mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4969
mod_vvisit_counterHôm Qua7964
mod_vvisit_counterTuần Này12933
mod_vvisit_counterTuần Trước43250
mod_vvisit_counterTháng Này132932
mod_vvisit_counterTháng Trước176027
mod_vvisit_counterTất cả10274245

We have: 105 guests online
Your IP: 54.144.84.155
 , 
Today: Feb 19, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA THU NĂM-CN9TN-C PDF Print E-mail

Thứ Năm Trong Tuần Lễ thứ Chín Mùa Thường Niên. 

CẢM NGHIỆM SỐNG : MC 12, 28-34 - 2 TM 2, 8-15 = MẾN CHÚA- YÊU NGƯỜI

Thuyết giảng Deacon Vũ quang Minh Canada

Giả như một ai đó mà họ bảo chúng ta rằng họ chán ngấy Phúc Âm đến tận cần cổ rồi, và họ lại càng uể khi một ai đó kể cho họ là người ấy đã đọc hằng năm toàn bộ sách thánh để bày tỏ niềm tin vào chính lời của Chúa đã được ghi lại trong quyển sách dày cộm đó. Thế nhưng họ lại rất chân thành và muốn thấy tỏ tường khi phát biểu rằng: Tôi muốn được chứng kiến sự thật tâm của ông bà kể cho tôi những gì mà sách thánh, nhất là Phúc Âm mà ông bà đã nhận được để làm cho cuộc sống thăng hoa, và cuộc đời chan chứa hạnh phúc để rồi khiến ông bà quên đi những cái chướng tai gai mắt khi mà cái ác đang xâm lấn cái thiện, mà chúng làm cho gia đình tôi khốn đốn hằng ngày...

Thưa anh chị em và các bạn,

Thực là một chia sẻ đúng lúc mà lại thực hữu lý khiến chúng ta phải động tâm suy sâu nghĩ nặng... Trong khi tìm kiếm nước Thiên Chúa, nhiều học giả và các nhà lãnh đạo tôn giáo cũng như những người ngoan đạo, họ có lẽ thường cảm nhận hay đọc được những mạc khải qua các hiện tượng từ một cảnh vực nào đó trong nhiên giới hay trong tư duy hoặc trong các tịnh huống xảy ra trong các môi trường mà họ sinh hoạt. Họ một cách nào đó đã nhìn ra các hoạt động của Chúa mang nhiều dạng thức khác nhau trong xã hội loài người. Thế thì nói về Cựu Ước, tức là nói đến những mạc khải đã xảy ra một cách nào đó với các tiên thánh ngày xưa, và họ đọc ra được những bài học tôn giáo mà chúa hiển thể cho họ qua các thị kiến như nằm mơ, như diện kiến thật, hay như những đối thoại từ thị kiến và đôi khi từ cả men say rượu đắng nữa...tất cả đó là những mạc khải mà Thánh Kinh bảo: Ngày xưa Thiên Chúa nói với các tổ phụ bằng nhiều lần và nhiều cách. Còn ngày nay Thiên Chúa nói với con cái loài người qua miệng chính con một là Chúa Yêsu con yêu dấu của ngài.

Cựu ước như thế thực sự đã hướng dẫn các tổ phụ người Dothái, và họ có được những hạnh phúc là con cái đông đúc, miền đất chảy sữa và mật, và từ nơi họ qua việc tuân chỉ theo lề luật Mosê, họ đã là một dân tộc tinh anh, và Chúa thực luôn can thiệp suốt trong dòng lịch sử của họ, bằng cách ban cho họ từ một dòng tộc mà Tổ Phụ là Apbram kết nạp pha trộn các bộ lạc làm thành quốc gia Israel có Vua quan binh hùng tướng mạnh, có lãnh thổ và có nền kinh tế khả dĩ nuôi dân sung túc mà thời đại hoàng kim là thời từ Vua Cha Davít đến Vua con là Solomon nổi tiếng là vị vua Đức độ thánh thiện, thông minh và khôn ngoan, với một đế chế toàn bích khiến Nữ Hoàng Shaba phải kính viếng với lễ vật là gỗ Bá Hương và vàng ròng để xây thánh điện Yêrusalem, mà Yêrusalem là kỳ quan nổi danh của đế chế vang bóng một thời trước khi Chúa Yêsu sinh ra.

