mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4921
mod_vvisit_counterHôm Qua7964
mod_vvisit_counterTuần Này12885
mod_vvisit_counterTuần Trước43250
mod_vvisit_counterTháng Này132884
mod_vvisit_counterTháng Trước176027
mod_vvisit_counterTất cả10274197

We have: 70 guests online
Your IP: 54.144.84.155
 , 
Today: Feb 19, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA- AI LA ANH EM TOI? PDF Print E-mail

Tôi tự hỏi: Ai là anh em tôi đây?

Hiến Trần chuyển
Là ngưòi trong gia đình tôi, mà TÔI đã từ chối. Là người vợ/ chồng mà tôi bạc đãi. Là ngưòi con mà tôi hành hạ không thương tiếc. Là người anh em linh mục về hưu trong giáo xứ tôi, mà tôi không tiếp đón. Là ngừoi chị em nữ tu từ quê nhà sang kêu xin sự giúp đỡ , mà tôi thờ ơ lãnh đạm không nói cho một lời. Là ngưòi giáo dân đau khổ, mà tôi ... không care. Là nguời hành khất bên đường mà tôi không chút cảm động. Là người thợ Nail của tôi, mà tôi quát nạt, tôi trừ tiền công của họ quá đáng. Là những ngưòi làm việc cho giáo xứ bao nhiêu năm qua, mà tôi mới về nhận xứ, tôi đùng đùng sa thải hết, mà không một lời bàn hỏi với ai
Khi đến giờ phán xét, không biết tôi sẽ trả lời Chúa thế nào?!
Lm. Vincent.

----------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA : AI LA ANH EM TOI-CN15TN-C PDF Print E-mail

AI LÀ ANH EM TÔI? - Lm Vincent
PA CN 15 TN, July 1, 2016

----------------------------

THÔNG BÁO TIN MỪNG # 166 -Website ChiaseLoiChua.com
          * AI LA ANH EM TÔI - Tin Mừng Luca 10:25-37 *

Người biệt phải hỏi Chúa: Tôi phải làm gì để được cứu rỗi? Chúa trả lòi: Hãy yêu mến Thiên Chuá hết lòng..., và hãy yêu thương anh em như chính mình ngươi.
Người đó ra vẻ ta đây, hỏi Chúa thêm: Vậy ai là anh em tôi?
Chúa dùng dụ ngôn: Một người đi từ Jerusalem xuống Jericô, bị bọn cướp đánh giở sống giở chết, bỏ bên vệ đường. Một người tư tế và một người Levi đi ngang, đều bỏ qua. Người Samaritano đi ngang, thấy vậy, xuống ngựa, xức dầu, băng bó, rồi đưa vào quán trọ... Hôm sau, ông ta đưa cho chủ quán 2 quan tiền (khoảng 200 Dollars) , dặn rằng: Ông cứ chăm sóc người này, đến hôm tôi trở lại, thiếu bao nhiêu, tôi sẽ trả nốt...
- Vậy theo ông, ai là anh em với người bị cướp đánh?
- Dạ thưa người đã giúp anh ta.
- Vậy ngưoi hãy về, và làm như vậy.

Tôi tự hỏi: Ai là anh em tôi đây?
Là ngưòi trong gia đình tôi, mà tội đã từ chối. Là người vợ/ chồng mà tôi bạc đãi. Là ngưòi con mà tôi hành hạ không thương tiếc. Là người anh em linh mục về hưu trong giáo xứ tôi, mà tôi không tiếp đón. Là ngừoi chị em nữ tu từ quê nhà sang kêu xin sự giúp đỡ , mà tôi thờ ơ lãnh đạm không nói cho một lời. Là ngưòi giáo dân đau khổ, mà tôi ... không care. Là nguời hành khất bên đường mà tôi không chút cảm động. Là người thợ Nail của tôi, mà tôi quát nạt, tôi trừ tiền công của họ quá đáng. Là những ngưòi làm việc cho giáo xứ bao nhiêu năm qua, mà tôi mới về nhận xứ, tôi đùng đùng sa thải hết, mà không một lời bàn hỏi với ai
Khi đến giờ phán xét, không biết tôi sẽ trả lời Chúa thế nào?!

Dức Thánh cha Phanxico nhắn nhủ: "Anh em hãy bước ra khỏi nhà thờ, để đem Tin Mừng đến cho mọi người, không phân biệt màu da, chủng tộc tôn giáo...dù có phải bầm dập, còn hơn chỉ ở trong nhà thờ ôm yếu, xanh xao".

