mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3123
mod_vvisit_counterHôm Qua7046
mod_vvisit_counterTuần Này10169
mod_vvisit_counterTuần Trước49761
mod_vvisit_counterTháng Này167365
mod_vvisit_counterTháng Trước157742
mod_vvisit_counterTất cả9225672

We have: 97 guests online
Your IP: 54.224.202.184
 , 
Today: Sep 25, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # HAT GIONG TIN MỪNG PDF Print E-mail

Apr 19 at 10:18 PM
CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA : Người gieo hạt - HẠT GIỐNG BẤT DIỆT LÀ LỜI THIÊN CHÚA.

Vì anh em đã được tái sinh, không phải do hạt giống mục nát, mà do hạt giống bất diệt, nhờ Lời Thiên Chúa hằng sống và vĩnh tồn (1 Pr 1:23).

"Người chọc tức cơn sốt mùa Xuân" là cách Mẹ tôi gọi cuốn "catolog hạt giống" được gởi đến nhà mỗi tháng Giêng hằng năm. Ngồi trong căn phòng ấm áp, chúng tôi mải mê xem những trang đầy màu sắc của hoa thủy tiên, uất kim hương, và nghệ tây. Thi thoảng chúng tôi dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ có những con chim sẻ giành nhau tìm hạt vương vãi trên đất. Chúng tôi rùng mình nhớ lại thời gian hạnh phúc đã qua, mơ ước nhiều về những vườn hoa mà chúng tôi đã trồng suốt tháng ngày mùa Xuân, và mùa Hạ đang đến.

Khi tôi lớn khôn, tôi thấy những thứ đó không là những hạt giống quan trọng nhất mà Mẹ đã gieo trồng với những đứa con. Mỗi đêm, trước khi chúng tôi ngủ, Mẹ thường cùng chúng tôi đọc những lời khôn ngoan trong Kinh Thánh.

Mẹ nhỏ nhẹ: "Bây giờ đây là hạt giống tốt để suy nghĩ". Rồi Mẹ chia sẻ những đoạn Mẹ thích. Giọng Mẹ êm dịu như ru chúng tôi vào miền hạnh phúc tĩnh lặng. Không có nơi nào trên thế gian này làm chúng tôi muốn ở bằng nằm nghe giọng Mẹ êm ái, ấm áp và ngọt ngào khi Mẹ chia sẻ Lời Chúa.

Trước khi biết điều này, tôi cũng từng nuôi con tôi. Giống như Mẹ, chúng tôi chăm chú xem cuốn catolog hạt giống mỗi mùa Đông. Ba đứa con tôi là Xuân, Hạ và Thu đều thích cắt dán hình để trang trí phòng ngủ. Khi hoàng hôn buông xuống, tôi lấy cuốn Kinh Thánh như Mẹ tôi đã làm, gieo những hạt giống Lời Chúa nơi các con tôi. Bây giờ các con tôi đã lớn khôn và cũng có gia đình riêng.

Chiều tối hôm trước, con gái lớn gọi điện cho tôi từ Nhật, nơi nó và gia đình chuẩn bị lên máy bay về thăm tôi. Hạnh phúc mới đang khởi đầu.

Giọng của Thu phấn khởi: "Cháu ngoại của Mẹ muốn nói chuyện với Mẹ nè". Và rồi tôi có thể nghe giọng líu lo của cháu ngoại qua điện thoại: "Chào bà ngoại, con yêu ngoại! Từ nguyên thủy, Thiên Chúa đã tạo dựng trời và đất!".

Bất ngờ, tôi như được chuyển tới một khu vườn hoa đẹp nhất thế gian. Hạt giống của Mẹ vẫn đang được thu hoạch...
TRẦM THIÊN THU
(Chuyển ngữ từ Chicken Soup for the Soul: Devotional Stories for Mothers)
Kính chuyển:
Hồng

NguoiGieoHat

---------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - CHUYEN CUA HAT LUA PDF Print E-mail

