y lối sống cũ là lừa lọc người khác. Như thế, chỗ ăn ở ngủ nghỉ chăn êm, nệm ấm... mà ta đã tạo lấy cho mình khá đầy đủ chỉ nhằm hưởng thụ thì đó không phải là kiểu mẫu của Chúa. Điều Chúa muốn họ là đơn giản cuộc sống. Ngài mời họ quảng đại bước ra khỏi ngưỡng cửa hang sâu tâm hồn, mặc lấy chiếc áo trắng tinh tuyền, bước đi với cây gậy chăn Chiên và rao giảng bằng lời Chân Thiện Mỹ...họ cần sống sao cho đơn giản, hầu tránh mọi cồng kềnh làm cản bước hành trình truyền giáo. Giả như họ có hai áo thì cởi aó ngoài ra cho bớt người nghèo, nhất là không mang bị để tích trữ của cải tiền bạc đầy dư....dĩ nhiên Chúa không bảo ta phải sống chật vật nhưng là sống sao cho ra người tử tế với hết thảy mọi người. Sứ vụ của tông đồ là chia sẻ cho kẻ nghèo và người cô thế. Nếu chúng ta lặn sâu trong hang để hưởng thụ, thì e rằng ta đã ích kỷ co quắp, để rồi từ từ đánh mất lòng thương xót chân truyền mà Chúa đã dày công tập cho ta ngay từ Giếng Rửa. Sống, theo, và ở với Chúa chính là ở với mọi tha thể khác, bằng cách lội vào cung lòng họ, trong chiều sâu của từng tâm thức và đáy tim của họ trong nhiệt cảm, là đưa mối tình Chúa vào cuộc đời trong ánh sáng Công Lý và hoà bình. Làm được như thế chính là công bố nước trời đang hiện diện nơi trần thế với toàn thể trách nhiệm liên đới với hội thánh và cộng đồng xã hội dân chính.

Điểm thứ hai mà Chúa Yêsu đã đòi hỏi là hãy để kẻ chết chôn kẻ chết. Đây là lối hành văn mang tính Chơi Chữ, cho nên chúng ta phải hiểu sâu xa hơn trong cách nói dí dỏm mà lại cực sâu của Chúa Yêsu. Ý mà Ngài muốn trình bày ở đây đó là: Hãy để tinh thần được xem như đã chết rồi của một kẻ mà chính họ đã tự chôn vùi thể lý, mà thể lý ấy cũng đã chết rồi, thì cứ để như thế. Nói một cách dễ hiểu là: Hãy để tinh thần chết chôn vùi cái thể lý chết. Chúa bảo như thế là bởi vì hôm nay Ngài công bố thông điệp dành cho sự sống, cho người sống. Điều này rõ ràng Chúa Yêsu không có ý nói theo nghĩa Đen, nhưng là nhị nghĩa, và cũng là thần nghĩa mà văn chương Do-Thái thường dùng nơi cửa miệng các nhà giảng giải.

Giá trị cuối cùng mà Chúa Yêsu muốn nhắm tớ hôm nay là: không ai cầm cày mà ngó lại đàng sau lưng. Cái cày ở đâ yta phải hiểu nó như một điển cố như khi chúng ta đi xem hát Bộ vậy, nếu đơn thuần trong Nam khi xem nghe hát Cải Lương, ta có thể hiểu ngay ý và nhân vật là nhờ chất giọng nghe rõ mồn một, và mùi mẫm vì tình cảm giữa người với người và cảnh vật nó rõ ràng như mặt trời Ánh Trăng sông nước...Còn Hát Bộ là nghệ thuật siêu...nó dòi hỏi người xem nghe có trình độ hiểu biết từng tâm lý nhân vật. Cho nên mỗi bước đi, mỗi điệu bộ, mỗi cái liếc mắt đưa duyên và cờ xí gắn trên người đều mang một ý nghĩa nhất định nào đó. Ở đây muốn hiểu Lời Chúa trong câu này, đòi buộc chúng ta nhìn lại Cựu Ước nói về ơn gọi của Sứ Ngôn Elisha mà cây Cày chính là hành trang bước vào nước trời, đòi hỏi môn đệ Chúa Yêsu phải hy sinh như Elisha lấy Cày chẻ thành củi mà chụm lửa dâng lễ vật cho Thiên Chúa. Tức là bỏ nghề cấy cày làm ra của cải lẫn bỏ nghề buôn tậu Trâu Bò để đi theo Elia làm đệ tử ( Sách Các Vua quyển 1 chương 19câu 19 đến 21).