Đầy tớ:  Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com

----------------------------

 

 

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - CN15TN-C PDF Print E-mail

Chủ Nhật Thứ XV Mùa Thường Niên Năm C.  Đệ nhị Luật 30:10-14 = Lời đó ngày trong miệng, trong lòng anh em (câu 14)

CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA -  LUCA 10, 25-37 : Tôi phải làm gì để được sống đời đời

Thuyết giảng Deacon Vũ Quang Minh Canada

Trong Thiên Niên Kỷ thứ ba này, một kỷ nguyên của khoa học kỹ thuật phụ trội được liên kết với nhau và siêu thông tin như chúng ta đang sống, những khoảng cách địa lý dường như được thu ngắn lại. Chúng ta có thể có những tiếp xúc hoặc chứng kiến hầu như đồng thời với những gì đang xảy ra ở nơi khác trên trái đất. Có bao nhiêu dịp, với những lý do tốt để dừng chân người ta ra tay nghĩa hiệp giải quyết những hoàn cảnh chóng vánh cuả cuộc đời cho người khác.

Thế nhưng bối cảnh sống thời nay thật là tất bật đến buồn cười, nào là ông đi qua, bà đi lại, kể cả tư tế, Lêvi là những nhà dạy đạo, luật lệ và tế lễ...vậy mà chẳng mấy ai nhìn ra cái mà chỉ có người Samaritanô hôm nay trong trang Phúc Âm Luca thuật lại, là biết dừng chân xuống ngựa băng bó vết thương cho một người Do Thái nằm sõng soài trên vũng máu hoi hóp sắp chết. Luca tả là Chúa Yêsu như một Bác Sĩ lừng danh xuyên suốt câu chuyện đưa ra một lý chứng, và qua lý chứng chí tình ấy, Ngài giải quyết một câu hỏi hóc búa của một học giả thánh kinh khá thông luật lệ Moisê.

Câu chuyện Chúa Yêsu Kể nếu áp dụng cho thời đại khoa học này thì có một điều nghịch lý là: dường như sự gần gũi do thông tin tạo nên như ta nắm bắt được, hầu như ta loãng hơn và ngày càng bị thu hẹp lại. Thông tin thái quá mà chúng ta có được dần dần tạo nên sự bình thường hóa lầm than. Nghĩa là dần dần chúng ta không còn nhạy cảm đối với những thảm trạng của người khác và coi chúng như những điều "tự nhiên", bình thường. Vì thế bao nhiêu hình ảnh được truyền tới chúng ta và chúng ta nhìn thấy đau khổ, nhưng chúng chẳng đánh động chúng ta nữa, chúng ta nghe thấy tiếng khóc, nhưng không an ủi, thấy đói khát, nhưng  không đáp ứng nó...

Đức Thánh Cha Phanxicô thật chí lý khi quăng chài muốn bắt những con cá to là một thế giới đòi buộc các lãnh đạo thế quyền cũng như thần quyền nhìn vào kiếp sống thực của cơn đói, hay đúng hơn là nạn đói đang lan tràn khắp mặt địa cầu. Nó không chỉ đói khát về lương thực và nước sạch để uống cho mọi người, nhưng cũng là nạn vô tâm vô tính là cái đói tâm linh trải rộng kắp mặt địa cầu. Thế giới này không thiếu cả hai thứ lương thực ấy, nhưng vì ích kỷ chỉ lo cho bản thân, cho giai cấp mình, cho cộng đoàn mình, cho làng xã và dân nước, hay màu da tiếng nói của nòi giống mình qua cái não trạng hẹp hòi, mà không nhận ra anh em bốn biển một nhà, cùng một cha trên trời, nên của dư thì đổ biển, ơn thánh tuôn tràn đầy thì cất giữ vào kho lẫm.

Với một tương lai tươi sáng trong con mắt Chúa Yêsu trong câu chuyện hướng vị thông thạo luật Moisê hôm nay về cái nhìn qua ánh mắt tâm linh đầy thiết thực về sự tôn thờ Chúa qua bác ái nhân loại. Ngài cho biết ai là anh em, là xóm giềng của tôi, để vị luật học ấy xuyên suốt biết phân biệt cái gì là cấp bách phải làm.