>
> CHUYỆN CỦA HẠT LÚA GIEO VÀO LÒNG ĐẤT

Kim Dao chuyển
>
> 1. Ngày 30 tháng 4 năm nay là một kỷ niệm lớn. Để mừng kỷ niệm trọng đại đó, tôi nhìn Hội Thánh Việt Nam, cách riêng là tại miền Nam, và đặc biệt là tại giáo phận Long Xuyên của tôi.
>
> Đúng là có nhiều nhà thờ mới, nhiều giáo điểm mới, nhiều cơ sở mới, nhiều nhân sự mới. Tôi hỏi Chúa xem tôi nên vui hơn cả về yếu tố nào, Chúa trả lời tôi là: Hãy vui vì đã và đang có nhiều hạt lúa được gieo vào lòng đất. Tôi nhớ lại lời Chúa phán xưa: "Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không thối đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình. Còn nếu nó chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác" (Ga 12,24).
>
> 2. Lời Chúa trên đây giúp tôi nhận ra những ai đã và đang là loại hạt lúa được Chúa chôn vùi vào lòng Đất Quê Hương Việt Nam này, để hy sinh của họ nẩy sinh ra được nhiều người tốt.
>
> Cảm tạ Chúa, tôi cũng phần nào được ơn là một hạt lúa như vậy. Nên tôi xin nói đôi chút về tôi, như một chứng nhân của ơn gọi là hạt lúa gieo vào lòng đất.
>
> 3. Điều thứ nhất Chúa thường căn dặn tôi là hãy khiêm tốn và phó thác để Chúa chôn vùi tôi.
>
> Càng ngày tôi càng hiểu tôi được chôn vùi, chứ không phải bị chôn vùi. Nghĩa là tôi coi sự chôn vùi là một ơn Chúa ban. Chôn vùi không phải chỉ là sự không đi tìm nổi nang, mà còn là để cho những khổ đau, những nhục nhã, những nhọc nhằn chôn vùi mình. Tự nhiên phản ứng là rất khó chịu. Nhưng với ơn Chúa, tôi đón nhận sự chôn vùi như thế. Tôi đón nhận, vì như thế là bước theo Chúa Giêsu, là được cùng khổ với Người, là được cùng với Người cứu các linh hồn, đưa họ về với Cha trên trời.
>
> 4. Những cuộc đời được chôn vùi như thế, thực ra là được chôn vùi mình trong Chúa Kitô. Nhờ vậy, họ xác tín: "Ai yêu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời" (Ga 12,25).
>
> Để sống chôn vùi như một ơn gọi, Chúa dạy tôi là phải luôn luôn cảnh giác. Ngay thời Chúa Giêsu, ma quỷ, thế gian, xác thịt đã xúi giục nhiều người coi phô trương các việc đạo là làm sáng danh Chúa. Chúng đã thành công. Vì thế, Chúa cảnh báo: Phô trương như vậy là đã được thưởng công rồi (x. Mt 6,1-6.16-17).
>
> 5. Trong hoang địa, Satan cũng đã cám dỗ Chúa Giêsu hãy làm những việc phô trương, để chứng minh mình là Con Thiên Chúa. Nhưng Chúa Giêsu đã khước từ (x. Mt 4,1-10).
>
> Chứng tỏ rằng: Thời nào và đâu đâu, phô trương cũng vẫn là chước cám dỗ có sức phá đạo. Thời nay cũng vậy. Vì thế, ơn gọi sống như hạt lúa được chôn vùi đòi nhiều tỉnh thức. Tỉnh thức nói đây là tỉnh thức Phúc Âm, chứ không phải tỉnh thức theo sự khôn ngoan thế gian. Tỉnh thức Phúc Âm là một lựa chọn mang nhiều đau đớn.
>
> 6. Điều thứ hai Chúa thường nhắc nhủ tôi là hãy sáng suốt nhận ra thực tế của mảnh đất, mà Chúa muốn chôn vùi tôi.
>
