mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1399
mod_vvisit_counterHôm Qua6638
mod_vvisit_counterTuần Này8037
mod_vvisit_counterTuần Trước60213
mod_vvisit_counterTháng Này159306
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10663562

We have: 41 guests online
Your IP: 54.80.103.120
 , 
Today: Apr 24, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # @ 178 = PDF Print E-mail

Không thể làm gì tự mình
Lời Chúa: Ga 5, 17-30 -Thứ tư Tuần 4 MC ngày 09-3-2016


Suy niệm / CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA
Văn Cao chẳng những là một nhạc sĩ tài hoa,
mà còn là một họa sĩ, một văn sĩ, một thi sĩ.
Có một bài thơ rất ngắn ông làm năm 1967, mang tựa đề là Không Đề.
Con thuyền đi qua
để lại sóng
đoàn tàu đi qua
để lại tiếng
đoàn người đi qua
để lại bóng
tôi không đi qua tôi
để lại gì?
Theo Văn Cao, chỉ ai đi qua mình, dám vượt qua cái tôi của mình,
người ấy mới có gì để lại cho hậu thế.
Đức Giêsu đã sống mầu nhiệm vượt qua suốt đời.
Ngài không sống cho mình, nhưng cho Thiên Chúa Cha.
Giới lãnh đạo Do Thái giáo coi Đức Giêsu là kẻ phạm thượng
vì Ngài đã dám nói: "Cha tôi vẫn làm việc, và tôi cũng làm việc" (c. 17).
Thật ra Đức Giêsu chẳng bao giờ phạm thượng đến Cha.
Ngài không hề tự coi mình là Thiên Chúa (c. 18).
Đơn giản Ngài là Con, vâng phục Cha.
Đơn giản Ngài là người được Cha sai, chẳng hề làm theo ý riêng.
Sống tùy thuộc trọn vẹn vào Thiên Chúa Cha,
đó là nét nổi bật nơi con người của Đức Giêsu.
Con không thể làm hay nói bất cứ điều gì tự mình.
Con chỉ làm điều mình thấy Cha làm (c. 19).
Con chỉ nói điều mình nghe Cha nói (Ga 8, 26).
Người ta tưởng Con bị vong thân,
nhưng chính khi lệ thuộc vào Cha mà Con được tự do trọn vẹn.
Con thật là mình khi sống đúng bản chất của Con là quy hướng về Cha.
Mà bản chất của Cha là trao cho Con tất cả những gì Cha có.
Cha chẳng giữ cho riêng mình những gì có thể trao được.
Đơn giản vì Cha yêu Con (c. 20).
Cha cho Con được quyền tùy ý ban sự sống như Cha (c. 21).
Cha cho Con được như Cha, nghĩa là có sự sống nơi chính mình (c. 26).
Cha cho Con có toàn quyền xét xử (cc. 22. 27),
và có quyền gọi kẻ chết ra khỏi mồ để chịu phán xét (c. 28).
Cha muốn mọi người phải tôn kính Con như tôn kính Cha (c. 23).
Con được quyền năng như Cha là vì Con đã nhận tất cả từ Cha.
Tuy được chia sẻ mọi giàu sang của Cha,
nhưng Con chẳng quên Cha là nguồn cội, là cùng đích.
Mùa Chay, ta hãy đến với Giêsu, người Con yêu dấu, người được Cha sai.
Hãy sống lệ thuộc vào Thiên Chúa để được tự do hoàn toàn như Giêsu.
Tôi không đi qua tôi, để lại gì?
Ta sẽ để lại được nhiều điều cho đời, nhờ biết vượt qua mình như Giêsu.


Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,
ai trong chúng con cũng thích tự do,
nhưng mặt khác chúng con thấy mình dễ bị nô lệ.
Có nhiều xiềng xích do chính chúng con tạo ra.

Nhờ ơn Chúa, chúng con bỏ cái tôi ích kỷ,
để dễ nhận ra những đòi hỏi tế nhị của Chúa,
để nhạy cảm trước nhu cầu bé nhỏ của anh em.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ.

---------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 177 = PDF Print E-mail

Thứ Ba tuần thứ tư mùa chay năm C . John 5:1-16. Ezekiel 47;1-9,12.

Isa 55: Chúa Phán: "Tất cả những ai khát, hãy đến với Nước. Dù không có tiền, hãy đến và uống với niềm vui."

Thuyết giảng Deacon Dominic Vũ Quang Minh Canada.

Cách đây một trăm năm, có ai trong nhân loại lo cảnh thiếu nước là nguồn sống để phải lo ngay ngáy ngày đêm như bây giờ, phải không qúi vị? Nước trở nên hiếm trong thời đại bây giờ đó là nước để uống chứ không phải nước dành để tắm. Tuy nhiên cho dù là để làm gì đi nữa, thì nhu cầu của nước luôn mang ý nghĩa là nuôi sống hơn là huỷ diệt, nên nước còn mang ý nghĩa thiết thân đó là loại trừ sự chết.

Hôm nay hình ảnh cái bể nhỏ mà Chúa Yêsu đến thành Yêrusalem thì người ta đã nằm la liệt chờ dành dật nhảy thùm xuống cái bể nho nhỏ ấy, vì nơi đó có Thần Khí Chúa tác động, mà ai xuống nước trước là khỏi mọi bệnh tật. Wow! Chúa Yêsu xuất hiện vào ngày ấy thật đúng lúc tỏ rõ vinh quang Chúa, sự đến phải lúc cho những con bệnh trầm kha, nhất là người bất toại đã 38 năm rồi, không có cơ may, vì không có ai là bà con, lại nữa, người đi qua, kẻ đi lại bao nhiêu năm trường, mà nào có ai động tâm giúp cho anh một tí là đem anh xuống giếng đâu? Vậy sự chờ mong lòng trắc ẩn của một ai đó để có cơ hội xuống cái bể nho nhỏ thật là vô vọng?

Thưa qúi vị, nếu nước cần cho cánh đồng cỏ nuôi nuôi súc vật nơi đồng nội thế nào, và như khi dân chúng cầu mưa trong thời kỳ hạn hán ra sao, thì chính chúng ta đây, những kẻ vô cùng sống với cái bất toại tâm hồn cũng cần chờ ơn Chúa chuyển tâm như vậy như thế mà thôi. Sự chờ đợi có được giếng nước trường sinh từ cạnh sườn Chúa Yêsu, vẫn là những khắc khoải lâu đời cho đến nay, mà con cái loài người vẫn còn bao kẻ chưa thấy được ơn cứu độ như ngài đã khát khao trên thập giá rằng: Ta Khát.

Phúc âm và bài đọc hôm nay là những biểu tượng, là các dấu chỉ, cũng là ẩn dụ nhấn mạnh đến ý nghĩa và giá trị của Nước Thường dùng để uống và rửa sạch vết nhơ, thì nước ấy cũng là Nước Trường Sinh khi được nhận chìm trong lửa Thánh Thần, mà không có đức tin, hay tối dạ như Ông Nicôđêmô tuy là nhà Biệt Phái thông thái cũng không thể hiểu được, nên ông ngớ ngẩn hỏi chúa là tôi phải chui trở lại lòng mẹ sao? việc chui trở lại mà chúa giải thích mang tính biểu tượng, nghĩa là phải tái sinh trong ơn nghĩa thánh, bởi Máu cứu độ, và hoạt động của Lửa Thánh thần tác sinh. Thiếu đức tin qua hai yếu tố đó thì không bao giờ hiểu được phép lạ chúa chữa lành người bất toại bệnh nan y hôm nay.

Bài Đọc Sứ ngôn Ezêkiel hôm nay mô tả thị kiến mà ông nhìn thấy được nước chảy ngầm từ móng đền thờ, để dân Dothái bị lưu đày ở Babylon hiểu thế nào trong cái sống hy vọng sẽ được trở về dựng lại thánh điện Yêrusalem thế nào, thì niềm mong chờ ấy, Chúa và giáo hội Công Giáo cũng mong muốn chúng ta chuyển mình trong năm thương xót này như vậy. Tức là muốn chúng ta đem tâm hồn bất toại của chính mình, của gia đình mình, của xã hội mình, và của những người khắp năm châu bốn biển đến suối nước trường sinh của ơn thánh hoá, để được hưởng ơn cứu độ của Chúa.

Nếu như nước vô cùng cần thiết khi dân ta thán là chúa là đem họ và bầy đàn súc vật đi giết trong samạc khô cháy như thế nào, khiến ông Moisê phải cầu khẩn Đức Chúa chạnh lòng cứu dân, thì ngày nay chúng ta cũng vẫn phải cầu thay nguyện giúp cho nhân loại, sống sao cho việc tôn trọng nguồn sống từ nước như vậy. Sự xin sỏ trong nguyện cầu khiến Moisê nghe chúa đập vào đá tảng ba lần để có nước như thế nào, thì chúng ta cũng cần phải cầu xin Đá Tảng là Chúa Yêsu, là theo chân Đá Phêrô, là Đức Thánh Cha Phanxicô đang khẩn khoản lay chuyển con tim tự hối của chúng ta.

Khi làm những công việc này, ta phải có lòng tin, tin mà thi hành thay cho sự hồ nghi, mà vì sự hồ nghi của ông Moisê xin khi đập vào tảng đá, mà phải tới ba lần mới có nước, khiến ông không được đặt chân vào Nước Chảy sữa và mật, mà phải nhượng cho đệ tử Yôsuê thay ông lãnh binh và toàn dân tiến vào đất hứa. Tuy Nhiên, những ngày cuối đời, Moisê đã truyền giảng bài Sấm ngôn tuyệt vời nói về kỳ công đức Chúa hoàn thành giao ước, và rồi chính mắt ông từ đỉnh đồi, đã nhìn thấy Hứa Địa. Chúa đã cho Ông nhắm mắt yên nghỉ giữa lòng các tổ phụ của ngài.

Ước mong chúng ta luôn nhớ lại câu chuyện Hồng Thuỷ về Ông Noel, để nước nguồn sức mạnh không phải là để tiêu diệt loài người, nhưng là đem chúng ta đến nguồn sống vĩnh cửu là Nước Hằng Sống. Muốn được chúa cứu như Gia Đình Noel, hay hiểu được sự tái sinh bởi Nước Thánh Thần như Nicôđêmô, đòi buộc chúng ta phải vận dụng con mắt đức tin, nghĩa là nhìn hiểu được thị kiến của tiên tri Yêrêmia cho hôm nay.

Chúa Yêsu đến không chỉ để chữa lành cho các con bệnh trầm kha chờ sẵn ở cửa Chiên nơi thánh điện Yêrusalem. Nhưng ngài đến với mọi con tim biết thống hối những kẻ khiếm khuyết và đầy lỗi tội.

Ước gì nhận thức của chúng ta đem đến kinh nguyện và lòng nhiệt thành đem nước đến cho mọi người qua hoạt động mang Thánh Thần của Chúa quấy động tâm linh và lối sống thiếu Chúa, là thiếu nguồn nước trong như thời đại này. Amen

-------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 176 = PDF Print E-mail

The Prodigal Son

Who deserves the more sympathy? The younger son is a rascal, no worse. He insults his father by saying he wants the money, whether the father is alive or dead. He is not even really repentant; he just gets hungry and thinks up a way to solve his problem. The dutiful elder son turns out possibly worse: he insults his father by refusing to come into the dinner, even though dad has left his guests at table to persuade him in. He insults his brother ('your son', he calls him) by inventing tales of loose women. But he has worked obediently and patiently for years! The father is the most tragic hero, insulted by both children but never giving up on them. He even trusts the wastrel by giving him power to sign away the rest of his inheritance with his ring. He even neglects his own guests - and a fatted calf would feed the whole village.

Here, then, is the supreme tale of the Father's inalienable mercy; nothing can knock God off track! Here above all we have an illustration of the explanation of the divine Name given to Moses on Sinai, 'a God of tenderness and compassion, slow to anger, rich in kindness and faithfulness' (Ex 34). This is the third of three consecutive parables of God's mercy illustrating the joy in heaven equal to the joy on earth of the man who finds his missing hundredth sheep and the woman who finds her lost tenth silver coin.

FR. LINH

_______________________________

 

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 175 = PDF Print E-mail

Thứ Tư Trong Tuần Thứ Ba mùa Chay. Năm C 2016

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG Gospel: Matthew 5:17-19. Deuteronomy 4:1, 5-9

Bài giảng. Deacon Vu quang Minh Canada

Chúa Yêsu đã nói với các Môn Đệ Ngài: "Đừng nghĩ rằng thày đến để phá huỷ lề luật hay các sứ ngôn. Thày đến không phải để phá huỷ nhưng để làm cho trọn."

Nhìn vào tính xác thực của lề luật cũ, rồi xét đến cả nội dung lẫn hình thức mà Chúa Yêsu rao giảng, thì chúng ta nhận ra ngay các điều mà mọi tiên tri đã nói về Đấng phải đến cứu dân ngài. Vâng, những điều các tiên tri nói về ngài trong suốt 2000 năm đều đã ứng nghiệm như lời các sứ ngôn đã loan báo.

Nhìn vào Cựu Ứơc, ta có thể minh định rằng: các tường trình loan báo về Đức Kitô đã trở nên trọn hảo nơi ngài. Nhưng trọn hảo thế nào thì phải xem lại nó đã là như thế nào khi Chúa Yêsu làm đầy cách toàn đầy cho lề luật ấy, phải vậy không?

Ở đây thật là khó cho một câu hỏi dành cho chúng ta bởi lý chứng của nó, bởi vì lề luật chính là sự hướng dẫn cử chỉ của một người, mà người ấy là Chúa Yêsu, người đã làm nhiều cử chỉ khiến các nhà hành xử luật và cũng là những kẻ giảng luật, mà họ lại chẳng thể hiểu tí gì về Chúa Yêsu, đấng đến nhà của họ mà không ai nhận ra mà đón chào ngài, chứ chưa nói là tiếp nhận giáo lý mới của ngài.

Vậy cái khó là ở chỗ: Chúa Yêsu hành xử không theo cách thức ứng xử của loài người, mà là lối hành xử của Thiên Chúa, Đấng Nhập Thể trong thân xác phàm nhân. Đấng thực khong phải là phàm nhân và lại là Đấng Vô Hình, bây giờ nhập cuộc trở nên có hình tượng như ta, thì làm sao nhận ra ngài được, nếu không có con mắt của đức tin chiếu rọi nhờ tác động của Thánh Thần..

Nhìn vào lịch sử thánh thời Chúa Yêsu thì ngoại trừ Mẹ ngài, cha nuôi ngài là Thánh Cả Yuse thì Chỉ có Ông Simêon, Bà Anna, Thánh Phêrô, thánh Yoan Tiền Hô và Bà Elizabeth mẹ Thánh Yoan Tiền Hô, là hiểu tương đối rõ nhất về vai trò và sứ vụ cũng như bản thể Thiên Chúa trong nhân tính của Đức Kitô. Nhưng không phải lúc nào cũng xác tín như thế, vì ngay Cả Thánh Yoan Tiền Hô cũng có lúc bối rối về vai trò Messia vụ của ngài khi ông lo lắng trong tù ngục để cử môn đệ mình xác tín về thân phận chúa Yêsu, hay Phêrô cũng có lúc quên ắng đi mà chối thày tới ba lần...

Do đó, chúng ta phải có cái nhìn và phải đặt trọn niềm tin vào chính chúa Yêsu qua các cử chỉ, lời nói, và hành động, cũng như các xác tín ngài dùng năng quyền của Thiên chúa cho người mù được nhìn, kẻ điếc được nghe, kẻ câm được nói, kẻ chết được sống lại, kẻ nghèo được ra giảng tin mừng, kẻ áp bức được giải thoát... và sự ban phước lộc của năm Hồng Ân được khai mở, và với cái nhìn đó, thì Thánh Yoan Tiền Hô ở trong tù đã êm ái nhắm mắt ra đi, cũng như Cụ già Simêon đã xin chúa cho nhắm mắt an nghỉ vì ông đã được nhìn thấy ơn cứu độ trong những hành động tương lai của Con Trẻ là: sẽ có nhiều xung khắc trong cuộc đời Đấng Cứu Độ, làm cho nhiều người bị phân rẽ, nhưng cũng có vô số người được ơn Cứu Độ khi mà chính Mẹ Ngài, là Đức Maria cũng sẽ bị một lưỡi gươm xuyên thấu.

Chúng ta thường nghe nói về luật qua nhiều chiều kích của nó như dân luật, luật hội thánh, luật lương tâm, rồi luật của Chúa...dù là luật gì đi nữa thì tựu trung Luật đã là những điều khoản được gieo vào lòng người qua cái điều đã được suy xét trước trong ý tưởng, mà toàn thể phẩm chất của nó khi thành văn thì đã là sự khôn ngoan của xã hội loài người, và rồi với luật mạc khải thì nó còn mang tính thánh thiêng, vì do thiên chúa mạc khải tỏ bày chính mình ngài, đấng cầm giữ và giải thích luật ấy cho chúng ta. Sự làm đầy mà Chúa Yêsu nói ở đây hôm nay là tính an sinh, an toàn hướng dẫn ta. Trong đó các nhiệm tích là một đảm bảo nuôi sống và dẫn đạo ta đến với chúa, giúp cho ta tôn trọng người khác, để cộng đồng được hạnh phúc trong một quốc gia mà mọi người cần phải tương kính nhau như nó là tiền hình ảnh của vương quốc nước trời.

Một khi chúng ta nhìn vào sự mạc khải đó trong một tầm nhìn mới, ta sẽ thấy sứ vụ của chúa Yêsu hoàn toàn không mang tính phá đổ, nhưng là giúp loài người tương kính nhau sâu thẳm trong thứ tha. Đây là luật thay vì báo thù, thì nó nhân bản mà sống trong tha thứ, vì ân oán tương báo không bao giờ có thể chấm dứt. Luật của thập giá là: luật của kinh: " Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ lầm..." Luật ấy giúp cho các biệt phái, các ký lục không ném đá giết chết người phụ nữ ngại tình. Lý do là vì ai cũng đáng lãnh bản án đó tuỳ theo mức độ phạm tội, nên họ tản đi hết, chỉ còn lại một mình phụ nữ ấy đứng chờ lệng của nhà kiện toàn luật cũ ấy mà thôi. Ngài bảo: "Người ta không ném đá con, ta cũng vậy, hãy về và đừng phạm tội nữa. "

Như thế thì điều răn thứ 5 và thứ 6 ở đây chúa đã hành động trong im lặng để kiện toàn lề luật cũ: là đừng giết người, và đừng tái phạm tội dâm dục nữa. Đạo cũ giờ đây đã nối dài trong nhãn quan hướng về kinh "Lạy Cha xin tha cho chúng con, như chúng con cũng tha kẻ mắc nợ với chúng con..."

...Nhìn vào xã hội ngày nay, tính thương xót trong hành động của chúa Yêsu, thực là bài học qúi hiếm cho chúng ta bây giờ. Lời ấy nếu đem thực hành ngay bây giờ như ở Syria, ở Trung Hoa, hay ở Việt Nam, thì người ta đã không xây thêm rào cản, dựng tường cao để nhận bảo lãnh người tỵ nạn, và cũng không đánh đập thủ tiêu người vô tội, hay đày đoạ những người chiến đấu cho công lý và quền sống còn.

Lời Chúa không chỉ hướng dẫn hành động, nhưng nó còn chuyển đối con tim và khối óc của chúng ta. Nó cũng không chỉ ngừng nghỉ ở trong khối óc và con tim, nhưng nó còn tràn ra ở nơi kinh nguyện. Kinh Lạy Cha là tuyệt trác của Lời nguyện bay thẳng lên toà chúa. Thật khó mà cầu như thế, nhưng một khi bước vào kinh nguyện này, thì chính thiên chúa sẽ làm cho luật tình thương này chan hoà vũ trụ, và con đường hoà giải sẽ mở ra một lộ trình là vương lộ tiến về nước trời thoải mái vô cùng. Chỉ có những người thiện chí đọc nguyện Kinh Lạy Cha như vậy mới múc được nguồn sống trong việc kiện toàn lề luật cũ. Amen

-----------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 174 = CN3MC- C PDF Print E-mail

NHẬT III MÙA CHAY NĂM C

Người Hồi giáo thường kể rằng: Ngày kia Đức Ala truyền cho một sứ thần xuống thế gian tìm xem có điều gì tốt đẹp nhất để mang về trời.

Sứ thần đáp ngay xuống một chiến trường máu của các vị anh hùng đang chảy lai láng. Sứ thần thu nhặt một ít máu mang về cho Đức Ala. Nhưng xem ra Đức Ala không hài lòng mấy.

Ngài bảo: "Máu đổ ra cho tổ quốc và tôn giáo là một điều qúi giá, nhưng vẫn chưa phải là điều tốt đẹp nhất nơi trần gian".

Sứ thần đành phải giáng thế một lần nữa. Lần này ngài gặp đám tang của một người giầu có nhưng rất quảng đại. Vô số người nghèo đi theo sau quan tài, vừa đi vừa khóc lóc vừa xông hương để biểu lộ lòng biết ơn của họ đối với vị đại ân nhân. Sứ thần liền thu nhặt hương thơm và mang về trời. Lần này Đức Ala mỉm cười đón lấy hương thơm ngào ngạt. Nhưng xem ra Ngài vẫn chưa hài lòng. Ngài nói: "Dĩ nhiên lòng biết ơn là một trong những điều tốt đẹp và hiếm có dưới trần gian. Nhưng Ta nghĩ rằng còn có một cái gì tốt đẹp hơn".

Lại một lần nữa, sứ thần đành phải vâng lệnh. Sau nhiều ngày tìm kiếm khắp bốn phương, một buổi chiều nọ ngồi nghỉ bên vệ đường Ngài bỗng thấy một người đàn ông đang khóc sướt mướt. Trước câu hỏi đầy ngạc nhiên của sứ thần, người đàn ông giải thích: "Tôi đã chiều theo cơn cám dỗ mà phạm tội. Giờ đây nước mắt là lương thực hằng ngày của tôi".

Sứ thần giơ tay hứng lấy những giọt nước mắt còn nóng hổi và thẳng cánh bay về trời. Đức Ala chăm chú nhìn những giọt nước mắt rồi mỉm cười nói: "Thế là ngươi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ. Quả thật, dưới trần gian không có gì tốt đẹp và hữu ích cho bằng lòng sám hối. Bởi vì nó có sức canh tân cuộc đời. Một lòng sám hối chân thật có sức biến đổi mùa đông giá rét của lòng người thành mùa xuân ấm áp của tình yêu". (D. Wahrheit, Món quà Giáng sinh, tr 304)

Câu chuyện trên đây cho chúng ta thấy tầm quan trọng của việc thống hối. Không có gì tốt đẹp bằng lòng thống hối. Thống hối có sức canh tân cuộc đời. Thống hối là điều kiện để được tha tội khi lãnh nhận Bí tích Giao Hoà. Vì vậy, chúng ta thấy thống hối là chủ đề xuyên suốt toàn bộ Kinh Thánh. Thời cựu ước, các ngôn sứ luôn kêu gọi dân chúng thống hối. Đáp lại lời mời gọi đó, rất nhiều cá nhân cũng như tập thể đã thống hối từ bỏ tội lỗi của mình. Trổi vượt hơn cả là gương thống hối của vua Đavít; sự thống hối của dân thành Ninivê. Thánh Gioan Tẩy Giả không những rao giảng về sự thống hối, mà còn làm phép rửa thống hối và dân chúng đã tuôn đến với Ngài rất đông. Khởi đầu sứ mạng rao giảng Tin mừng, Chúa Giêsu đã kêu mời sự thống hối: "Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng"(Mc 1,15).

Con người cần phải thống hối vì bản tính con người là bất toàn, tội lỗi. Đức cố Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn văn Thuận có lần đã nói: « Vị thánh nào cũng có một quá khứ, và người tội lỗi nào cũng có một tương lai. Quá khứ là dĩ vãng yếu đuối. Tương lai là ngày mai tốt hơn, thánh thiện. Nhưng sự khác biệt giữa thánh nhân và người tội lỗi chính là sự sám hối, lòng ăn năn".

Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy, sau khi kể cho dân chúng và các môn đệ nghe hai câu chuyện tai nạn xảy ra: Câu chuyện thứ nhất về việc quan Philatô giết mấy người Galilê, làm cho máu họ hoà lẫn với máu các vật họ tế sinh; câu chuyện thứ hai về việc mười tám người bị tháp Silôe đổ xuống đè chết. