mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6397
mod_vvisit_counterHôm Qua6723
mod_vvisit_counterTuần Này36476
mod_vvisit_counterTuần Trước54956
mod_vvisit_counterTháng Này184607
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11149200

We have: 115 guests online
Your IP: 54.166.141.12
 , 
Today: Jun 21, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA -THU HAI 07-11-16 PDF Print E-mail

7 Tháng Mười Một
Nỗi Khao Khát Của Hạt Muối
Khao khát duy nhất của hạt muối là được xem thấy biển. Bằng mọi giá, nó muốn khám phá thế nào là biển... Ngày kia, nó ra đi... Vừa đến bờ biển, nó khám phá ra một cái gì mênh mông, xanh ngắt và sống động. Nó thốt lên:
- Biển ơi, hãy nói đi, ngươi là ai?
Một đợt sóng trả lời:
- Hãy chạm đến ta, rồi ngươi sẽ hiểu.
Hạt muối trườn mình xuống nước. Ô kìa, nó cảm thấy ngây ngất, niềm vui tột cùng làm nó cảm thấy như không còn đứng vững được nữa. Nó cảm thấy như đang hòa lẫn từ từ trong nước. Niềm vui dâng trào. Nó lại hỏi một lần nữa:
- Biển ơi, hãy nói đi, ngươi là ai?
Một đợt sóng cuối cùng ôm ghì lấy nó và nó từ từ tan biến trong nước. Nó chợt reo vui lần cuối cùng:
- Bây giờ ta mới hiểu thế nào là biển: biển là một phần của chính ta.
Hạt muối chỉ có thể hiểu được thế nào là biển khi nó được hòa tan trong nước. Có chìm ngập trong biển, có đi vào biển mới hiểu được thế nào là biển... Thiên Chúa cao cả hơn lý trí của con người. Chúng ta không thể chỉ biết Thiên Chúa bằng lý trí... Hãy để cho Thiên Chúa chiếm ngự, hãy để cho Thiên Chúa ôm chầm lấy ta, ta mới có thể biết được Ngài là ai. Tình tri giao giữa Thiên Chúa và con người chỉ có thể nảy nở bằng thinh lặng, hòa nhập trong cảm mến, tri ân.
Trích sách Lẽ Sống.

------------------------

 

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU BA-TUAN32TN-C PDF Print E-mail

Bản thân dịp tội / thế gian gương mù / đức tin thắng vượt

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG LUCA 17, 1-6

Hôm nay, Thứ Hai Tuần XXXII Thường Niên, Bài Phúc Âm bao gồm 3 vấn đề "Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ" của Người, những vấn đề dường như hoàn toàn khác nhau, chẳng liên quan gì đến nhau: vấn đề thứ nhất là "gương xấu", vấn đề thứ hai là "sửa bảo nhau" và vấn đề thứ ba là "lòng tin hạt cải".

Về "gương xấu": "Không thể nào mà không xảy ra gương xấu, nhưng vô phúc cho kẻ nào gây ra gương xấu. Thà nó bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển còn hơn là làm gương xấu cho một trong những trẻ nhỏ này".

Về "sửa bảo nhau": "Các con hãy cẩn thận: nếu có anh em con lỗi phạm, con hãy răn bảo nó, và nếu nó hối cải, thì hãy tha thứ cho nó; cho dù một ngày nó phạm đến con bảy lần, và bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: 'Tôi hối hận', thì con hãy tha thứ cho nó"

Về "lòng tin hạt cải": "Nếu các con có lòng tin bằng hạt cải, thì dẫu các con khiến cây dâu này rằng: 'Hãy tróc rễ lên và xuống mọc dưới biển', nó liền vâng lời các con".

Thật ra, nếu phân tích kỹ, chúng ta sẽ thấy cả 3 vấn đề này đều có liên hệ với nhau. Chẳng hạn: vì "gương xấu không thể nào" không xẩy ra trên thế gian này (vấn đề 1), nên có thể sẽ khiến cho một số người nhẹ dạ như "những trẻ nhỏ" sa ngã phạm tội (vấn đề 2), nhưng muốn khỏi bị gương mù lôi cuốn đến vấp ngã thì cần phải có một "đức tin" trưởng thành thật là vững chắc (vấn đề 3).