> Như một ví dụ, Chúa bảo tôi đọc lại những gì thánh Gioan đã viết cho bảy giáo đoàn trong sách Khải Huyền (x. Kh 2-3). Giáo đoàn nào cũng có điều tốt, nhưng cũng có điều xấu. Gioan cảnh báo: "Ai có tai thì hãy nghe điều Thần Khí nói với các Hội Thánh" (Kh 2,7).
>
> Chúa dạy tôi cũng hãy làm như vậy, với môi trường mình chôn vùi. Tôi sẽ phải vâng theo Chúa Thánh Thần soi sáng, mà tìm cách thích hợp nói lên ý Chúa, sau khi được Chúa cho thấy điều không tốt nơi họ, và điều đó là rất nguy hiểm cho họ.
>
> 7. Kinh nghiệm cho tôi thấy môi trường nào cũng mang vài thực tế xấu, mà Chúa có nói trong dụ ngôn "Người gieo giống" (Mt 13,3-9). Nơi thì đất bị gai góc phủ, nơi thì bị sỏi đá pha trộn, nơi thì bị côn trùng làm tổ, nơi thì bị khô cứng lâu năm.
>
> 8. Là hạt lúa được chôn vùi vào đâu, tôi phải có trách nhiệm với môi trường đó. Trách nhiệm nói lên ý Chúa gởi cho họ. Kinh nghiệm cho tôi thấy, nói lên ý Chúa gởi cho cộng đoàn không phải là việc dễ. Rất nhiều cộng đoàn, dù được tiếng đạo đức, vẫn thích an phận với nếp sống đã quen. Do vậy, họ trở thành vô cảm, xơ cứng. Và đó chính là một nỗi đau lớn của thân phận hạt lúa gieo vào lòng đất.
>
> 9. Điều thứ ba Chúa luôn dạy tôi là chính bản thân tôi hãy luôn là hạt lúa tốt.
>
> Thế nào là hạt lúa tốt? Tôi nhớ tới lời Chúa dạy: "Thầy là cây nho thật, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy, và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái. Và không có Thầy, anh em chẳng làm gì được" (Ga 15,5).
>
> Với lời Chúa phán trên đây, tôi hiểu, tôi sẽ là hạt lúa tốt, khi tôi kết hiệp mật thiết với Chúa, như cành với cây. Kết hợp mật thiết với Chúa là cả một sự cải hoá nội tâm sâu xa, lâu dài, thường xuyên, một cách kiên trì, trong khiêm tốn cầu nguyện và phấn đấu không ngừng.
>
> 10. Như vậy, hạt lúa được chôn vùi vào lòng đất, thối đi và sinh nhiều trái, là một ơn gọi. Ơn gọi đó là một hành trình. Một hành trình đẹp, đang thu hút nhiều con người Việt Nam hôm nay.
>
> 11. Riêng tôi, khi cầu nguyện xin ơn thánh hoá các linh mục, tôi hay thầm nói với Chúa rằng: Mừng cho những ai sẽ là ánh sáng soi khắp trần gian. Còn con, xin Chúa cho con chỉ là một hạt lúa được chôn vùi vào lòng đất, nó sẽ thối đi, để nếu nhờ đó nó chỉ sinh ra được vài hạt lúa tốt cho Chúa, thì con vẫn coi đó là một hồng ân Chúa ban, mà con sẽ cảm tạ Chúa đến muôn đời.
>
> 12. Giờ đây, thời gian cuối đời, tôi đi gần về với Cha. Tôi không đi một mình, mà đang đi với muôn người, họ cũng là những hạt lúa âm thầm, họ còn được chôn vùi hơn tôi. Chúng tôi tin tưởng những hạt lúa âm thầm này được chôn vào lòng dân tộc, sẽ làm nên một mùa lúa mới đẹp thơm báo hiệu Nước Thiên Chúa là tình yêu vĩnh cửu đang gần đến.
>
> Long Xuyên 8-4-2015
> + Gm. Gioan B Bùi Tuần
>-----------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - CN PHUC SINH -B PDF Print E-mail