Thưa anh chị em và các bạn. Yêu mến Chúa không chỉ cứ vào việc nằm lòng 10 Điều Răn Đức Chúa Trời và sáu điều răn Hội Thánh, nhưng là thực thi lòng thương xót qua 8 mối phúc thật. Thấy ai đói rách thì thương, rách thường cho mặc, đói thường cho ăn là ngạn ngữ tuôn chảy tại tâm của Tổ Tiên Lạc Việt. Nét ưu việt đáng kính của Con Rồng Cháu Lạc đã là sống tinh thần đùm bọc y trang phúc âm Chúa đã dạy hôm nay cho vị thông luật Dothái. Còn Chúng ta thì sao đây?

Tấm lòng của người Samaritanô nhân hậu vực dậy người Do Thái dù không đồng chủng có động tâm mỗi một tín hữu chúng ta để vực dậy một kiếp nạn cho một người, một dân tộc, một thế giới đang cần sự hỗ trợ trọn vẹn để tạo điều kiện dễ dàng cho mọi cố gắng đã bắt đầu trên những thi thể đang cần tấm lòng thương xót như Chúa truyền bảo rằng: Ông nói đúng. Hãy về và làm như vậy. Amen.

-------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THANH CA TIN MUNG-CN15TN-C PDF Print E-mail

ThanhCa TinMung 10JUL2016

TIN MỪNG LUCA 10, 25- 37: AI LÀ NGƯỜI THÂN CỦA TÔI ?

BÀI NÀY ĐƯỢC PHAT THANH TRÊN ĐÀI SAIGON RADIO VÀO LÚC 8 GIỜ 30 SÁNG CHÚA NHẬT, VỚI NHỮNG BÀI THÁNH CA RẤT PHÙ HỢP, GIÚP TÍN HỮU SỐNG LỜI CHÚA.

Chuc Cac AnhChi va GiaDinh cuoi tuan VuiVe - BinhAn. HXLy

Dụ ngôn mà Chúa Giêsu minh họa cho người thông luật trong đoạn Tin mừng hôm nay cho thấy thầy tư tế và thầy lêvi vì thiếu sự quan tâm nên đã bỏ người bị cướp nằm dở sống dở chết giữa đường. Ngược lại, người Samaria lại là người có sự quan tâm đến người bị nạn này. Anh ta đã hết tình hết mình với người bị nạn này: "Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác." Điều đáng nói ở đây là người Samaria này chắc chắn chưa bao giờ được học biết về giới răn kính Chúa yêu người. Thế nhưng, chỉ vì xuất phát từ tình người với nhau mà anh đã thực sự quan tâm đến người bị nạn thật tuyệt vời.

Người ta kể rằng ngày kia Chúa Giêsu đóng vai bác hành khất đi ăn xin. Chiều đến, Ngài rảo qua các biệt thự xin trọ qua đêm. Kẻ thì bảo vào chuồng ngựa mà ngủ, kẻ nói xuống vựa lúa, kẻ khác bảo chui vào gầm cầu thang... Nhưng xem ra bác hành khất không muốn nhận những tấm lòng tốt đó. Bác ra xóm lao động xin ở trọ. Bác được lối xóm tiếp đãi tử tế và cho ăn, ngủ chung nhà. Sáng sớm hôm sau thức dậy, bác ta biến đâu mất nhưng gia chủ thấy một bức thơ để lại, trong có ghi câu: "Các con là bạn thân của Đức Kitô." Sau này mấy kẻ nhà giàu nghe biết rất lấy làm hổ thẹn.
Đức ái là yêu thương. Bác ái không ghen tương đố kỵ. Thiên Chúa đã phú bẩm trong lương tâm con người để biết phân biệt lành dữ, xấu tốt. Lương tâm cần được hướng dẫn và chỉ bảo hướng về đàng lành. Tất cả các lề luật đều quy về giới luật yêu thương. Luật yêu thương là căn cốt của tất cả cuộc sống. Sống để yêu và yêu để sống. Luật đó đã được in ghi sâu tận tâm can của mọi loài thụ tạo. Luật ở tại tâm: "Thật vậy, lời đó ở rất gần anh em, ngay trong miệng, trong lòng anh em, để anh em đem ra thực hành." . Chúng ta không phải tìm kiếm đâu xa, tâm yêu thương ở sẵn trong lòng ta. Hạt giống yêu thương đã được Thiên Chúa gieo trong lòng mỗi người. Chúng ta có bổn phận tưới gội, chăm sóc và làm cho hạt giống sinh xôi nảy nở. Trái tim yêu thương cần mở rộng để cho đi và đón nhận. Yêu như dòng nước luôn chảy, có ra có vào và có lên có xuống. Tình yêu như dòng nước nếu bị đóng khung khép kín, tình yêu sẽ cô đơn, lẻ loi và giá lạnh.