Trước hết, về vấn đề "gương xấu": sở dĩ "không thể nào mà không xảy ra" là vì thế gian này, nhất là bản tính của con người, đã bị nguyên tội làm băng hoại, nên mới có những tư tưởng, lời nói, hành vi cử chỉ và việc làm xấu xa bậy bạ. Đôi khi chính đối tượng nhân không có gì là xấu xa bậy bạ, nhưng đối tượng nhân này tự nhiên lại trở thành "dịp tội" cho một người nào đó. Điển hình nhất là một người nữ đẹp, dù rất đoan trang nết na, vẫn rất có thể trở thành "dịp tội" cho một cặp mặt nhục dục nam nhân nào đó.

Trong trường hợp này, người nữ vô tình ấy không làm "gương xấu", mà người nam nhục dục kia vẫn có thể phạm tội, bởi "dịp tội" ở ngay con mắt của nam nhân này (xem Mathêu 5:28-29), ở ngay xu hướng thèm thuồng nhục thể của chàng ta. Nếu anh ta nhắm mắt lại, quay đi hay bỏ đi chỗ khác khi bị cám dỗ thì đã không phạm tội ngoại tình trong lòng của mình. Trái lại, nếu người nữ đã đẹp lại còn ăn mặc sexy thì hành động khiêu dâm hay thân mình gợi dục đến xúi dục mời gọi của nàng quả thực càng là "gương xấu" gây "dịp tội" cho thành phần nam nhân vốn có khuynh hướng chiếm đoạt...

Thế gian đã không thể tránh "gương xấu" mà còn càng gia tăng gương xấu hơn bao giờ hết trong một thế giới càng văn minh về vật chất và càng văn hóa về nhân quyền, những gương xấu khủng khiếp chưa bao giờ có, chẳng hạn quyền phá thai, quyền được hôn nhân đồng tính v.v., khiến cho Chúa Giêsu dường như đã thấy trước và đã phải công nhận "vì sự dữ gia tăng mà lòng người hầu hết trở nên nguội lạnh" (Mathêu 24:12).

Đối với những ai gây "gương xấu" như thế thì phải chịu trách nhiệm về hành vi cử chỉ của mình: "vô phúc cho kẻ nào gây ra gương xấu. Thà nó bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển còn hơn là làm gương xấu cho một trong những trẻ nhỏ này". Tại sao hình phạt cho thành phần gây ra gương xấu không phải là một hình phạt nào khác ngoài hình phạt "bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển"? Phải chăng là vì họ chẳng khác gì như đàn heo bị quỉ nhập nên đã lao đầu xuống biển sau khi đám quỉ xuất khỏi người bị chúng ám (xem Mathêu 8:28-30)?

Tuy nhiên, không ai trong chúng ta dám vỗ ngực cho mình là trưởng thành, khó có thể hay không thể nào sa ngã trước bất cứ một gương xấu vào một lúc nào đó trong đời, và cũng chẳng ai dám tự phụ cho mình là chưa bao giờ gây gương mù gương xấu cho ai, nghĩa là chúng ta chưa bao giờ phạm tội, vì tội lỗi của chúng ta tự bản chất là một gương mù. Bởi thế, ai cũng có lỗi và cũng cần phải ăn năn thống hối và hoán cải.

Thế nhưng, không phải vì thế mà chúng ta không dám chỉ bảo cho ai hay sửa lỗi cho ai. Trái lại, chính vì chúng ta lỗi lầm mới thấy được cái xấu xa và tai hại của lầm lỗi gây gương mù gương xấu tác hại lẫn nhau của chúng ta, mà chúng ta càng cần phải giúp cho nhau tránh khỏi những lầm lỗi như chúng ta, tránh gây tác hại xấu cho chung đoàn thể của chúng ta, bằng cách giúp nhau hoàn chỉnh lại những gì cần thiết.

Nhất là phải có lòng quảng đại thứ tha một khi phạm nhân tỏ lòng thống hối ăn năn, thậm chí họ cứ sa đi ngã lại nhiều lần trong ngày nhưng vẫn có thiện chí hoán cải qua hành động họ tỏ thiện chí đến xin lỗi chúng ta: "nếu có anh em con lỗi phạm, con hãy răn bảo nó, và nếu nó hối cải, thì hãy tha thứ cho nó; cho dù một ngày nó phạm đến con bảy lần, và bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: 'Tôi hối hận', thì con hãy tha thứ cho nó".

Có thế, có thông cảm tha thứ cho hối nhân, mới chứng tỏ chúng ta sửa lỗi cho nhau chỉ vì thương nhau và cho công ích, bằng không, nếu cứ chấp nhất nhau, một khi họ đã hối hận và xin lỗi chúng ta, thì rõ ràng là chúng ta sửa bảo nhau chỉ vì những lý do không chính đáng, và chắc chắn chúng ta cũng không được Chúa thứ tha, thậm chí Ngài còn để cho chúng ta bị đong lại đúng cái đấu chúng ta đong cho anh chị em của chúng ta nữa (xem Luca 6:38).

Để có thể vừa tránh gương xấu bất khả tránh xẩy ra trên thế gian đã bị băng hoại bởi nguyên tổ này, và để có thể giíp nhau hoàn chỉnh cuộc đời theo ý Chúa, chúng ta không thể nào thiếu đức tin hay yếu đức tin. Hình ảnh "những trẻ nhỏ" bị lôi cuốn bởi gương xấu và sa ngã theo gương xấu là hình ảnh tiêu biểu cho bản tính yếu đuối của con người, cho một đức tin non dại chưa trưởng thành của Kitô hữu.

Đó là lý do trong Bài Phúc Âm hôm nay "các Tông đồ thưa với Chúa rằng: 'Xin Thầy ban thêm lòng tin cho chúng con'". Thật ra đức tin tự bản chất đối nội không tăng trưởng, vì đức tin đã chất chứa tất cả mạc khải thần linh của Thiên Chúa, không còn thiếu một sự gì. Tuy nhiên, đức tin ấy, đối ngoại, vẫn có thể gia tăng hay giảm sút, mạnh mẽ hay yếu mềm, tùy ở môi trường của đức tin, tùy ở mỗi một người có biết thực hành đức tin hay chăng, nhất là có biết chấp nhận mọi gian nan đau khổ thử thách để sống đức tin và chứng tỏ đức tin hay chăng!

Tuy nhiên, đức tin gia tăng hay lớn lên hoặc mạnh mẽ không phải ở chỗ phát triển về hình dạng như thân thể của con người trong thời kỳ trưởng thành, mà trái lại càng nhỏ đi, nhỏ như "hạt cải" được Chúa Giêsu ví trong bài Phúc Âm hôm nay, "một hạt nhỏ nhất trong các hạt giống" (Mathêu 13:32), nhưng lại có khả năng và quyền lực thần kỳ trong việc có thể "khiến cây dâu này rằng: 'Hãy tróc rễ lên và xuống mọc dưới biển', nó liền vâng lời các con".

Tại sao thế, nếu không phải, theo nguyên tắc tu đức và đường lối siêu nhiên, thì càng nhỏ lại càng lớn: "ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này là kẻ lớn nhất trên Nước Trời" (Mathêu 18:4)!

Kinh nghiệm sống đức tin cũng cho thấy, một khi càng cậy mình lại càng thất bại, hay có thành công rồi cũng thất bại, thất bại một cách chua cay, bằng không, càng thành công càng nguy hiểm cho phần rỗi, Trái lại, cho dù đã cố gắng hết sức, lại càng chẳng làm được gì, càng bất lực trong những việc đạo đức và tông đồ mình ham muốn, mà nhờ đó mới có thể hoàn toàn trông cậy vào Chúa, mới càng được Chúa chiếm đoạt và càng làm được những việc cao cả chưa từng thấy và theo sức tự nhiên không thể nào làm được, vì Chúa sống trong họ và hoạt động qua họ, nhờ họ.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

--------------------------------

BÀI CẦN NGẮN GỌN-XUC TICH VÀ TRONG SÁNG (GM VŨ THIÊN)

-------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - CHUA CUA KE SONG- CN32TN-C PDF Print E-mail

Chúa Nhật XXXII Thường Niên C

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG : Lời Chúa (Lc 20,27-38)

Ðời Này, Ðời Sau

Thuyết Giảng Deacon Vũ Quang Minh Canada

Chết là một thực tại thật phũ phàng của kiếp người. Bất cứ ai sinh vào lòng đời đều phải chết. Chả thế mà trong tam đoạn luận, anh em ban triết ai nấy đều nhuần nhuyễn cái lý sự về đời người ngay từ những ngày đầu về môn khó nuốt trôi này rằng: Mọi người đều phải chết. Aristote Là Người. Vậy Aristote phải chết.