Phúc Âm Chúa Nhật Phục Sinh - Năm BEaster SundayReading I: Acts 10:37-43II: Col 3, 1-4; Gospel John 20:1-9 Chúa Nhật Phục SinhBài Đọc I: Công Vụ Tông đồ 10:37-43; II: Colosse 3, 1-4; GIoan 20, 1-9

Interesting Details · This passage opens the last part of John's Gospel (ch.20): the resurrection and appearance of Jesus. This chapter contains the resurrection with the empty tomb story (vv.1-10) and Jesus' appearances to Mary Magdalene (vv.11-18), to the disciples without Thomas (vv.19-23), and to the disciples with Thomas (vv.24-29). · In the preceding passage, Jesus' body was laid in a new tomb in the garden (19:41). This tomb was probably a horizontal cave with a small ground-level entrance, usually less than a yard high. This explains why the disciple must bend down to look inside (v.5). · Jesus' body was not put into a coffin but probably laid in an "arcosolia", a semi-circle niche, a sort of side-way flat bed formed by cutting two or three feet deep into the side of the cave. · His body was wrapped in cloth and aromatic oils, and the face was covered with a small piece of cloth. The presence of the cloths in vv.6-7 shows that the body was probably not stolen because thieves would not unwrap and fold the cloths so neatly. · There are some difficulties within this story, for example, Mary Magdalene went to the tomb alone but in v.2 the pronoun "we" is used. Furthermore, some details are different from the synoptic resurrection accounts. · "He saw and believed" (v. 8) seems to contradict with "they still did not understand the scripture" (v.9). The most natural explanation is that the beloved disciple believed that Jesus had risen from the dead based on his own observation of the empty tomb rather than on the scripture (See Newman p.606). Chi Tiết Hay · Tường thuật ngôi mộ trống này khởi đầu phần cuối của Phúc Âm Gioan, tức chương 20. Phần này gồm: Đức Giêsu phục sinh (cc.1-10) và hiện ra với Maria Mác-đa-la (cc.11-18), các môn đệ không kể Tôma (cc.19-23), và các môn đệ với Tôma (cc.24-29). · Trong câu 19:41 ở đoạn ngay trước, Đức Giêsu được mai táng trong ngôi mộ tại một thưả vườn. "Ngôi mộ" này có lẽ giống một cái hang, có cửa ra vào cao khoảng một thước; vì thế môn đệ kia đã phải cúi xuống để nhìn vào trong (c.5). · Thi thể của Đức Giêsu đã không được liệm vào hòm nhưng có lẽ đặt trong một cái "arcosolia", một cái khe hình bán cung, dược cắt vào ngang vách hang như một chiếc gường, sâu khoảng một thước.· Thi thể được ướp dầu thơm và có băng vải cuốn bọc, mặt thì che bằng tấm khăn nhỏ. Sự xắp xếp các băng vải và khăn che mặt cho thấy thi thể không bị mất cắp vì kẻ trộm không cởi băng và khăn, xếp gọn gàng, rồi mang cái xác đi không. · Tường thuật này có những điểm khó hiểu, ví dụ như việc bà Maria Mác-đa-la ra mộ một mình nhưng lại nói với Phêrô là "chúng tôi" (c. 2). Ngoài ra trong đó còn nhiều chi tiết khác biệt với những tường thuật phục sinh trong Phúc Âm Nhất Lãm. · Câu 9 trong bản dịch mà chúng ta đang dùng của nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ có thể bị hiểu lầm vì nó ám chỉ từ đó "hai ông" đã hiểu Kinh Thánh. Cha Thuấn (và các bản Anh ngữ) dịch là: "Là vì họ chưa hiểu lời Kinh Thánh là Ngài phải sống lại từ cõi chết." Có ý nói: họ vẫn chưa hiểu Kinh Thánh. Ngoài ra, đại từ "họ" chính xác hơn "hai ông" vì nó có thể bao gồm cả Maria Mác-đa-la nữa. · Câu 8: "ông đã thấy và đã tin" (theo bản dịch của Cha Thuấn) xem ra trái nghĩa với câu 9: "họ chưa hiểu lời Kinh Thánh". Giải thích dễ hiểu nhất là người môn đệ nhìn thấy những chứng tích trong ngôi mộ, chứ không dựa theo Kinh Thánh mà tin Đức Giêsu đã sống lại (xem Newman tr.606).             One Main PointThe resurrection is Jesus' ultimate glory. It is the sign of the victory over death, the hope for us, and the basis for our Christian faith                  Một Điểm ChínhSự phục sinh là vinh quang cao cả nhất của Đức Giêsu. Đó là sự chiến thắng trên sự chết. Đó là nền tảng của Đức Tin Kitô.                                Reflections 1. Imagine that you are standing in front of the empty tomb and looking in, what does the tomb look like? Is it foul? What do you see? 2. Put yourself in Peter's place: guilt-ridden by his betrayal of Jesus, dispirited by Jesus' death, and now the body was gone! Have you ever experienced moments when God is absent from your life? 3. The beloved disciples saw the folded linen cloths and believed. Can you recall one specific sign that led you to believe in the Risen Lord?                        Suy Niệm 1. Hình dung bạn đang đứng trước ngôi mộ trống, nhìn vào đó, bạn thấy gì? Ngửi thấy gì? 2. Đặt mình vào chỗ của Phêrô: cắn rứt vì phản bội Thầy, đau khổ vì cái chết của Thầy, và bây giờ ngay cả xác Thầy cũng không còn! Bạn có cảm nghiệm mất Thầy chưa? 3. Người môn đồ Đức Giêsu thương mến nhìn thấy băng vải và khăn và đã tin. Bạn đã có dấu vết bằng chứng cụ thể nào trong đời, để giúp bạn tin vào Đức Kitô Phục sinh?