Chúa Giêsu đã bảo luật sĩ: "Cả ông nữa, hãy đi và làm như vậy". Hôm nay, chính với chúng ta, Chúa Giêsu ban huấn lệnh cấp bách nầy: "Hãy đi và làm y như vậy". Chúng ta hãy đi và làm như người Samari đã làm. Tất cả chúng ta phải tiếp tục nhiệm vụ của người Samari nhân hậu bên cạnh tất cả những ai chúng ta gặp và chân tình giúp đỡ, băng bó các vết thương của họ, nhưng vết thương, nghèo đói, đau yếu, bệnh tật, cô đơn, chết chóc... Đừng ngồi đặt vấn đề: "Ai là anh em tôi?", nhưng hãy đi và tỏ ra "mình là anh em của mọi người". Đừng dừng lại tìm xem người đó là ai, có đạo hay không có đạo. Nhưng hãy đi và làm như người Samari kia, nhìn thấy vết thương thì băng bó, nhìn thấy người đau khổ thì cứu giúp. Phải vượt qua quan niệm hẹp hòi của người Do Thái, để đi đến tình huynh đệ phổ quát, đại đồng.
Yêu mến Chúa trong nhà thờ, không đủ, nếu không yêu mến Chúa trên đường đi và trong người anh em đồng bào, đồng loại. Chúng ta phải sống đạo chứ không phải chỉ biết luật day mến Chúa yêu người trong sách vở. Thánh Gioan Tông đồ đã nói: "Anh em đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương thực sự bằng việc làm". Hãy nhận ra khuôn mặt của tất cả mọi người là người anh em. Khi đó chúng ta mới ra khỏi bóng tối đang bao trùm chúng ta và được tràn ngập ánh sáng vinh quang của Chúa.

" Hail, star of the sea,
Nurturing Mother of God,
And ever Virgin
Happy gate of Heaven."

---------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - NHOM 72 MON DE-CN14TNC PDF Print E-mail

Chủ Nhật Thứ XIV Mùa Thường Niên Năm C.

CẢM NGHIỆM SỐNG - Luke 10:1-12, 17-20 Isa 66:1-3,4-5,16,20

                          BƯỚC CHÂN RAO GIẢNG TIN MỪNG.

Thuyết Giảng Phó Tế Dominic Vũ Quang Minh Canada.

Chuyện kể : Bemard Haring trong tác phẩm Đừng Xa nhau, ông đã thuật lại một câu chuyện của một người như sau: "thời thơ ấu, mẹ thường hỏi tôi rằng trên thân thể con, phần nào quan trọng nhất".
Ngày qua tháng lại, tôi chưa hề có nặn ra một câu trả lời nào làm mẹ hài lòng. Lần đầu tôi trộm nghĩ hẳn âm thanh làm nên tiếng nói, và để nghe được âm thanh ấy thì đôi tai chắc chắn nó phải quan trọng nhất cho việc giao tiếp giữa người với người. Vì vậy tôi nói: "Phần thân thể quan trọng nhất, đó là hai tai của con, phải không mẹ?"
-Mẹ bảo: "Ô! không phải đâu. Rất nhiều người xung quanh chúng ta bị điếc, con ạ. Nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ đi và mai mốt trả lời mẹ nhé."Vài năm sau, mẹ lại hỏi tôi: "Phần thân thể nào của con là quan trọng nhất?" Lần này, không cần phải nặn óc, tôi quyết đoán:
-"Mẹ ơi, thị giác rất quan trọng đối với mọi người. Vì thế đôi mắt của con chắc chắn là quan trọng nhất, vì nó là cửa ngõ của tâm hồn cho những ai muốn tiếp nhận con!"
-Mẹ nhoẻn nụ cười nhìn tôi thương hại bảo:"Con tiến bộ rất nhanh đấy. Giỏi lắm. Nhưng câu trả lời của con vẫn chưa hẳn đúng." Thời gian thấm thoát trôi nhanh, tôi đã là một cậu trai đong đầy tình yêu và lẽ sống. Mẹ thỉnh thoảng vẫn nhắc lại cũng câu hỏi ấy, và lần nào cũng vậy, cuối cùng mẹ ôn tồn nói với tôi: "Con thông minh và trưởng thành như chim sắp xa đàn, và thân xác lớn đẫy đà bảnh bao hơn trước nhiều đó. Tốt lắm."

...Thế rồi năm ngoái, ông Nội tôi khuất tịch. Bầu khí tang tóc thê lương buồn thảm như chưa từng xảy ra trong đời, xa vắng người thân bao trùm lên mái ấm gia đình tôi. Mọi người đều khóc trong tiếc thương. Ba tôi cũng nước mắt đong đầy. Tôi nhận ra những dòng nước mắt của Ba, của chị, của anh, và nhiều nhất vẫn là của bà nội tôi. Nếu mà cộng những giọt lệ ấy hẳn có khác gì vũng lệ tuôn xả từng giòng. Nhưng cái mà tôi ngạc nhiên nhất lại là giọt nước mắt của Ba tôi mà hiếm khi tôi nhìn thấy, vì đây là lần đầu trong đời tôi nhìn thấy Ba là một người đàn ông mà lại khóc. Khi tất cả gia đình đứng quây quần trước thi hài ông nội để nói lời từ biệt, mẹ chợt nhìn tôi và hỏi:
-"Này con, giờ đây hẳn con đã nhận ra đâu là phần thân thể quan trọng nhất của mình rồi chứ, con yêu?" Bất ngờ, tôi không hiểu tại sao mẹ chọn đúng vào lúc này để lập lại câu hỏi ấy. Bởi tôi vốn cho rằng đây chỉ là một trò chơi giữa mẹ và tôi thôi. Đọc được vẻ lúng túng trên gương mặt tôi, mẹ bảo: "Câu hỏi ấy vô cùng quan trọng, con ạ. Bởi vì, tùy vào câu trả lời của con mà con sẽ biết mình đã thực sự sống cuộc đời của một nam nhi vai ngang tấc rộng hay chưa. Mẹ nghĩ hôm nay qua cái chết của một người trưởng tộc là ông nội con, mà đây là bài học quan trọng nhất cho cuộc đời tiến lên của con. Mẹ cúi xuống nhìn tôi với ánh mắt thẳm sâu, trìu mến, người nói tiếp: "Này con phần thân thể quan trọng nhất chính là đôi vai của con đó."
- "Vì đôi vai là điểm tựa của đầu con, phải không mẹ?"
-Mẹ trả lời: "Không phải thế đâu, mà đúng hơn bởi vì vai con sẽ là điểm tựa cho đầu của một người nào đó cho họ dựa vào khóc. Con yêu, trong cuộc đời, ai cũng có lúc cần một chiếc vai để mình được gục đầu và khóc. Mẹ chỉ mong sao con có đủ bạn hữu và người thân trong đời con, để khi cần, con luôn luôn có một chiếc vai mà tựa đầu vào."

Hôm nay trang Phúc Âm Luca giúp chúng ta hiểu Lời truyền mà Chúa Yêsu muốn 72 môn đệ ra đi chung xây thế giới. Ngài sai các ông là những người thợ ra gặt lúa. Chúa Yêsu gợi ý để các môn đệ của Ngài suy tư: "Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít".

Hình ảnh về mùa gặt hái đã được các Tiên Tri dùng để chỉ Nước Chúa Cứu Thế sau này. Thời kỳ sau cùng là thời kỳ gặt hái thu lượm, nghĩa là lúc Thiên Chúa đến phán xét trong ngày tận thế. Chúa Yêsu đã từng dùng hình ảnh này trong dụ ngôn cỏ lùng và lúa. Giai đoạn sau cùng của lịch sử đã bắt đầu với việc Nước Thiên Chúa đến, tất cả đều sẵn sàng, nhưng thiếu thợ gặt. Thế giới ngày nay như một cánh đồng mênh mông, nơi có rất nhiều linh hồn sẵn sàng đón nhận Nước Trời nhưng phải có người chỉ đường cho họ. Chúa muốn cứu thế gian và Ngài kêu gọi sự cộng tác của con người đem đôi vai cho những người đói khổ cơ hàn khóc lóc có chỗ dựa mà được an ủi. Lời kêu gọi của Ngài vẫn có giá trị và khẩn cấp trong mọi thời đại cả trong cượu ước lẫn tân ước và chúngh ta ngày nay cho đến ngày Ngài trở lại.
Quan niệm Cựu Ước về các chủ chăn của dân là quan niệm rộng rãi và ám chỉ vừa các thẩm phán, vừa các tư tế và tiên tri. Hình ảnh rất quen thuộc với nền văn hóa của các dân du mục. Chính tổ tiên của họ cũng là những người chăn chiên, như Môsê, Ðavít. Yêrêmia và Êzêkiel đã báo trước là chính Thiên Chúa sẽ trở nên người chăn dắt đoàn chiên của Ngài. Lời tiên tri này đã được thực hiện đầy đủ nơi Chúa Yêsu, vị Mục Tử nhân lành chạnh thương và chăm sóc các con chiên của Ngài, đến nỗi hy sinh cả mạng sống cho chúng. Yêu thương chúng ta hãy đến nương bóng Ngài vì cái ách của Ngài là đôi bờ vai dành cho những người sầu khổ và gánh nặng: Hãy đến cùng ta ta sẽ bổ sức lại cho.
Khi sai các môn đệ đi truyền giáo, Đức Yêsu đã căn dặn họ phải sống hiền lành như con chiên và phải sống đơn giản: "Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường". Như vậy, một cuộc sống siêu thoát, không lệ thuộc vào của cải đời này, không phí thời giờ vào những chuyện không đâu, trông cậy vào Chúa quan phòng, khiêm tốn đón nhận sự giúp đỡ về nhà ở, cơm ăn... Tôn trọng tự do của tha nhân, chấp nhận có thể bị từ chối xua đuổi... đó chính là những điều mà những ai muốn làm chứng cho Nước Trời cần lưu tâm thực hiện. Khi sai các ông vào đời là đi vào một thế giới mà các ông không tiên liệu hết được, nên đem theo hành trang nặng trĩu chỉ làm khổ thân. "Vào đời hay vào thế giới" trong việc gặt lúa thì lúa chính Chúa Yêsu đã gieo hạt, bây giờ các ông chỉ có mỗi một việc là gặt thôi. Gặt lúa ở đây là bước vào trong mỗi một nền văn hoá thế giới. Nền văn hoá đó Chúa Yêsu tiến dẫn trong một điệp khúc đẹp diễn tả một tình yêu đổi mới, Một đôi vai rộng mở trong vòng tay nồng ấm với một lý tưởng sống động, một linh hồn biến đổi, một hoàn cảnh tân trang, một xã hội năng động, kết hợp, hoạt động, yêu thương, hòa bình, và một cuộc đời dấn thân cứu độ ...
Họ phải hiểu ra rằng điều quan trọng nhất trong đời người không phải là qui hướng về mình, băn khoăn về mình, lo lắng cho mình, mà chính là sự đồng cảm với nỗi khổ đau của người khác mới là quan trọng nhất. Những gì mình nói, người ta sẽ lãng quên. Những gì mình làm, rồi cũng sẽ trôi vào quên lãng...Nhưng không bao giờ những người mà chúng ta ban tặng đức tin qua lòng trắc ẩn xót thương, cho họ tựa đầu vào vai ta mà họ có thể quên đi những cảm xúc mà ta vì nước Chúa qua rao giảng lòng yêu thương của Ngài đã đem lại cho họ.

Thưa anh chị em và các bạn,

Các bạn luôn cần đôi vai của một ai đó để tựa vào đó khi cần. Một đôi vai, làm chúng ta liên tưởng đến hình ảnh của con chiên đi lạc mà Chúa Yêsu đã vác nó lên vai để đem nó về chuồng. Một hình ảnh thật sống động về đôi vai mà người mẹ trong câu chuyện trên muốn diễn ta với đứa con của mình về một Thiên Chúa là người chủ ruộng lúa, muốn người thợ chuyên suốt là chúng ta biết thực hiện mà sáng tạo và sáng tác ra những vần thơ, và tiếng hát mỹ miều biết ca tụng những bước chân rao giảng như Tin Mừng hôm nay là: Đẹp thay những bước chân của kẻ rao giảng tin mừng. Họ là những người hạnh phúc vì thuộc về đoàn binh chiến đấu cho Nước Trời, thoát khỏi những ràng buộc cồng kềnh vật chất và các liên hệ thế tục, được Chúa ban cho quyền năng trên những thế lực nguy hại, và nhất là họ được hạnh phúc có tên ghi sẵn trên Trời. Đó là tất cả nội dung những lời vàng ngọc Phúc âm hôm nay dành cho họ và đặc biệt cho các tín hữu Chúa trong thiên niên kỷ ngàn năm này. Amen

---------------------------------

 
<< Start < Prev 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 Next > End >>

Page 62 of 98