Vâng, cái chết là số phận của mỗi một người. Cái rốt cục cho một kiếp người là sự thật nghiệt ngã đó. Lý do là chung ai ai mà chẳng muốn sống vui, sống lâu, sống khỏe. Một khi gần kề miệng lỗ. Các Thánh nhân thì chẳng lo gì vì đời các vị Tiên Hiền lúc nào cũng chuẩn bị hành trang sẵn về nước trời rồi. Đối với các ngài, thì chết là bước vào cõi vĩnh hằng toàn đầy quang vinh sung sướng, vì nơi đó là chốn bồng lai, là đất thần tiên hơn cả cảnh mà Lưu Thần, Nguyễn triệu gặp Tiên Nữa. Nhưng đại đa số phàm nhân, tuy cuộc sống không thiếu thốn gì, nhưng vì còn vướng bụi trần và lo ngày sau nơi âm phủ chẳng hiểu mình có còn giàu sang nứt khố như thế này nữa chăng, nên có nhiều người cố níu kéo cho bằng được dù chỉ sống thêm vài năm, vài tháng, thậm chí vài ngày, hay vài giờ để chờ người thân ở nơi xa trở về, hay có đủ con cháu quây quần trả hết cái nợ đời qua những trăn trở lo sao cho chúng yên bề gia thất, hay đốt vàng mã cho mình hưởng trong miền đất mới nơi địa phủ mà mình vẫn có của để dùng, thức ăn và những du hí mà hưởng dài dài.

Người đã chết trong niềm tin Kitô giáo, cũng không trở lại để kể cho ta nghe các diễn biến ở đó ra sao. Có chăng là những tưởng tượng của ai đó mà thôi. Bởi kiếp sau có là gì thì tương lai đều thuộc về Chúa và một mình ngai mới biết mà thôi. Ông Phú Hộ trong dụ ngôn mà Chúa Yêsu đưa ra là một minh chứng, chúa không hề cho Lazarô về nhà mà báo mộng hay hiện ra cho người còn sống để bảo cho họ mau thay đổi lối sống xấu xa hàng ngày. Những huấn lệnh sẽ giúp con người hay cảnh giác họ thay đổi nếp sống mà Chúa bảo là nó nằm ngay trong Lời của Ngài, mà Lời ấy có nơi sách thánh, nơi các lời giảng dạy tức là những giáo huấn của giáo hội. Nếu thánh chỉ và huấn từ của người còn sống chúng chẳng tin...thì người chết có sống lại chúng cũng chẳng tin theo.

Hôm nay những người thuộc phái Xa Đốc tin rằng sau cái chết linh hồn con người vất vưởng như cái bóng ma nơi âm phủ. Âm phủ là nơi tối tăm, buồn chán, thiếu sự sống. Người Pharisêu lạc quan hơn cho rằng: đời sau là sự kéo dài của đời này mà thôi. Nghĩa là người ta sống như lúc trước sau khi chết, nhưng là cuộc sống tràn trề hạnh phúc. Chúa Giêsu vén mở cho ta phần nào bức màn đời sau. Ðời sau ngài bảo nó khác hẳn đời này. Người ta không còncưới vợ gả chồng nữa, cũng không cần con nối dõi để dành riêng một bà vợ khi mà 7 anh em từng cưới một bà rồi khi sống lại ai là chồng của bà ta? Câu hỏi đã được chính Chúa Yêsu trả lời là người ta khi ấy sống cuộc sống mới sống như các thiên thần, nghĩa là chỉ lo phụng sự và ca ngợi Thiên Chúa. Ðời sau là nơi không còn bóng dáng của thần chết. Người ta thoát khỏi quy luật thông thường của lẽ tử sinh. Toàn bộ con người được sống lại: cả hồn lẫn xác.Thân xác tuy đã tan thành tro bụi theo thời gian, nhưng sẽ được biến đổi một cách kỳ diệu để chung hưởng hạnh phúc với linh hồn như chính Chúa Yêsu đã sống lại mà các môn đệ và các bà đạo đức đã được nhìn thấy ngài trước khi về trời.