Xem như thế, kẻ muốn giữ trọn ơn gọi đi theo làm tông đồ của Chúa Yêsu thì phải sống sao cho quen thuộc với lối sống của Ngài. Tông đồ Phêrô Giáo hoàng đầu tiên mà lịch sử đào bới được, cũng như truyền khẩu lại cho biết: Thánh đông đồ này là ngư phủ rất giàu có. Tài sản là những chiếc tàu đánh cá, và có những người làm công trong nhà ông. Chính Chúa Yêsu cũng phải nhờ ít là một chiếc thuyền để Ngài đứng trên đó mà giảng cho dân chúng đứng ngồi trên bãi cạn. Tàu thuyền cho Chúa Yêsu trong hành trình truyền giáo từ bờ này sang bờ biển kia tại biển hồ cũng do ông cung ứng, và rồi ông còn có bà vợ hiền thục nữa. Bà thường làm món ăn cho Chúa và đồ đệ 12 người dùng cơm nhà ông. Nhưng khi đi theo Chúa thì ông không còn trực tiếp điều hành nghề chài lưới nữa. Vì thế Chúa Yêsu chọn ông là người đã từng điều hành thợ thuyền và kinh nghiệm hàng hải ra khơi, để từ đó, sau này khi Chúa về trời, ông dùng tài sẵn có mà điều hành hội thánh sơ khai. Đó là lý do Chúa chọn ông làm thủ lãnh, chứ không phải là những đặc tính khác mà ông có. Đặc tính chuyên nhất trong ơn gọi của ông là bộc trực, đạo hạnh giàu có nhưng nhân hậu quảng đại...

Trong tất cả chương 9 của Tin Mừng Luca, nếu đọc cho kỹ từng câu, ta sẽ thấy Chúa muốn ơn gọi của một người theo Ngài, không gì hơn là nếu có của, thì phân phối của cải, nếu có quyền hành thì xử dụng như không có sức mạnh, nếu giàu có và giỏi giang thì phải đoan hậu và tràn đầy lòng trắc ẩn...Nếu nhìn vào bài đọc Một, thì nhân vật ông Job là bằng chứng, ông có tất cả, Chúa lấy đi tất cả để ông chỉ còn lại tấm thân dòi bọ rúc rỉa, và bầy con cái chết hết, bầy đàn cũng chết, và người thân bạn bè tránh xa. Nhưng niềm tin ông còn, cho dẫu người bạn thân nhất cũng không hiểu nổi, và cái qui kết: Chắc là ông tội lớn lắm. Tuy nhiên cuối cùng ông đã hiểu: mọi sự là của Chúa, và cả đau khổ củng là ý nhiệm màu Chúa ban tặng cho ông. Đức tin của ông thêm xác tín. Sau cùng người môn đệ Job này đã được Chúa ban tặng lại mọi sự cho gấp bội.

Còn chúng ta thì sao? Từ muôn chiều của ngưỡng cửa tinh thần tỏa hiện những buồn vui sướng khổ. Con người dù có bám víu mấy vào của cải, thì sau cái chết của xác thân, chỉ còn lại giữa Ta và Chúa. Đi theo Chúa là để cho tinh thần đã chết được hồi sinh qua Thần Chân Lý tác sinh lại trong một thân xác mời...cuối cùng là đốt cháy những gì cồng kềnh cỏ dại, rồi mặc lấy Tinh thần của Thánh Phêrô và Ông Job là cho đi những gì đã có. Amen
------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU BA -CN26TN-C PDF Print E-mail

Thứ Ba Chúa Nhật XXVI Thường Niên.

CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA - Yob 3:1-3,11-17,20-23. Luca 9: 51-56

Deacon Vũ quang Minh Canada.

Chuyện gì xảy ra, mỗi khi chúng ta qùi gối trước những nghi lễ Kính Thánh Thể Chúa Yêsu, hay trước Nhà Chầu? Kinh nghiệm của riêng của một số Giáo Sĩ, Tu sĩ, nhất là các Nữ tu, và các tín hữu tôn kính Thánh Giá, hoặc yêu kính Lòng Chúa Thương xót đã chia sẻ rằng: Chỉ mỗi khi qùi xuống suy niệm, là họ muốn nói ngay với Chúa Yêsu Thánh Thể rằng:" Lạy Chúa Yêsu, Chúa Biết Con Yêu Mến Chúa...Xin cho con đức khiêm nhường tự hạ". Sau đó, mỗi người có lối giãi bày riêng từ cửa lòng của họ. Nhưng tựu trung vẫn là những cảm nghiệm ngất ngây, thấm đậm, để nhận ra mình yếu kém, hay quên xót, và đáng được Chúa thứ tha.

Hôm nay, Tin Mừng Luca kể về việc Chúa Yêsu muốn mượn đường vào Thành Thánh Yêrusalem, để rao giảng và gặp gỡ Chúa Cha trong kinh nguyện, và phải hoàn tất nhiều điều trong thánh vụ của mình, thì Ngài đã bị từ chối bởi dân làng Samaria. Các môn đệ thiếu khiêm tốn trong kiên nhẫn, và có ít là Hai vị tông đồ còn cậy quyền muốn xin Chúa lấy lửa từ trời huỷ diệt dân Samaria, thay vì uốn gối năn nỉ họ. Chúng ta thường nghe tin mừng Luca Chúa bảo rằng: " Một kẻ mà họ thấp hèn nhất trong anh em thì họ là kẻ lớn nhất". Thánh Tê-rê-xa Hài Đồng Yêsu trong kinh nguyện của Chị nhận mình yêu Chúa Yêsu vô bờ, dù vất chị vào hoả hào thì chị vẫn Yêu Chúa say đắm, và chị thú nhận là chị yếu kém. Chính ở chỗ đó, mà Chúa hài lòng về Chị. Nếu chúng ta nhìn toàn bộ cuộc đời của Thánh Nữ trẻ Tê-rê-xa trong tiểu sử của Chị nữ tu này, ta thấy rất rõ cái nghĩa mà Mẹ Maria, mẹ Chúa Yêsu thân thưa với Sứ Thần Thiên Chúa rằng: này tôi là Nữ Tì của Thiên Chúa, tôi xin vâng lời như ngài truyền cho tôi. Lối sống đó, cuộc đời đó, của bao nhiêu vị thánh đã là bằng chứng mà Chúa chọn họ, cũng như điển hình: Ngài đã chọn chị Thánh Tê-rê-Xa Hài Đồng Yêsu, và Chị được diễm phúc Chúa nhận lời, Chúa cho mưa Hoa Hồng xuống cho Các chị em cùng thân phận Nữ Tỳ như chị trong dòng kín đó. Đối với Chúa: dịu hiền là kho tàng minh triết, chứ không nóng lòng triệt trừ ác xấu cản mũi Kỳ-Đà bằng chém giết huỷ diệt, cho dù sứ vụ cấp thiết cứu người phải được hoàn thành theo kỳ hạn.

Đức tin dựa vào lời Chúa dạy, là hãy trở nên như trẻ nhỏ mới vào được nước trời. Nước trời hệ tại ở việc thực hành những CÁI NHỎ BÉ, LÀ TRỞ NÊN ĐƠN SƠ HIỀN LÀNH TRONG THÂN PHẬN MỎNG DÒN YẾU ĐUỐI. NHƯ TRẺ THƠ CẦN Ở BÊN MẸ NHỜ MẸ GIÚP THẾ NÀO, THÌ SỰ YẾU MỀM CỦA CHÚNG TA CŨNG VẬY, CẦN ĐỂ CHÚA ÔM VÀO LÒNG NÂNG NIU CỨU GIÚP. Đơn giản có thế thôi, vậy mà vì kiêu căng tự mãn, cho nên chúng ta đã thực thi không thành. Cho nên kinh nghiệm của các Thánh dạy cho ta là: để đến với Chúa Yêsu Thánh Thể, thì chúng ta phải bỏ Đồ Đao Xuống, và qùi xuống rửa chân cho nhau, kể cả việc yêu mến kẻ thù nữa. Phúc âm hôm nay bảo rằng: Chúa Yêsu thực sự đã quở trách các ngài, và Ngài tránh ngôi làng đó mà đi lối khác vào thánh điện Yêrusalem.

Chỉ khi chúng ta biết qùi xuống thờ lạy Chúa, thì đức tin của chúng ta mới triển nở. Biết qùi gối là thái độ của khiêm cung tự hạ. Qùi xuống và nói với Chúa rằng: " Lạy Chúa, Chúa biết con yêu mến Chúa". Nói từ con tim chứ không bằng lý trí, nói bằng hành động phục vụ tha nhân như tấ́t cả các Giáo Hoàng thường làm trong nghi thức Rửa Chân. Chúng ta ngày nay, đâu còn lạ gì với khẩu hiệu chung của các Đức Giáo Hoàng: "Đầy tớ của các đầy tớ Chúa". Đức thánh Cha Phanxicô đã và đang làm cho thế giới ngạc nhiên. Từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác mà một số thủ lãnh đạo đời trên thế giới yêu mến hợp tác. Mới đây một Giáo Chủ trong khối Hồi Giáo trở nên bạn thân của ngài. Vị ấy lấy làm khâm phục khi mà ngài Giáo Hoàng mời một số người Hồi Giáo đến trong nghi thức từ một đại lễ để ngài ôm hôn và rửa chân cho họ.

Ước gì chúng ta luôn trở nên bé nhỏ mãi, và hèn kém mãi ở giữa anh chị em mình, để mà ôm hôn và rửa chân cho nhau, để rồi chính Chúa Yêsu cũng yêu thương ôm ấp ta như khi chúng ta còn nhỏ được Mẹ mình luôn ôm ẵm vào lòng mà bảo: Lại đầy thằngTâm, Cái Tấm, con Cám, bé Tèo thằng Tẹo... hãy tới cho Mẹ thương cái nào...và ta chạy vội ôm mẹ bằng cái hôn nồng thắm như một Đứa bé còn măng sữa chưa biết diễn tả một chữ nào, nhưng là nụ hôn, tiếng cười khanh khách mỗi khi Mẹ mình ôm ghì thọc léc... thế mà ta đâu có khóc giận hờn, nhưng là giả bộ khóc rống, hay giẫy đành đạch trên đất, hay không ngớt cười tít mắt, và khoái cho mẹ thọc cho mình cười dòn...Cho dù có khi ta hỗn hào vả vào mặt mẹ mà mẹ vẫn vui ôi con mẹ ngoan qúa... Yêu Chúa là thế đó. Amen

---------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU HAI CN26TN-C PDF Print E-mail

Thứ Hai Chủ Nhật thứ 26 Mùa Thường Niên Năm C.

Rev 7:9-17. Luca 9:23-26.

Ai nấy đều mặc áo choàng trắng và tay cầm nhành Vạn Tuế.

Suy Niệm Deacon Vũ Quang Minh Canada.

"Nhành Vạn Tuế" là biểu tượng nhằm biểu thị loài người mong đợi Chúa Cứu Thế tới cứu độ. Nó cũng là biểu tượng của chiến thắng qua ngàn vạn tiếng tung hô vang dậy đón các anh hùng khải hoàn trở về thủ đô là thành thánh Yêrusalem, một giáo đô được gọi là kinh thành ánh sáng.

Như vậy ở đây, «Khải Huyền» khải thị cho chúng ta thấy rõ chân tướng của Vị Cứu Tinh, Đấng được gọi là Chiên Con, đã chiến thắng ma qủi trên toàn cõi đất mà: mỗi quốc gia, mỗi dân tộc, mỗi một chủng tộc, và mọi ngôn ngữ... sau khi trải qua nhiều ngàn năm không thể đếm tính được, khi mà họ lâu ngày như thế đều đã chờ đợi Cứu Chúa, thì Đấng ấy chính là Chúa Yêsu, Đấng đã tới cứu độ. Nói cách khác: mục đích của đời người dưới vòm trời này mà họ đang sống, thì sống là để được hưởng sự cứu rỗi trong sự đợi chờ Đấng Cứu Thế đến làm Chủ Vũ trụ và đời mình. Dĩ nhiên không chỉ cho các Kitô Hữu mà trong đó gồm đủ mọi hạng người miễn sao họ là Con Người, thì phải hiểu cách bao dung phổ quát là họ đã được Chúa dựng nên, nên họ đều có quyền được hưởng dụng ơn hoà giải trong sự chờ đợi, Chiên Thiên Chúa. Để làm gì? Thưa là để chiếm hữu được ơn cứu giải.

Cách chung trong Chương 7 sách Khải Huyền mô tả có sự tham dự trước của các Thần Thánh trên trời mà đó chính thành đô Yê-ru-sa-lem trên trời. Thế nên, trong thành đô Yê-ru-sa-lem mới, không còn có Đền Thờ nhưng có Ngai mà Đấng Thánh của Thiên Chúa là Chiên Thánh Đã được Sát Tế, nay khải hoàn đến trở lại mà Phân Xử thế giới. Ngài là Đấng mà không là ai khác, nhưng chính là Hình Ảnh Chiên Con chiến thắng, Mà chính Con Chiên này nhuộm áo của những kẻ được chọn bằng Máu Chiên Con thành ra Trắng: "vì Đức Chúa, Thiên Chúa Toàn Năng, và Con Chiên là Đền Thờ của thành" (Kh 21: 22). Đây là một trong những phương thức mà tác giả Yoan đã dùng lại trong cách trình bày những biểu tượng từ Cựu Ước để diễn tả những thực tại mới trong Tân Ước: Đền Thờ là dấu chỉ sự hiện diện của Thiên Chúa ở giữa dân Ngài, dấu chỉ bất toàn này rồi sẽ biến mất. Từ đó, Thiên Chúa đích thân vĩnh viễn hiện diện giữa dân Ngài và họ chúc tụng Ngài luôn mãi.

Bản văn Khải Huyền hôm nay được đọc lên giữa chúng ta, để nhắc nhớ niềm hy vọng lớn lao của các Ki-tô hữu là: Chính Chúa Yêsu mà ta tôn thờ không ai xa lạ. Ngài là Chiên Sát tế đầu đàn, là trưởng tử và là Chúa của chúng ta, Đức Yêsu Phục Sinh khải hoàn, về trời ngự bên hữu Chúa Cha. Chính Ngài cho ta được dự phần vào sự sống của Thiên Chúa, Ngài chấm dứt mọi nỗi truân chuyên của ta: "Họ sẽ không còn phải đói, phải khát, không còn bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt và khí nóng hành hạ nữa. Vì Con Chiên đang ngự giữa ngai sẽ chăn dắt và dẫn đưa họ tới nguồn nước trường sinh". Câu này rõ ràng trích dẫn gần như nguyên văn của Isaiah chương 49 câu 10, nhưng thật đáng cho chúng ta lưu ý, tác giả sách Khải Huyền đã thay thế "Đấng" quy chiếu đến Đức Chúa trong bản văn Isasiah 49: 10 bằng "Chiên Con" chỉ Đức Yêsu Ki-tô. Con Chiên là nguồn gốc niềm hoan lạc của họ và Con Chiên này "sẽ chăn dắt và dẫn đưa chúng ta tới nguồn nước trường sinh".

Ước chi chúng ta biết nghe và thực hành những lời Chiên Con là Lời Chúa Yêsu trong trang Phúc Âm Luca công bố hôm nay là: Nếu như những ai xấu hổ về Chính Ta và Lời của Ta, thì họ cũng sẽ bị Ta hổ thẹn về họ như vậy...bởi vì những ai muốn cứu lấy riêng cho sự sống của mình thì sẽ mất. Còn ai hiến mạng sống mình cho Ta thì sẽ được Ta Cứu Độ. Amen

---------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA- VO CAM - CN26TN-C PDF Print E-mail

Chúa Nhật XXVI Thường Niên C
VÔ CẢM
Cảm nghiệm Sống Lời Chúa : Am 6, 1a.4-7; 1Tm 6, 11-16; Lc 16, 19-31
Khoảng 17g30 ngày 13/10/2012, trên một con đường nhỏ ở Quảng Phật Ngũ Kim Thành
thuộc quận Nam Hải – Tỉnh Quảng Đông Trung quốc, bé gái Vương Duyệt, 2 tuổi đang tập đi thì
bị một chiếc xe tải nhỏ tông phải và cán lên phần gần đầu của bé. Tài xế cho xe dừng lại vài giây
rồi thản nhiên cho xe chạy tiếp và bánh xe sau lại nghiến nát một phần thân thể bé gái. Chỉ vài
phút sau, một chiếc xe tải nhỏ tiếp tục cán nát đôi chân của bé gái này.
Cô bé đau đớn nằm trên vũng máu, 7 phút sau tai nạn (theo camera an ninh ở gần hiện
trường ghi lại), có đến 18 người đi ngang chỗ bé Duyệt đang thoi thóp trên vũng máu, nhưng tất
cả đều thản nhiên đi qua mà không hề cứu giúp bé. Thương xót, đau lòng làm sao ...
Cô bé xấu số chỉ được cấp cứu khi một người phụ nữ nhặt rác đi qua, thấy cảm thông,
đau lòng nên đã bế cô đi bệnh viện...
Tuy nhiên, bé Duyệt đã không qua khỏi sau hơn 1 tuần cấp cứu tại bệnh viện. Câu chuyện
đã được cho là gióng lên tiếng chuông cảnh tỉnh về sự vô cảm thiếu lòng nhân ái ở đất nước
đông dân nhất thế giới.
Vô cảm là tình trạng không có cảm xúc trước một sự việc xảy ra trong cuộc sống; thái độ
lạnh lùng trước niềm vui và nhất là đau khổ của anh em. Vô cảm là kết quả của quá trình tác
động tiêu cực: Thiếu tình người trong gia đình, nhà trường và xã hội. Nếu sự vô cảm cứ lặp đi
lặp lại nhiều lần làm cho con người dễ trở nên thờ ơ, dửng dưng với tất cả những gì xảy ra xung
quanh, hững hờ với mọi hoàn cảnh, đặc biệt là hoàn cảnh đau khổ.
Tin mừng Lc 16,19-31: người phú hộ giàu có, cơm nước thịt thà không thiếu thứ gì, ngày
ngày chè chén say sưa nhưng bên cạnh ông là một anh Lazarô nghèo nàn, mong được chút bánh
vụn qua ngày. Nhưng người phú hộ hững hờ vô cảm coi người anh em nghèo khó như không có
trước mặt ông. Người phú hộ không làm gì sai trái, không vi phạm đức công bằng: ông không
gian tham của ai, không trộm cắp của người và không bớt xén tiền bạc của tha nhân. Với Lazarô
khốn khó, ông đâu có khinh miệt và sai gia nhân xua đuổi nhưng ông lại không quan tâm, hững
hờ trước tình trạng bi đát của Lazarô – người nghèo khó và bệnh tật bên hiên nhà mà chính ông
gặp hàng ngày. Trong khi người phú hộ áo ấm, dư thừa "ngày ngày yến tiệc linh đình" (Lc 16,
17), còn Lazarô "thèm được những mảnh vụn trên bàn ăn của ông ấy rơi xuống mà ăn cho no"
(Lc 16,21). Lazarô không chỉ đói vì thiếu cơm bánh mà còn đau đớn hơn khi anh thiếu tình
thương của đồng loại. Chẳng ai quan tâm đến anh "chỉ có bầy chó đến liếm láp". Người phú hộ
không có tội gì khác, chỉ có tội hững hờ vô cảm trước tha nhân và sống ích kỷ cho riêng mình.
Tội của ông ta là dửng dưng, coi như không có sự hiện diện của Lazarô thống khổ đang cần sự
giúp đỡ.
Qua hình ảnh của người phú hộ, sứ điệp Tin mừng chuyển đến tôi và bạn: không phải chỉ
có làm điều xấu mới là tội, nhưng tránh không làm điều tốt cũng là tự đưa mình xa rời Thiên