LM Quang Lê

---------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - CHUA NHA LE LÁ PDF Print E-mail

Chúa Giê-su còn tiếp tục chịu khổ nạn
Thu, 26/03/2015 - 18:40

Chúa Giê-su còn tiếp tục chịu khổ nạn

(Suy niệm Chúa Nhật Lễ Lá)

Chúng ta vừa tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa Giê-su qua Tin Mừng thánh Mác-cô như một biến cố đau thương xảy ra cách đây 2.000 năm. Nhiều người cho đó là chuyện đã rồi, hoàn toàn thuộc về dĩ vàng, nên chẳng mấy bận tâm.

Tuy nhiên, cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su vẫn luôn mang tính thời sự, vì vẫn còn tiếp diễn hôm nay, ngày mai và kéo dài trong suốt dòng lịch sử nhân loại.

Nhiều tác giả trích dẫn câu nói của Pascal liên hệ đến vấn đề này: "Chúa Giê-su còn hấp hối cho đến tận thế, không thể để Ngài cô đơn được."

Giáo lý Hội Thánh dạy ta biết rằng cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su vẫn tiếp diễn hằng ngày cách nhiệm mầu qua Bí Tích Thánh Thể:

"Trong bữa tiệc sau hết, vào đêm bị nộp, Đấng Cứu Chuộc chúng ta đã thiết lập Hy Tế Tạ Ơn bằng Mình và Máu Ngài, để nhờ đó, Hy Tế Khổ Giá kéo dài qua các thời đại cho đến khi Ngài lại đến..." (GLHTCG số 1323)

Như vậy, Hy Tế Khổ Giá của Chúa Giê-su không chấm dứt cách đây 2.000 năm trên đồi Can-vê nhưng vẫn đang còn tiếp diễn và "kéo dài qua các thời đại cho đến khi Ngài lại đến", tức là đến ngày tận thế.

Như xưa, chính Chúa Giê-su (dù đã phục sinh vinh hiển) vẫn còn bị bách hại, khi các tín hữu tại Đa-mát - là chi thể của Ngài - bị Sao-lê bách hại; Vì thế, Chúa Giê-su cáo buộc Sao-lê tội bắt bớ Ngài khi ông ta đi lùng bắt các tín hữu: "Sao-lê! Tại sao người bắt bớ Ta?" (CV 9,1-4).

Cũng vậy, một khi các tín hữu được liên kết nên một với Chúa Giê-su qua Bí Tích Thánh Tẩy, thì:

- Gánh nặng trên vai những người cha, người mẹ trong các gia đình các tín hữu, cũng chính là thập giá đang đè nặng lên vai Chúa Giê-su. Nói khác đi, hôm nay Chúa Giê-su đang tiếp tục vác Thập Giá nhờ các tín hữu vì họ là chi thể, là "đôi vai" của Ngài.

- Những đau khổ dưới mọi hình thức, nơi thể xác và trong tâm hồn của các tín hữu cũng là những đau khổ Chúa Giê-su đang chịu. Như vậy, hôm nay Chúa Giê-su đang tiếp tục chịu khổ nạn nhờ các tín hữu là chi thể của Ngài.