Khi Chúa Yêsu xuất hiện thì thuật trình của 4 thánh sử tuy là ngắn gọn, nhưng mô tả toàn diện giáo thuyết và đời sống nhập thể và làm người của ngài. Chúa Yêsu cũng đã lập lại nguyên thể của đoạn văn mô tả về cái mà con người ngày ấy đã hiểu và đã giữ nghiệm nhặt về giới luật yêu thương, thì ngày nay chúng ta cũng phải học và thực hành cho kỳ được hai giới luật yêu thương là yêu mến Chúa hết lòng, hết linh hồn và lút trí khôn qua việc yêu mến người khác. Nói tắt một lời là Kính Thờ Chúa và yêu đồng loại. Nếu gọi đạo Công Giáo là đạo Tình Yêu, thì không cần phải đọc hết mấy chục tập sách nhỏ đã được đúc kết trong một quyển sách dày cộm, mà chỉ cần thực hiện Chữ Yêu Chúa qua thực hành yêu người thì phép lạ vĩ đại đạt tới đỉnh sung sướng ngay ở đời này sẽ xuất hiện, mà không có hạnh phúc nào sánh ví bằng. Yêu và phụng sự Chúa chỉ bằng cách yêu người thôi thì nó dễ ẹc, nhưng xem ra không mấy ai thực hành nổi thì làm sao mà có hạnh phúc thật. Rồi cả mắt lẫn đôi tai và các quan năng làm sao có thể thấy được Đấng vô hình là đấng vô thuỷ vô chung không sắc, không mùi, không vị được. Cái câu mà Chúa Yêsu chính ngài đúc kết vô cùng ngắn gọn từ cựu ước rõ ràng đơn giản, nhưng là một thách đố không nhỏ cho mỗi kitô hữu chúng ta ngày nay.

Vâng cái câu: "You shall love the Lord your God with all your heart, with all your soul, with all your mind, and with all your strength" mà ngài đã trưng dẫn từ Deuteronomy 6:4-5 tức sách Đệ Nhị luật làm cho chúng ta hiểu sâu xa hơn nữa trong sách Leviticus 19:18 với câu: "You shall love your neighbor as yourself".

Vậy thì cái hạnh phúc mà người kia thắc mắc hỏi là muốn nhìn ngắm được nét vui hạnh ngộ lộ ra bên ngoài mà họ có sự sung sướng thật, mà không buộc họ phải ngao ngán đọc cả pho kinh thánh ở đây, thì chính là cái mà ta phải trả lời câu rất đơn sơ không mấy phức tạp này rằng: "Chúa Yêsu đã dạy bạn cái gì"? và bạn thực hành ra sao để có được kinh nghiệm qua cuộc đời thật sung túc và sung sướng như thế ? Nói cách ngắn gọn là: Tôn giáo mà bạn theo thiết thực bạn hưởng được cái gi?

Thánh Phaolô đã trả lời câu ấy cách nay 20 thế kỷ rồi khi mà ngài gởi bức thơ thứ hai cho đứa con tinh thần của ngài là Giám Mục Timothy rằng:

"Nếu ta Chết với Đức Kitô, chúng ta cũng sẽ sống với Ngài. Nếu ta cùng chiụ thương khó với ngài, ta sẽ ngự trị với ngài. Nhưng nếu chúng ta chối bỏ ngài thì ngài sẽ khước từ chúng ta. Giả như chúng ta có bất trung với ngài đi nữa, thì Ngài vẫn tín trung với chúng ta, bởi vì Ngài không thể từ chối chính mình ngài."

Thiên Chúa là thế đó, là chí nhân, chí thiện, chí mỹ. Trong ngài không có sự lừa dối. Cái nét cô đọng đúc kết lại toàn bộ lời tụng ca của các tổ phụ tiên thánh xa xưa trong cựu ước được chính Chúa Yêsu lồng trong Giếng Rửa qua Bí Tích Rửa Tội, Mà từ Giếng Rửa này Thánh Thần Thiên Chúa Tác Sinh sinh ta thành nghĩa tử của Thiên Chúa. Nghĩa tử có nghĩa là đồng thừa tự và sáng láng tốt lành như chính Con Thiên Chúa là Chúa Yêsu Kitô Chúa Chúng ta là trưởng tử.

Ơn cứu rỗi ta có được làm cho ta thành sáng láng như các Thiên Sứ. Và rồi giả như chúng ta có sa lầy trong vũng tội vì thiếu yêu thương ngài thì ngài vẫn yêu ta nếu ta quay về với ngài qua bí tích xá giải, thì ngài sẽ yêu ta, ôm ta vào lòng khi ta biết xót thương anh chị em đồng cảnh ngộ. Ngài Yêu ta bởi vì tên của Ngài là Tình Yêu và là Chúa của Tình Yêu. Đó là nét yêu của đạo công giáo đó thưa bạn, và cứ dấu này mà lương dân biết chúng ta là con cái của Chúa, là chúng ta yêu thương nhau. Amen
-----------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - LE ME THAM VIENG PDF Print E-mail

Thứ Ba tuần thứ X mùa thường niên

Mẹ Maria viếng thăm chị họ Elizabeth - TIN MỪNG LUCA 1, 39-56

Phó tế Dominic Vũ quang Minh Canada

Câu chuyện được lựa chọn cho Thánh Lễ hôm nay được trích dẫn từ Tin Mừng Thánh Sử Luca. Trong câu chuyện này làm nổi bật tình chị em họ hàng sau khi Mẹ Maria nhận tin từ Thiên Sứ Gabriel loan báo về hoạch định của Thiên Chúa muốn ban tặng cho Nhân Loại một người con là Thiên Chúa Làm Người và bào thai ngự ngay vào cung lòng Mẹ Maria. Khi hay tin này Mẹ không cấp tốc lên đường mà không hề báo cho vị hôn phụ mà Mẹ đã đính hôn. Tất cả phó mặc cho Thiên Chúa an bài. Mẹ làm một cuộc hành trình từ làng Nazareth, rồi vượt theo triền đồi núi đến tận Hebron, phía nam thành phố Yêrusalem để mừng và cũng để giúp chị họ mình trong những ngày bụng mang dạ chửa nặng nề.