Chúa và ngăn cách với tha nhân. Khi mắt tôi và bạn không để ý sự đau khổ, tâm hồn chúng ta
không chút xót thương đến những số phận đen bạc, lòng trắc ẩn không hề rung động trước cảnh
bi đát của anh em đồng loại sẽ tạo nên hố sâu ngăn cách giữa người và người như sự ngăn cách
giữa người phú hộ và Lazarô nghèo rộng lớn đến nỗi không thể qua được, dù sống sát bên nhau
hàng ngày. Chính vì không thể qua bức ngăn trong cuộc sống hàng ngày, cả cuộc sống mai sau
cũng ngăn cách sâu thẳm (x. Lc 16,26).
Hững hờ vô cảm trước nỗi đau của anh em vẫn còn diễn ra hàng ngày trong cuộc sống
hôm nay khi chúng ta mang cách sống của người phú hộ giàu có:
 Tôi và bạn có điều kiện nhưng lại không sẵn lòng giúp đỡ những người gặp khó khăn
hoạn nạn. Khi chúng ta gặp người hành khất đã không chia sẻ lại còn xua đuổi, dè bỉu
khinh khi. Gặp người bị tai nạn vẫn bỏ đi như chuyện "mưa nắng thường ngày" có gì
phải chú ý quan tâm. Hững hờ như người tư tế, trợ tế trong dụ ngôn người Samaria thấy
người bị nạn bên vệ đường nhưng lại làm ngơ (x. Lc 10,31-32).
 Nơi công cộng, trên xe buýt: thấy cụ già, các chị mang thai... tôi lại không đưa bàn tay
giúp đỡ; trước người tàn tật mà tôi làm ngơ không nhường chỗ cho họ, có khi lại nhạo
báng những khuyết tật của họ.
 Tất cả những gì tôi có thể chia sẻ đến tha nhân thiếu thốn – đau khổ bằng tinh thần – vật
chất nhưng tôi làm ngơ, coi như không có gì đáng quan tâm.
Vâng, đó là sự hờ hững vô cảm của người hôm nay trước hoàn cảnh đáng thương của
người anh em. Sự hờ hững vô cảm không chỉ trái với Giáo huấn của Chúa Giêsu: trái tim phải
biết rung động trước nỗi đau của anh em mà còn đi ngược lại di sản ngàn năm tinh thần mà cha
ông Việt Nam đã để lại: "Lá lành đùm lá rách", "Thương người như thể thương thân".
Tuy nhiên, cũng phải nhìn nhận rằng: trong cuộc sống hôm nay, bon chen xô bồ phát sinh
nhiều điều giả dối. Có những kẻ lợi dụng lòng nhân ái của người khác để làm lợi cho mình khiến
chúng ta cảnh giác trước những hoàn cảnh đau thương và đặt trên "kính hiển vi của sự phân
tích". Vì quá cẩn thận và mổ xẻ những sự việc đã khiến lòng ta đóng băng trước những nỗi đau
của anh em đồng loại. Chính sự sáng lọc thiệt kỹ để trái tim ta hững hờ và dè xẻn trước nỗi đau
sẽ làm cho chúng ta trở nên vô cảm.
Trạng thái hững hờ trước nỗi đau của tha nhân không chỉ làm cho chúng ta vô cảm trước
nhu cầu được giúp đỡ của tha nhân, nó còn làm băng giá trái tim. Với năm tháng thời gian, dần
dần làm chúng ta mất cảm giác yêu thương và làm tăng tính ích kỷ. Tính ích kỷ sẽ tăng dần khi
sự vô cảm ngự trị dần trong cuộc sống, sẽ cản trở sự phát triển toàn diện nhân cách và làm đe
dọa cả hạnh phúc trong gia đình, ngăn cách chúng ta với mọi người xung quanh như búc tường
vô hình ngăn cách giữa phú hộ và Lazarô. Hơn nữa, gia đình trong hiện tại và tương lai không
thể có hạnh phúc nếu chúng ta đóng cửa tâm hồn và ích kỷ cho riêng mình.
Hãy nuôi trong lòng mình ý nghĩ "yêu thương" tinh thần sẻ chia. Trong tình thương
không bao giờ tồn tại sự so đo, tính toán: yêu thương hết mình, chia sẻ hết tình khi người anh em
tôi có nhu cầu cần bàn tay giúp đỡ của tôi. Đừng nên nghĩ ngợi phân tích quá nhiều chỉ vì sợ lầm
lẫn, bị lừa gạt. Chỉ cần thấy người anh em khốn khó như Lazarô cần sự sẻ chia, tôi và bạn sẵn
lòng dù chỉ một lời chia sẻ, một cái nắm tay cảm thông, một bát gạo lúc túng quẫn: "một miếng
khi đói bằng một gói khi no". Tất cả không chỉ cho anh em với huynh đệ sẻ chia, hơn nữa để con
tim tôi và bạn không vô cảm trước nỗi đau. 