Trong tháng cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời này, chúng ta nghĩ đến cái chết và đời sau.

Cai chết dạy ta biết cách sống. Ðời sau kéo ta ra khỏi những hạnh phúc giả tạo, và những nỗi khổ đau do mê lầm. Chúng ta đang đi về đời sau để gặp Ðấng mà mình đã tin yêu suốt đời.Tất cả cuộc hành trình đều phải hướng về cội nguồn là chính Chúa. Chúng ta đã được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa, và chúng ta củng như Thánh Phaolô tông đồ Dân Ngoại tuy vẫn còn khắc khoải mãi cho đến khi gặp được Ngài. Vậy ngày ấy là ngày hạnh phúc vì ta được trở về sống trong nhà của Cha Chúa Yêsu, và cũng là Cha chúng ta như ngài đã hứa: Thày đi trước về nhà Cha để dọn chỗ cho chúng con, để Thày ở đâu thì chúng con cũng sẽ ở đó. Amen

---------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - REFLECTION PDF Print E-mail

Reflection toward weekend Mass

PARACHUTE PACKERS

Charles Plumb was a U. S. Navy jet pilot in Vietnam. He flew seventy-five combat missions before his plane was destroyed by a surface-to-air missile. Plumb safely ejected and parachuted into enemy territory. He was captured and spent six years in a Communist prison before his release and return to the United States.

One day, when Plumb and his wife were having a meal in a restaurant, a man came up to their table and said, "You're Plumb! You flew jet fighters in Vietnam from the aircraft carrier Kitty Hawk. You were shot down!" "How in the world did you know that?" asked Plumb. "I packed your parachute;" the man replied. Plumb gasped in surprise and gratitude. The man pumped his hand and said, "I guess it worked!" Plumb assured him, "It sure did. If your chute hadn't worked, I wouldn't be here today" Plumb couldn't sleep that night, thinking about that man. "I kept wondering how many times I might have seen him and not even said 'Good morning, how are you?' because I was a fighter pilot and he was just a sailor". Plumb thought of the countless hours the man had spent below decks standing at a long table, carefully weaving the shrouds and folding the silks of each parachute, holding in his hands the fate of someone he didn't know.

So, who's packing your parachute? Like Charles Plumb, everyone has someone who provides that they need to make it through the day: a physical parachute, mental parachute, emotional parachute, or spiritual parachute. Let us remember to say hello, please, or thank you, to congratulate someone on something wonderful that has happened to them, give a compliment, or just do something good in return.

Living Stewardship Now

As you go through this week, this month, this year, recognize and thank all those who "pack your parachute," whether family friends, neighbors, co-workers, or strangers.

Fr.  Linh

-----------------------

 

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA- THU BAY-CN31TN-C PDF Print E-mail

Thứ Bảy Tuần Thứ XXXI Mùa Thường Niên Năm 2016.

CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA : Luca 16: 9-15. Philippians 4:10-19

Suy niệm: Phó Tế Vũ quang Minh Canada.

Trong tất cả những giáo đoàn mà Thánh Phaolô bằng cách này hay cách khác dày công vun xới cấy trồng cho hạt giống đức tin cho nó triển nở, rồi cắt tỉa và gặt hái, thì ta phải công bằng mà nói: Giáo đoàn này là một trong các giáo đoàn vị Thánh này khá ưng ý. Bằng những lời lẽ chân thành, thánh Phaolô đã biểu nỗi niềm sự xúc động về công cuộc mang tính bác ái tiêu biểu. Một trong nét trổi vượt đó là tấm chân tình nỗ lực lạc quyên đóng góp cho hành trình truyền giáo của ngài.

Quả thực, cái thực tế làm sao có thể quên được nghĩa đức cao vời của họ là cho dù Thánh Phaolô không mấy mong muốn họ phải lo cho mình, nhưng nghĩa cử này ngài ghi nhận là họ quyên góp lo cho cánh đồng truyền giáo rất phong phú của ngài mà Chúa cần tấm chân tình của Ngài lẫn của họ. Chả vậy mà thơ của ngài hôm qua khuyên nhủ họ là hãy học lối sống của mình. Nếu như ở giáo đoàn khác, liệu ngài có can đảm bảo tín hữu là học theo gương sống của ngài chăng? Chắc chắn l không dám, vì tín hữu một số thành khác còn muốn ly khai hay dè bỉu, hoặc cậy mình là đồ đệ của tông đồ này, kẻ khác cậy tôi là môn đệ của tông đồ kia, khiến ngài phải can thiệp khuyên can họ nặng lời.

Thế thì vì tình cảm sâu sắc giữa ngài với giáo đoàn này nên ngài sẵn sàng đón nhận như món quà của tình yêu thương. Tuy nhiên, ngài cho họ họ thấy thái độ cao cả của lòng tin nơi họ vượt trên tình cảm, và thăng hoa rất sâu xa. Đó chính là sự họ tín thác vào Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh. Tôi mời các bạn cùng tôi nghe kỹ lời ngài viết thư cho họ có bảo rằng: "Tôi có thể làm được mọi sự trong Đấng ban sức mạnh cho tôi". Xáx tín như đinh đóng cột như vậy, nên ngài không ngần ngại hướng họ đến sự tìm kiếm giá trị vĩnh cửu, chứ đừng tìm kiếm những giá trị vật chất chóng qua theo gương của ngài. Ngài nêu rõ trong sự định hình tính chất thánh thiện của Đức Kitô. Ngài cho biết Đức Yêsu truyền dạy các môn đệ của Ngài rằng: "Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời".

Tiền của gian dối theo thánh Phaolô muốn quảng diễn ở đây là điều thực sự trong cuộc sống tại thế, Chúa Yêsu muốn trực tiếp nói rằng: đồng tiền kiếm được bằng sự gian dối đó mang một nghĩa tích cự thật sự, nó là thứ tiền do mình tạo ra đừng để nó thành dụng cụ cho ma quỷ lừa gạt, như bao nhiêu con cái của Thiên Chúa đã bị luỵ phiền và mất phần rỗi. Tất cả những gì có được từ sự lao động chân chính đều là ân điển của chính Thiên Chúa trao ban, và hãy dùng nó để mua lấy nước thiên đàng. Hôm nay trang phúc âm kể cho ta thấy dân thành philippine này đã thực sự có sự thực thi đức tính ấy khi tặng ngài những lộ phí, và tài vật cho ngài truyền giáo. Phaolô ưng nhận là phải lẽ.

Thực chất mãi lực và giá trị đồng tiền là thu vào rồi thì phải xuất chi. Xả thân cho đi, ban phát của cải dâng cúng nó gói ghém toàn bộ giáo lý của lòng nhân. Cho đi chính bản thân là lúc tích trữ kho tàng không bị mối mọt đục khoét. Dân Philipphê chho đi chính là bằng chứng họ vâng lời tin theo thánh Phaolô, và đồng thời sự kiểm nghiện của nước trời đã là thật, vì họ xứng đáng được gọi là con của Chúa.

Ước chi ta có được tinh thần cho đi của bài giáng 8 phúc trên núi. Bài giảng này hội thánh dùng để mở màn cho tháng 11 nhớ đến các linh hồn. Khi bắt chước được gương của Chúa Yêsu để biết cho đi chính là nỗi thao thức mà Thánh Tông đồ dân ngoại muốn gởi gắm chúng ta thời nay biết cùng Vị Giáo Hoàng Phanxicô bước ra khỏi ngưỡng cửa lòng mình, đến với tha nhân bằng tình bác ái chân thành, mà đón người tỵ nạn chạy loạn, và cho họ có nơi an nghỉ, cũng như có một đời sống bình an. Amen

------------------------------

 
<< Start < Prev 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 Next > End >>

Page 64 of 112