Lời chúc mừng từ Mẹ Maria làm cho thai nhi trong lòng chị họ Elizabeth nhảy đạp sung sướng vì trong bối cảnh này thì hai thai nhi từ cung lòng của hai bà một già, một trẻ có dịp gặp nhau nói chuyện từ chính hai cái bụng, mà một vừa mới cấn thai, là Con Thiên Chúa và một thì đã được 6 tháng tuổi đời. Đây là cuộc họp mặt của vị tiền hô và vị lãnh tụ mà cả hai đều xuất thân tựa anh hùng áo vải chứ không phải là hai vị mang áo gấm và ngủ trên nhung nệm. Người chị họ đức độ và say mê lời chúa cảm thấy ngay hồng ân mà em gái bà con mình đem lại cái vui, cái nhiệt khí và cái ấm lòng không cầm được tình cảm khiến chị buột miệng nói lời cám ơn chí tìng là: Bởi đâu tôi được Mẹ Thiên Chúa đến viếng thăm. Mẹ Maria đáp trả đã là một thánh vịnh nói lên sự đội ơn bằng một diễm tình ca mà chính Hồn Mẹ quyện vào lời kinh tự phát dâng lên toà Chúa cái đại hồng ân mà Chúa nâng những kẻ tôi tớ cơ bần thành cuộc sống giàu sang của ân phúc mà muôn đời sẽ khen Mình là người có phúc trong mọi phụ nữ sinh ra trong trần thế. Đó chính là bài học tôn giáo mà Giáo Hội muốn chúng ta học nơi hai vị phụ nữ này, mà cái cốt lõi của bài học này là hãy làm cho mình sống trong mọi loàn cảnh có được cuộc sống thật khi nhận ra Thiên Chúa đang hoạt động trong các biến cố của đời mình dưới cái nhìn của con mắt ĐứcTin qua cái mến yêu hoàn toàn mang tính nhân loại, qua con tim nhân loại, và cuộc sống đơn thuần của thân phận Nữ Tỳ của Thiên Chúa.

Cái đáng ghi nhớ và học hỏi nơi Bà Elizabeth chính là hiểu thấu xác định được thai nhi trong lòng người em họ đang mang Thai Nhi Yêsu là Thiên Chúa. Đây không phải chỉ là linh cảm mà là dưới ánh sánh đức tin soi dẫn bởi Chúa Thánh Thần qua lời Thiên Sứ Gabriel mà Bà đã lãnh nhận từ lời chuyển đạt của Đức Chúa. Qua đoạn tin ngắn này giúp chúng ta suy sâu nghĩ thấu về huyền nhiệm của Thiên Chúa Làm người, và tư thế đón nhận tin mừng của chúa, để rồi ta cũng như Bà Elizabeth có thể hiểu được rằng: Chúa Thánh Thể luôn là những ngạc nhiên không ẩn khuất, mà là ngài chính là chính sự ngạc nhiên để ta phải vận động ân sủng cầu xin và tự hỏi: Thế thì hôm nay, trong chính tại bây giờ Mẹ Maria đã giiúp gì cho tôi, khi mẹ hàng ngày đem đến cho tôi Chính vị Thiên Chúa ấy? Như thế nào biến cố thăm người chị Elizabeth mà mỗi khi tôi đọc tạo cho tôi sự ngạc nhiên là Chúa cũng được Mẹ Maria mang đến cho tôi qua cuộc viếng thăm này.

Đàng khác: ngoài bài học bà Elizabeth nhận ra ngay hồng ân Thiên Chúa ban tặng cái nhảy của đứa con mình, thì Yoan Tiền Hô chính là cái thai được biết người em họ vừa mới cấn thai là người thân của mình và cũng là vị mà mình sau này sẽ giới thiệu và chỉ cho mọi người hiểu ngài là Đấng Cứu độ. Qua ơn khỏi tội nguyên tổ vào giây phút mà Yoan từ trong bụng mẹ thấy được đấng vô hình, thì ơn cao trọng này đã làm cho cậu Yoan mới có hơn 6 tháng mà đã qúa sung sướng nhảy mừng vui. Đây cũng là một bài học để ta vui mừng vì những ơn ngài sẽ ban trực tiếp hay gián tiếp cho chúng ta. Để có thể nghe được tiếng em họ mình mà cũng là Chúa mình thì Yoan đã được dưỡng nuôi từ cung lòng bà Elizabeth. Chúng ta cũng vậy. Để có thể nghe được âm thjanh của Thiên Chúa đang ngự trong dạ những người khác, đòi chúng ta phải có sự yên tĩnh và lòng đạo hạnh, ước mong Thin Chúa nói với mình qua những lời giảng dạy của giáo hội và những cộng sự khác đắc lực của ngài.