- Những giòng máu của các tín hữu đang đổ ra khắp nơi trên thế giới vì Đạo thánh cũng là máu Chúa Giê-su đang tuôn đổ. Quả thật, Chúa Giê-su đang tiếp tục đổ máu nơi các tín hữu là chi thể của Ngài.

Trong cương vị là Đầu của Thân Mình, Chúa Giê-su vô cùng đau khổ khi chúng ta là các chi thể của Ngài đang phải chịu đủ mọi thứ cực hình.

Trong cương vị Người Cha, Thiên Chúa hết sức đau lòng khi chứng kiến con cái Ngài khắp nơi trên thế giới phải gánh chịu vô vàn đau thương khốn khổ.

Thế là, hôm nay, Chúa Giê-su vẫn tiếp tục chịu khổ nạn với mỗi người chúng ta, trong mỗi người chúng ta, nơi mỗi người chúng ta.

Đồng thời, mỗi chúng ta cũng đang vác thập giá, đang cùng chịu khổ nạn với Chúa trong cuộc sống hằng ngày.

Lạy Chúa Giê-su,

Vì Chúa phải tiếp tục chịu khổ nạn cho đến tận thế để đền tội cho vô vàn tội nhân trong suốt dòng lịch sử nên Chúa tha thiết kêu mời chúng con cùng vác thập giá, cùng chịu khổ nạn với Chúa: "Ai muốn theo Thầy thì hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo." (Mt 16, 24); xin cho chúng con hôm nay biết đáp lời Chúa mời gọi, luôn kết hợp với Chúa trong từng phút sống hằng ngày, để cho Chúa sống trong chúng con, làm mọi việc qua đôi tay chúng con, chịu đau khổ, gian truân, vất vả qua cuộc đời chúng con; nhờ đó, chúng con được vinh dự góp phần với Chúa mà đền tội cho bao người.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

-----------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # CHUA NHAT LE LA PDF Print E-mail

TAM NHẬT THÁNH VÀ PHỤC SINH
Phụng vụ năm B

Chúa Nhật Lễ Lá
TỪ THÀNH LÊN NÚI SỌ

"Vạn tuế!Chúc tụng đấng nhân danh Thiên Chúa mà đến.Vạn tuế trên các tầng trời" (Mc 11:9-10). Có lẽ trong suốt 33 năm ngắn ngủi trên dương thế, đặc biệt, sau gần 3 năm bôn ba rao giảng Tin Mừng, hôm nay là lần Chúa Giêsu được mọi người ca tụng và hoan hô nhiệt liệt nhất. Nhưng đâu là lý do chính của sự kiện lạ lùng này. Làm sao Ngài được ca tụng và được hoan hô như thế?

Thánh ký Máccô đã cho biết lý do chính khiến Chúa Giêsu được ca tụng, được tôn vinh là vì Ngài là đấng "nhân danh Chúa mà đến" (Mc 11:9). Ngài đến nhân danh Chúa Cha chỉ lối cho con người về Thiên Ðàng. Ngài đến để mua lấy Thiên Ðàng cho chúng ta. Ðây là lý do tại sao Giáo Hội trong ngày Chúa Nhật Lễ Lá khi đã cho chúng ta nghe về trình thuật cuộc vào thành vinh quang của Chúa Giêsu, và sau đó lại công bố tiếp cuộc thương khó của Ngài.

Ðọc kỹ các trích đoạn Tin Mừng về việc Chúa được vinh quang đón rước vào thành Giêrusalem và việc Ngài bị bắt, bị kết án, dẫn đi lên núi Sọ và chịu đóng đinh vào thập giá, chúng ta thấy có sự trùng hợp rất khít khao của yếu tố quần chúng và lãnh đạo.