Hãy để con tim luôn sẵn sàng: Chia nụ cười – sẽ
nhận về vô số niềm vui... Chia vòng tay – sẽ nhận về mênh mông ấm áp... Chia quan tâm – sẽ
nhận về bao la yêu thương... Chia yêu thương – sẽ nhận về rất nhiều hạnh phúc...
"... cuộc đời có bao lâu mà hững hờ ", mong con tim tôi và bạn mang nhịp đập yêu
thương, luôn nhạy cảm với nỗi đau của người anh em! như thánh Phaolô dạy:
"Vui với người vui, khóc với người khóc" (Rm 12,15).
Lm. Vinh Sơn, Sài Gòn, 24/09/2016.

----------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA- CN26TN-C PDF Print E-mail

Chủ Nhật Thứ XXVI Mùa Thường Niên Năm C.

CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA - Amos 6,1a.4-7. 1 Tm 6,11-16. Lc 16, 19-31

Giữa Chúng Tôi Và Bạn Đã có Một Vực Thẳm Ngăn Cách

Phó Tế Vũ quang Minh Canada.

Bài giáo lý rất sâu xa của Chúa Yêsu mô tả lại chân dung đích thực của các nhân vật được vẽ lên qua bức tranh nói về ông phú hộ sang giàu. Ông ta xin Abraham trước sự hiện diện của Lazarô đang ngồi trong cung lòng của tổ phụ Abraham. Ông phú hộ đại diện cho các thành phần Do-Thái đang lãnh đạo tôn giáo là các biệt phái, các luật sĩ, các thày thông giáo trong đó có hàng tư tế nữa. Họ nằm trên giường bằng gỗ qúi, ăn thịt Cừu từ bầy đàn là con vật tinh tuyền và béo tốt. Họ uống rượu từ chén bạc, xức dầu hảo hạng... trong ngôn từ Chúa Yêsu còn mô tả cho người Sion là dân Israel thấy rõ lối sống thượng đội hạ đạp của họ nữa.

Vâng, nếu nhìn kỹ vào lịch sử thời đó, ta sẽ thấy các lãnh đạo tôn giáo còn có phong thói ăn mặc cho ra vẻ phân chia đẳng cấp. Họ tự phụ, vì họ được liệt vào hàng đặc biệt dành cho con cháu Tư Tế Aaron. Chúng ta biết: khi họ có việc viếng thăm vua chúa hay quan toàn quyền phụ mẫu chi dân, thì họ mặc chiếc áo chùng, phía trước dài lê đất, để gọi là kính tôn các vương hầu khanh tướng, ngõ hầu che cái phần không đẹp phía trước, nên vạt áo sau hơi ngắn. Vì áo choàng ngắn phía sau nên trong khi tế tự, họ cúi đầu khom mình kính tôn lên toà trên, thì chính lúc đó họ chổng mông vào mặt dân thánh Chúa, coi dân chẳng ra gì. Nếu chúng ta vô tình có cái cơ may nào đó sống trong thế giới chóp bu của những tay thượng lưu Tư Bản Đỏ, thì sẽ nhận ra hằng ngày có khi còn vượt xa cả vài chục dặm đường nếu đem so với sự cách biệt giữa ông Phú Hộ và ông nhà nghèo chết đói Lazarô. Câu chuyện Chúa Kể xem ra rất nhỏ, nhưng là câu chuyện mà phần lớn thế giới ngày nay đang làm y như thế. Những tầng lớp thượng lưu này không chỉ có ở giới lãnh đạo chóp bu trong các nước độc tài độc tôn, mà còn cả nơi tôn tri trật tự trong lòng hội thánh nữa. Thực vậy, dù cho Đức Thánh Cha Phanxicô có ra sức lôi kéo, kỷ luật những phong thói tiêu xài vung tay quá trán của vô số vị có cả Toà trong lẫn Toà ngoài, thì cũng chỉ có hàng tiền đạo bên cạnh ngài được thanh dẹp, hay tự ý sửa sai... và cho đến giờ cũng đã có những chuyển đổi khá ngoạn mục mà tín hữu và cả hội thánh có thể nhìn thấy được. Còn những nhân vật ở xa Toà Thánh thì mới rục rịch chuyển mình một chút cho có vẻ là thức thời trong lời giảng mà thôi. Còn đời thật thì chưa thấy bao nhiêu vị được đếm trên đầu ngón tay, thế mà ngày nay trên vùng Bắc Mỹ còn có cả Hội Các Ông Bà Cố nữa. Để làm gì? Thưa để bảo vệ các Cố trẻ, con của mình rồi hành tỏi xin các Giám Mục Tây không hiểu tiếng xứ sở mình, mà đẩy các Cha đạo đức nhưng yếu thế, thiếu tay chân phe phái phải cuốn gói đi nơi khác cho Cha cụ con họ dễ bề thao túng. Nếu ở Việt Nam còn có thể hiểu được về não trạng phong kiến, lo lót...nhưng ở đất Bắc Mỹ mà cứ rình giáo xứ to có bổng lộc là buông câu thì cho là có 10 vị như Đức Phanxicô cũng không thể dẹp hết nạn võng Cha đi trước, võng Ông Bà Cố theo được cồng kềnh theo sau.

Nhìn sâu vào cốt lõi của câu chuyện Chúa Yêsu kể, có lẽ chúng ta và tôi có lúc xem ra na ná giống ông Phú Hộ trong trang Phúc Âm hôm nay. Nếu như mà chúng ta thật tâm đặt quả tim mình lên bàn cân cho Chúa mổ xẻ, thì chúng ta hãy thử hỏi lòng mình là đã có khi nào mình bước ngang qua cổng của cõi lòng mình mà nhìn thấy ông Lazarô đang đói meo ruột nằm ở ngay ngoài cổng nhà mình chưa? Cánh cổng mở ra hằng ngày trong thế giới ngày nay, có bao nhiêu cuộc sống của những kẻ cùng khổ đang cần bàn tay ta nâng đỡ đó. Tâm hồn chúng ta cứ vô tư đi qua đi lại mà mắt lơ là ngó về cái gì đâu đâu ấy, cứ tiệc tùng linh đình cho người thân mà kẻ nghèo thì chết mặc kệ. Nói và giảng rất hay, nhưng không hề suy xét theo chủ đề Năm Thánh Lòng Chúa Xót Thương và tinh thần Tê-rê-xa Calcutta khó nghèo. Họ cứ buông thả tìm mối lợi trước cho mình và thân nhân mình nổi đính đám, còn bị hại kệ thây, ai nằm ở trước cổng nhà, mặc đời bay, khổ mặc bay. Nhưng nên nhớ: Lợi thì có lợi nhưng bia miệng ngàn năm trơ trơ ra đó.

Dụ ngôn Luca lý giải rõ trong bài tin mừng không nói rằng người giàu có tàn ác hay hành hạ người nghèo. Ông ta cũng không bị khiển trách vì đã giàu. Sự vô tâm duy nhất của ông ta là đã không nhìn thấy ông Lazarô ở ngoài cửa cổng. Ông ta không thấy người nghèo và cũng đã không mảy may để ý. Và rồi ông cứ tiếp tục ngày qua ngày sống như thế, coi như không có người nghèo hiện hữu trước mắt ông. Cũng giống như các ngư phủ sống quanh vùng biển cong chữ S đang chết đói dần và bệnh tật đang đe doạ vì nguồn nước bẩn...Vậy mà có bao nhiêu nhà hằng tâm hằng sản như Đức Cha Nguyễn Thái Hợp và nhiều Linh Mục lẫn tín hữu dưới quyền Ngài đang lâm trận và cùng chịu đau khổ với Đức Cha?

Điều mà Chúa Yêsu mổ sẻ trước tiên, đó là sự dửng dưng của anh nhà giàu đối với người bất hạnh Lazarô. Đó là một thái độ tưởng là sơ ý không có tội, nhưng quả là rất trầm trọng trước mặt Chúa, vì nó làm cho con người trở nên vô cảm đến độ không còn có thể cảm thông với kẻ khác. Nó làm cho chúng ta đánh mất hình ảnh là tấm thân lẫn tâm linh là được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa, mà lại sống xa rời Thiên Chúa. Là con người nhưng đánh mất bản vị con người và muốn làm chúa anh em mình, trong khi Đấng là Chúa lại đến gần tất cả những ai đang đau khổ và tự đồng hoá với mỗi người trong họ trong cái nghèo nhất giữa những kẻ cơ hàn.

Dụ ngôn dường như Chúa gợi ý rằng: Chúng ta cũng sẽ như ông phú hộ kia sẽ là cô đơn, không có cả những người đồng bàn với mình và sẽ như vậy mãi mãi ở cõi đời sau. Ở đó, không ai có thể đến cứu giúp mình. Ước chi chúng ta đừng sống như ông nhà giàu ấy, đừng đào một cái hố sâu chung quanh mình. Sự cô đơn khủng khiếp ấy do chính ông phú hộ gây nên. Ông hoàn toàn bị giam hãm. Chúng ta nghĩ sao về dụ ngôn này? Mỗi người hãy tự suy nghĩ Amen

-------------------------

 
<< Start < Prev 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 Next > End >>

Page 62 of 105