Sau cùng là tấm gương của Đức Nữ trinh Maria, hãy học nơi Mẹ biết đem Chúa cho người khác, để cho người khác có được niềm vui mà bằng chứng cả hai mẹ con bà Elizabeth và Yoan trong da mẹ đều vui. Nên nhớ đây không phải là cái vui lây lan, nhưng là cả hai trực tiếp vui mà Phúc Âm Luca bảo rõ: St. John "leaped for joy" in the presence of the Lord. Bà Elizabeth không thể ngờ Mẹ Thánh của Thiên Chúa lại đến ngưỡng cửa và lưu lại nhà mình cho đến khi mãn mguyệt khai hoa mà Phúc Âm Luca tả rất rõ cái tính chân thực của tình bà con nặng ân tình tuyệt vơừi đến như vầy: St. Elizabeth clearly recognizes the holiness of Mary. Sự thánh thiện ấy chắc chắn từ cung lòng mẹ Maria chất chứa đã hiện rõ trong tyrang phục và cách hành xử trong cử chỉ lộ rõ trên gương mặt, ánh mắt lẫn lời lẽ dịu dàng. Đó chính là nét xuân hàm chứa và tiềm ẩn tạo nên cửa ngõ cho họ nhìn ra nhau cái phúc cảm chan chứa tình nhân loại. Từ đó ta thấu hiểu thêm mầu nhiệm Thiên Chúa làm người, thích và khoái làm người để ở giữa chúng ta. Khi bà Elizabeth gặp bà mẹ trẻ là em gái bà con của mình còn qúa trẻ, thế mà bà phải thốt lên: "Most blessed are you among women, and blessed is the fruit of your womb." Đó chính là trạng thái bày tỏ tôn kính và cũng chính là thái độ tôn thờ Chuính Con Thiên Chúa đang hiện diện và bày tỏ cho bà khi thai nhi vừa được 6 tháng tuổi. Kinh nguyện của bà luôn là bài học cho chúng ta biết tôn kính những người hàng xóm là những tha thể khác mà chính Thiên Chúa đang hiện diện nơi họ. Chúng ta có bao giờ biết nhìn và tìm hiểu để tương kính anh chị em và con cái hay ông bà cha mẹ chúng ta chưa?

Cuộc gặp gỡ viếng thăm và ở lại giúp chị bà con già nua trong tuổi tác sẽ giúp rất nhiều cho mọi tín hữu Kitô, nhất là các vị Phó Tế Vĩnh Viễn khi họ đem Chúa đến cho những Ông Già Bà Cả trong các viện dưỡng lão. Sự Đem Chúa đến xcho thế giới qua bác ái huynh đệ, nó hệ tại ở việc làm sao hành động bác ái diễn biến cách hoà đồng và hoà cảm để cho Thiên Chúa có dịp khuấy động nhiệt tâm nơi chính kẻ đem tin mừng đến những người nhận tin mừng, và giúp họ trở nên qùa tặng cho nhau.

----------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA -TANG ĐA GOC PDF Print E-mail