- Quần chúng:

Cả trong hai cuộc tụ họp hôm Chúa vào thành và hôm Ngài bị kết án, quần chúng đã giữa vai trò hết sức quan trọng. Họ hân hoan, vui mừng, nhiệt tình cởi áo trải đường, chặt cành vạn tuế và lũ lượt đi theo tung hô Chúa: "Vạn tuế! Chúc tụng đấng nhân danh Thiên Chúa mà đến.Vạn tuế trên các tầng trời" (Mc 11:9-10).Lòng nhiệt thành ấy đã làm bọn Pharisiêu, luật sĩ, kỳ lão, và thượng tế phải ghen tức.Và họ đã lợi dụng tâm lý này để kích động, xúi dục quần chúng lên án Ngài trong ngày thứ Sáu tuần Thánh, "Ðóng đanh nó đi" (Mc 15:13), thay vì tung hô Ngài như họ đã làm trong ngày Chúa Nhật Lễ Lá.

Tâm lý quần chúng cho chúng ta một cái nhìn rõ ràng rằng, quần chúng thật sự vô tư và thiếu suy nghĩ. Họ chẳng hiểu gì về hành động của mình.Họ thấy người này, người khác làm thì mình làm. Họ bị cuốn hút và chi phối bởi những người chung quanh. Và vì thế, chính họ đã tạo nên đám rước huy hoàng cho Chúa, và rồi cũng chính họ đã làm nên cái chết của Người, mặc dù Philatô người xử án đã cho họ biết, ông không thấy nơi Ngài điều gì đáng chết, và đã có ý tha cho Ngài bằng cách hỏi đám đông hôm đó: "Các ngươi có muốn ta tha vua Do Thái cho các ngươi không? Vì ông biết vì ghen tương mà các thượng tế đã trao nộp ngài" (Mc 15:9-10).

Dù là bị chi phối và cuốn hút bởi đám đông và bị lợi dụng, những người Do Thái lúc bấy giờ vẫn không thể thoát khỏi hành động thiếu suy nghĩ của mình, và do đó, phải trách nhiệm về lời hoan hô cũng như đả đảo của mình. Tóm lại, dù thế nào đi nữa, những lời hoan hô hay đả đảo ấy cũng đã tạo cho Chúa một cảm giác vinh quang, cũng như đem lại cho Ngài cái chết tức tưởi và nhục nhã.

Ảnh hưởng tâm lý ấy mãi đến hôm nay cũng vẫn còn thấy nơi sinh hoạt tôn giáo đối với nhiều người và tại nhiều nơi.Phải rước sách linh đình. Phải tổ chức chầu, đền tạ tưng bừng. Phải hát lễ với nhiều bài thánh ca réo rắt, thánh thót.Nơi nào không làm được như vậy sẽ mặc cảm vì lòng đạo của mình, của xứ đạo mình thua kém, và cảm thấy xấu hổ. Tóm lại, nếu người khác, xứ đạo khác "hoan hô", thì tôi, xứ đạo tôi cũng phải "hoan hô" mà còn phải hoan hô to hơn nữa. Ngược lại, nếu người khác, xứ đạo khác "đả đảo", thì tôi và xứ đạo tôi cũng phải "đả đảo".Càng đả đảo mạnh càng chứng tỏ mình yêu và mến Chúa.Làm gì thì làm, tôi và xứ đạo tôi không thể thua ai hoặc để ai hơn mình về lòng yêu mến Chúa.

Bằng với cái nhìn thần học về ơn cứu độ qua cái chết của Chúa Giêsu, chúng ta cũng khám phá ra rằng cả chính chúng ta, do ảnh hưởng tâm lý quần chúng ấy, bằng hành động chối từ Ðức Kitô trong cuộc đời mình, và bằng tội lỗi của mình, chúng ta cũng đã có mặt trong cả hai biến cố trên, và cũng "là người hoan hô hay đả đảo Chúa". Chúng ta có lúc làm vinh danh Chúa, nhưng rồi cũng nhiều lần đã đóng đanh Ngài.

- Lãnh đạo:

Quần chúng tuy đông đảo nhưng lại là những tác nhân lỏng lẻo và không hợp nhất.Quần chúng cần được hướng dẫn bằng lãnh đạo, được kích thích bằng những nhà thủ lãnh.Thiếu lãnh đạo, thiếu thủ lãnh không có những cuộc hội họp hay biểu tình rầm rộ.Bên trong đám đông ấy, bao giờ cũng có những nhân tố kích động.