Tảng đá góc - Thứ hai tuần 9TN-C
Lời Chúa: Mc 12, 1-12
Khi ấy, Đức Giêsu bắt đầu dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế, kỳ mục và kinh sư. Người nói: "Có người kia trồng được một vườn nho; ông rào giậu chung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. Đến mùa, ông sai một đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi vườn nho mà họ phải nộp. Nhưng họ bắt người đầy tớ, đánh đập và đuổi về tay không. Ông lại sai một đầy tớ khác đến với họ. Họ đánh vào đầu anh ta và hạ nhục. Ông sai một người khác nữa, họ cũng giết luôn. Rồi ông lại sai nhiều người khác: kẻ thì họ đánh, người thì họ giết. Ông chỉ còn một người nữa là người con yêu dấu: người này là người cuối cùng ông sai đến gặp họ; ông nói: "Chúng sẽ nể con ta". Nhưng bọn tá điền ấy bảo nhau: "Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi, và gia tài sẽ về tay ta". Thế là họ bắt cậu, giết chết rồi quăng ra bên ngoài vườn nho. Vậy ông chủ vườn nho sẽ làm gì? Ông sẽ đến tiêu diệt các tá điền, rồi giao vườn nho cho người khác. Các ông chưa đọc câu Kinh Thánh này sao? Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta!"
Họ tìm cách bắt Đức Giêsu, nhưng lại sợ dân chúng; quả vậy, họ thừa hiểu Người đã nhắm vào họ mà kể dụ ngôn ấy. Thế là họ để Người lại đó mà đi.
Suy niệm:
Dụ ngôn Đức Giêsu kể trong bài Tin Mừng hôm nay làm ta khó chịu.
Chúng ta không chấp nhận được sự độc ác của những tá điền,
những người làm công cho ông chủ,
và có bổn phận phải nộp hoa lợi vườn nho cho ông khi đến mùa.
Tại sao họ lại đánh đập người đầy tớ đầu tiên do ông chủ sai đến?
Tại sao họ lại tiếp tục đánh đập và làm nhục người đầy tớ thứ hai?
Tại sao họ dám cả gan giết người thứ ba
và tiếp tục làm như thế với nhiều đầy tớ khác? (cc. 2-5).
Cuối cùng, ông chủ đã sai đến với các tá điền người con yêu dấu của mình,
người cuối cùng trong số những người được ông sai.
Ông nghĩ người con của ông sẽ có đủ uy tín để khiến các tá điền phải vị nể.
Nhưng đáng thương thay, cậu con thừa tự dấu yêu đã bị bắt,
bị giết và bị quăng xác ra ngoài vườn nho.
Chúng ta không hiểu được sự độc ác tàn nhẫn của các tá điền.
Nhưng chúng ta lại càng không hiểu được
sự cam chịu kiên trì và sự ngây thơ lạ lùng của ông chủ.
Tại sao ông lại không phản ứng mạnh mẽ ngay từ tội ác đầu tiên?
Tại sao ông lại thiếu cương quyết khiến cho nhiều đầy tớ,
và chính con yêu dấu của mình phải chết như vậy?
Dụ ngôn Đức Giêsu kể nhắm vào các nhà lãnh đạo Do thái giáo,
những thượng tế, kinh sư và kỳ mục (Mc 11,27; 12,12).
Các đầy tớ trong dụ ngôn là những ngôn sứ đã được sai đến với dân Ítraen.
Các tá điền chính là những nhà lãnh đạo dân Ítraen từ bao đời.
Người con yêu dấu chính là Đức Giêsu, Con Thiên Chúa,
người đã được Thiên Chúa gọi là Con yêu dấu khi chịu phép rửa
và khi được biến hình (Mc 1, 11; 9, 7).
Qua dụ ngôn này, Đức Giêsu báo trước cuộc khổ nạn và cái chết sắp đến
bởi tay các nhà lãnh đạo đang đứng trước mặt Ngài đây.
Thiên Chúa như ông chủ vườn nho đau khổ,
có sức chịu đựng vô bờ dù bao lần dân Ítraen quay lưng từ chối.
Nhưng cuối cùng ông sẽ tiêu diệt các tá điền và giao vườn nho cho người khác.
Như thế dụ ngôn này vẫn mang nét tươi,
vì mọi sự không chấm dứt với cái chết của người con.
Tảng đá bị thợ xây loại bỏ đã trở nên tảng đá góc (c. 10).
Đức Giêsu phục sinh chính là tảng đá góc cho một tòa nhà mới.
Đó là cộng đoàn mới gồm những kẻ tin vào Ngài,
thuộc cả dân Do thái và dân ngoại.
Cả một lịch sử cứu độ nằm trong một dụ ngôn, mới nhìn có vẻ buồn.
Nhưng nơi đây ta bắt gặp tình yêu Thiên Chúa làm chủ suốt dòng lịch sử.
Một tình yêu kiên nhẫn chịu đựng, có vẻ dại dột và ngây thơ.
Một tình yêu bị bẽ bàng và làm nhục qua cái chết của Người Con yêu dấu.
Nhưng cuối cùng tình yêu ấy đã chiến thắng vẻ vang nơi sự phục sinh,
và nơi công trình kỳ diệu là Giáo Hội (c.11).
Cầu nguyện:

Lạy Cha từ ái,

Con tin rằng dần dần mỗi người sẽ gặp nhau,
vượt qua mọi tranh chấp, bất đồng,
mọi dị biệt, thành kiến,
để cùng nắm tay nhau đi qua sa mạc cuộc đời
mà về nhà Cha là nơi hạnh phúc viên mãn.

Lạy Cha, đó là niềm tin của con.
Xin Cha cho con dám sống niềm tin ấy. Amen.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ.

----------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - LE MINH THANH CHUA PDF Print E-mail

Đức Phanxicô - Bài giảng Thánh Lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô

"Rõ ràng phép lạ này không chỉ thuần tuý làm no thoả cơn đói của một ngày, mà hơn thế, nó là dấu chỉ điều Đức Kitô muốn chu toàn để cứu rỗi cả nhân loại, qua việc trao ban cho chúng ta chính Mình và Máu Thánh Ngài ."

"Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy" (1 Cor 11, 24-25).

Đã có tới 2 lần Thánh Phaolô Tông Đồ, khi viết cho các tín hữu ở Côrintô, đã nhắc lại lệnh truyền của Chúa Giêsu khi Ngài lập Bí Tích Thánh Thể. Đó là chứng từ lâu đời nhất mà chúng ta có về những lời của Chúa Giêsu Kitô trong Bữa Tiệc Ly.

"Hãy làm việc này". Đó chính là cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn và bẻ ra; đoạn Người cầm lấy chén, dâng lời tạ ơn, và chia cho các môn đệ. Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ hãy lập lại hành động này để tưởng niệm của cuộc Vượt Qua của Ngài, qua đó Ngài ban cho chúng ta chính Mình và Máu Thánh Ngài. Việc làm này đã chạm đến chúng ta hôm nay: đó là "việc làm" của Thánh Thể vốn luôn có Chúa Giêsu là chủ thể, đã trở nên Mình và Máu thật qua những đôi bàn tay bất xứng đã được Chúa Thánh Thần xức dầu của chúng ta.

"Hãy làm việc này". Chúa Giêsu trước đó đã yêu cầu các môn đệ "hãy làm" những điều Ngài đã làm, trong sự vâng phục Thánh ý Chúa Cha. Trong đoạn Tin Mừng , Chúa Giêsu nói với các môn đệ đang đứng trước đám đông đã mệt mỏi và đói lả khi chiều dần tàn: "Chính anh em hãy lo cho họ ăn" (Lc 9, 13). Thật vậy, chính Chúa Giêsu đã chúc lành và chia các ổ bánh, sau đó nói các môn đệ phân phát cho đám đông, và tất cả đã được no nê. Nhưng chính các môn đệ là người chia sẻ 5 chiếc bánh và 2 con cá đó. Chúa Giêsu muốn thực hiện theo cách này: thay vì giải tán đám đông dân chúng, Chúa Giêsu muốn các môn đệ cộng tác với Ngài để thực hiện một phép lạ vĩ đại bằng chính những gì mà họ có dù chỉ là ít ỏi. Một cử chỉ khác: những miếng bánh, được bẻ ra bởi bàn tay đầy quyền năng của Thiên Chúa, sau đó được trao cho các môn đệ để phân phát cho đám đông dân chúng. Đây cũng là cử chỉ mà các môn đệ "đang làm" với Chúa Giêsu; các Ngài cộng tác với Chúa Giêsu để có thể lo cho dân chúng ăn. Rõ ràng phép lạ này không chỉ để thỏa mãn cơn đói trong một ngày, mà hơn thế nó là dấu chỉ điều Đức Kitô muốn chu toàn để cứu rỗi tất cả nhân loại, qua việc ban cho chúng ta chính Mình và Máu Thánh Ngài (Ga 6, 48-58). Và điều này cần phải xảy ra thông qua 2 hành động nhỏ: trao tặng những chiếc bánh và cá mà chúng ta có; sau đó nhận những tấm bánh được bẻ ra bởi bàn tay quyền năng của Chúa Giêsu để rồi chia sẻ cho tất cả mọi người.

'Bẻ ra': đây là một từ khác được sử dụng để giải thích ý nghĩa của những lời này: "Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy". Chúa Giêsu đã bị bẻ ra, bẻ ra vì chúng ta. Và Ngài cũng mời gọi chúng ta cũng hãy noi gương Ngài, chấp nhận bản thân bị bẻ ra, bẻ ra để sẻ chia với tha nhân. Hành động "bẻ ra" này đã trở thành biểu tượng, trở thành dấu hiệu để nhận biết Chúa Kitô và nhận biết các Kitô hữu.

Chúng ta cùng suy nghĩ về 2 mô đệ trên đường Emmau: "Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh" (Lc 24, 35). Chúng ta nhớ lại cộng đoàn đầu tiên ở Giêrusalem: "Các tín hữu chuyên cần nghe các Tông đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau và siêng năng tham dự lễ bẻ bánh" (Cv 2,42). Ngay từ đầu, Bí tích Thánh Thể đã trở nên trung tâm của đời sống Giáo Hội.

Nhưng chúng ta cũng suy nghĩ về tất cả các Thánh – dù là nổi tiếng hay vô danh – các Ngài là những con người biết tự "bẻ mình ra" qua cuộc sống hàng ngày của mình, để thực hiện cử chỉ "lo cho họ ăn" tới các anh chị em của mình. Đã có biết bao nhiêu bậc làm cha làm mẹ, cùng với những lát bánh mì mà họ kiếm được trên bàn ăn hàng ngày, đã phải cực nhọc tấm thân 'đổ mồ hôi sôi nước mắt' mới kiếm được để lo cho con cái mình được no đủ và lớn khôn! Cũng có biết bao nhiêu các Kitô hữu, với tư cách là những công dân có trách nhiệm, đã dấn than để bảo vệ phẩm giá con người, đặc biệt là những người nghèo nhất, những người chịu thiệt thòi và những người bị phân biệt đối xử! Họ đã lấy đâu ra sức mạnh để thực hiện những hành vi cao cả này? Đó chính là Bí Tích Thánh Thể: nhờ sức mạnh tình yêu của Chúa Kitô Phục Sinh, Đấng mà hôm nay cũng đang chịu bẻ mình ra vì chúng ta và lặp lại: "Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy".