Thủ lãnh trong biến cố vào thành của Chúa là các Tông Ðồ. Tin Mừng ghi: "Các ông dắt lừa con về cho Chúa Giêsu, trải áo mình lên và ngài ngồi lên lưng lừa" (Mc 11:7)). Các Tông Ðồ đã cởi áo trước, và biết đâu chính các ông đã chẳng là những người hô to tiếng hô đầu tiên: "Hosanna. Chúc tụng đấng nhân danh Chúa mà đến", và cũng là người cầm cành lá vạn tuế trong tay. Ðám rước bắt đầu xuất phát với sự khởi động của các Tông Ðồ.

Nhưng trong cuộc kết án Chúa, thì thủ lãnh là các tư tế. Không thấy Thánh sử Máccô nói nhiều về các Pharisiêu, luật sỹ, nhưng đã ghi nhận là các trưởng tế đã xúi dục và khích động dân chúng hôm đó. Do sự khích động của các trưởng tế mà dân chúng đã la lớn xin tha Baraba. Do sự xúi bẩy và giật dây của các trưởng tế mà dân chúng đã xin đóng đanh Chúa. Bản án tử hình đã được trao cho Chúa vì sự xúi bẩy của các trưởng tế và vì sự kêu la của quần chúng.

- Sống Đức Tin trưởng thành:

Qua hai biến cố dẫn Chúa từ thành thánh vinh quang đến núi Sọ u sầu.Từ vinh quang đến cái chết, người Kitô hữu trưởng thành và đạo hạnh khám phá ra rằng, họ không thể sống bàng quan với đôi ba câu kinh, hoặc chỉ là lo đi lễ, đi lậy, hoặc rước sách.Chắc chắn cũng không phải chỉ ngồi chờ các linh mục, các người có trách nhiệm tinh thần chỉ bảo mới lo giữa đạo.

Người Kitô hữu trưởng thành hôm nay là người thực sự đóng góp và tham dự trọn vẹn vào đời sống tâm linh của Giáo Hội.Ý thức mình là "chính Giáo Hội" và phải sống trọn vẹn với ơn gọi Kitô hữu của mình.Do đó, không thể chối rằng tôi không biết Chúa, nhưng phải tìm gặp Ngài, có trách nhiệm về ơn gọi và cuộc sống của mình. Vì nếu để bị xui bẩy và khích động như những người Do Thái đương thời với Chúa, chúng ta cũng có thể bán Chúa hoặc đóng đanh Chúa. Và lúc đó, chúng ta không thể coi mình là vô tội.

Không chỉ sống riêng cho mình, người Kitô hữu trưởng thành còn phải có trách nhiệm hướng dẫn và giúp đỡ những anh chị em khác tìm gặp Chúa.Những Kitô hữu này cần cởi áo mình trải lên lưng lừa,cầm cành lá vạn tuế, và hô "Vạn tuế đấng nhân danh Thiên Chúa mà đến" như các Tông Ðồ đã làm. Có nghĩa là phải sống đạo tích cực.Và như Philliphê và Anđrê, những Kitô hữu trưởng thành cũng phải là những chứng nhân đích thực mà qua hành động và lời nói của họ, người khác có thể tìm gặp và mong muốn tìm gặp Chúa.

Chúa được tung hô tại thành thánh Giêrusalem, nhưng Ngài bị lo ó, chối từ tại dinh Philatô. Là những Kitô hữu, chúng ta nghĩ gì hôm nay trong taycầm cành vạn tuế hô to: "Hoan hô đấng nhân danh Chúa mà đến", và ngày mai bỏ cành vạn tuế xuống, dơ cao cánh tay lên la ó: "Ðóng đanh nó đi. Ðóng đinh nó vào thập giá".Tất cả tùy ở sự hiểu biết và sống đạo, sự học hỏi và thiện tâm của mỗi người. Dựa vào những kích thích bên ngoài hay dựa vào tâm lý quần chúng, tôi rất dễ ngộ nhận và nói theo ngôn từ đạo đức, tôi vẫn chưa trưởng thành trong suy tư, hành động, và đời sống ơn gọi của mình.

Trần Mỹ Duyệt

----------------------------------

 
<< Start < Prev 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 Next > End >>

Page 68 of 82