Xin cho việc đạo đức khi chúng ta cung nghinh Thánh Thể sẽ đáp lại lệnh truyền của Chúa Giêsu. Một hành động để tưởng nhớ đến Ngài; hành động nuôi sống đám đông dân chúng hôm nay; hành động bẻ mình ra là dấu chỉ của tình yêu mà Đức Kitô dành cho thành phố này cũng như toàn thế giới.

Minh Tuệ dịch (theo Zenit)

------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA- MÌNH MAU CHUA PDF Print E-mail

May 27 at 11:30 AM

Lễ Mình Thánh Chúa Năm C - Tin Mừng Luca 9, 11b-17

Hãy Làm Việc Này Mà Nhớ Đến Thầy. Yoan 13;16-20. Acts 13: 13-25.

Thuyết giảng Phó Tế Dominic Vũ quang Minh Canada

Giáo hội gọi Bí Tích Thánh Thể là 'tưởng niệm', cũng như trong Kinh Thánh, sách Đệ Nhị Luật được gọi là 'sách tưởng nhớ của dân tộc Ít-ra-en'. Phần chúng ta, chúng ta cũng làm như thế trong đời sống cá nhân của mình, vì mỗi người chúng ta đã bước đi trên một con đường được Thiên Chúa đồng hành, có lúc gần gũi Thiên Chúa hoặc có những khi lại cách xa Ngài. Thật là tốt cho tâm hồn Kitô hữu, nếu tôi biết ghi nhớ con đường của chính mình, con đường của chính tôi: Thiên Chúa đã dẫn tôi đến đây như thế nào, Thiên Chúa đã cầm tay tôi mà dẫn dắt tôi ra sao. Nhưng có nhiều lần tôi đã nói với Chúa: 'Không, tránh xa con đi! Con không muốn!' Thiên Chúa tôn trọng. Ngài trân trọng chọn lựa của ta. Nhưng để ghi nhớ, chúng ta phải nhớ về chính cuộc sống, chính chặng đường hành trình của chúng ta. Chúng ra phải tiếp tục điều này và hãy làm thường xuyên. Chính trong thời khắc đó, Thiên Chúa đã ban cho ta ân sủng và chúng ta thưa rằng: 'Trong chặng đường vừa qua, con đã làm điều này, đã làm điều kia... Chúa đã đồng hành với con....' Và như thế, chúng ta sẽ tiến tới một cuộc gặp gỡ mới, một cuộc gặp gỡ đong đầy lòng biết ơn.

Lòng biết ơn chắc chắn phải khởi đi từ chính trái tim. Con tim này phải nảy sinh một lời cảm tạ với Yêsu một cách tuyệt đối như chính ngài đã thực hiện cách vô vị lợi. Ngài là Đấng đã không bao giờ biết mệt mỏi khi đồng hành với chúng ta trong suốt chiều dài của lịch sử cuộc đời. Có nhiều lần chúng ta đã đóng sập cánh cửa trước mặt Ngài. Đã bao nhiêu lần chúng ta giả vờ không trông thấy Ngài, không tin rằng Ngài đang ở với chúng ta. Đã bao nhiêu lần chúng ta từ chối ơn cứu chuộc mà Ngài mang đến ... Nhưng Ngài vẫn ở đó chờ đợi chúng ta. Những ký ức sẽ mang chúng ta đến gần Thiên Chúa. Nhớ về những việc tốt lành mà Thiên Chúa đã làm cho chúng ta. Qua hành động tái tạo dựng, Thiên Chúa đã ban cho chúng ta điều còn cao vượt hơn tình trạng huy hoàng xưa kia mà A-đam đã có trong lần tạo dựng thứ nhất. Bởi vậy, tôi và anh chị em cần nhận ra điều này, nó thật rất là đơn giản: Hãy ghi nhớ! Hãy nhớ lại xem cuộc đời của tôi đã như thế nào, một ngày sống hôm nay của tôi ra sao và một năm vừa qua của tôi như thế nào? Hãy nhớ lại tương quan của tôi với Chúa. Hãy nhớ lại những điều tốt đẹp, cao cả mà Thiên Chúa đã thực hiện trong cuộc đời của mỗi người chúng ta.

Theo tôi thì cái cần thiết của thời đại này chính là ở chỗ mà chúng ta ít nhiều gì cũng đang trong trạng thái khủng hoảng Đức Tin. Có thể tưởng sơ sơ để nhìn vào, nhưng thực tế một lỗ hổng to lắm đang trờ trờ ra đó, nhưng sự vô tâm làm cho trái tim và nhận thức của ta mờ nhạt lắm khi ta trốn chạy không còn muốn dành chút thì giờ mà suy sâu nghĩ suốt về cảnh vực đức tin ốm yếu của mình. Sự khủng hoảng đức tin mang chiều kích sâu đậm hơn của thánh Thomas xưa rất nhiều khi mà ông chỉ muốn hiểu về chính vết thương của chính Chúa Yêsu là thày ông sống lại mà thôi, và khi ông kiểm nghiệm được rồi chỉ bởi ánh mắt hoà bình, và nhân từ của thày là ông tin liền. Còn hai môn đệ về làng Êmaus thì thấy tác động bẻ bánh là họ hiểu thấu chân lý đã bị lu mờ mà suốt chặng đường từ Yêrusalem mà họ chưa thông, mắt họ chưa sáng qua các đoạn thánh kinh kia. Thế thì tác động bẻ Bánh là gì nếu không phải tà tính thực thi bác ái mà chúa muốn chúng ta khi chia cho nhau tấm bánh là tình hàng xóm, tình thương xót nhân loại? Hãy làm việc này mà nhớ đến ta nó nằm ở chỗ đó đó.

Tôi xin kể cho anh chị em và các bạn một câu chuyện minh hoạ cái trân qúi như thế nào khi hiểu và tôn vinh Thánh Thể như thế nào. Đó là vào Năm 1879, Tolstoy 51 tuổi. Khi đó ông có đầy đủ mọi lý do để thỏa mãn về đời mình. Ông đã viết nhiều tác phẩm, đặc biệt hai bộ "Chiến tranh và Hòa bình", và "Anna Kerenina". Những tác phẩm ấy đã khiến ông nổi tiếng và bảo đảm cho ông một vị trí nổi bật trong lịch sử văn chương thế giới. Ai cũng công nhận ông là người có thiên tài và đầy óc sáng tạo. Lẽ ra Tolstoy phải rất hạnh phúc. Thế nhưng ông lại cảm thấy bất hạnh. Ông thấy đời mình thật vô nghĩa lý. Một câu hỏi luôn ám ảnh ông: "Liệu trong dời mình có cái gì có ý nghĩa mà không bị sự chết hủy diệt đi không?". Khoảng thời gian ấy thật khủng khiếp đối với Tolstoy, đến nỗi ông đã tính đến việc tự tử. Ông đi tìm câu trả lời trong mọi lãnh vực kiến thức loài người. Ông tìm kiếm suốt ngày suốt đêm, giống như một người sắp chết đi tìm đường sống. Nhưng tìm mãi mà ông chẳng gặp gì cả. Thế rồi ông tìm nơi những niềm tin Kitô giáo. Thực ra ông đã được sinh ra và lớn lên trong đức tin Kitô giáo nhưng ông cũng đã bỏ nó từ lâu, lý do là ông thấy nó quá vô nghĩa trong môi miệng những người sống ngược hẳn với đức tin của họ. Tuy nhiên cũng chính đức tin ấy lại thu hút ông khi ông nhìn những tín hữu sống đức tin ấy qua việc cử hành nhiệm tích tạ ơn qua việc lãnh nhận Mình Thánh Chúa là của ăn dưỡng nuôi linh hồn hằng ngày... Ông viết: "Tôi đã nghĩ rằng chẳng có sự thật chắc chắn nào trong đời. Nhưng rồi tôi đã tìm thấy một nguồn sáng chắc chắn, ấy là Tin Mừng. Tôi đã loá mắt vì sự sáng ngời của Tin Mừng và huyền nhiệm của Mình Máu Thánh Chúa. Những lời dạy của Chúa Giêsu quả thực là một giáo huấn tinh tuyền nhất và trọn vẹn nhất cho đời sống. Từ 2000 năm nay, những lời dạy cao quý ấy đã tác động lên biết bao người một cách tuyệt vời mà riêng tôi không thể tìm được bất cứ ở nào khác. Từ đó một ánh sáng đã bừng chiếu trong tôi và quanh tôi, và ánh sáng ấy không bao giờ rời xa tôi nữa".

Câu chuyện của văn hào Tolstoy giúp chúng ta nhận thức rằng đức tin được chứa đựng trong một chiếc bình dễ vỡ như thế nào. Nó cũng giúp ta hiểu thêm rằng đức tin kitô giáo chủ yếu không phải là tin vào một mớ giáo điều, mà là tin vào một Đấng đã yêu thương chúng ta - những thương tích của Ngài chứng tỏ điều đó nằm trong Nhiệm Tích Thánh Thể làm của ăn cho chúng ta hằng ngày. Hơn nữa, Thánh Kinh còn cho ta biết điều quan trọng không phải là niềm tin chúng ta đặt vào Thiên Chúa mà là niềm tin mà Thiên Chúa đặt vào chúng ta.

Vậy thưa anh chị em và các bạn: Có một niềm tin khởi sắc trong chứng từ đòi phải tin về huyền nhiệm của sự sống lại, và có lẽ cũng là mầu nhiệm của Bí tích Thánh thể, nó nằm trong chứng từ của niềm tin cậy nhờ vào từ một chứng nhân làThánh Tômas, vị tông đồ đã phải thốt ra cái ngạc nhiên về vết thương phục sinh của chính Đấng là Thiên Chúa vẫn còn có đó. Không phải là để đổ máu thêm một lần nữa, nhưng là để làm rõ nét phản lại với chủ nghĩa là phải nhìn thấy mới tin

-------------------------

 
<< Start < Prev 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 Next > End >>

Page 64 of 98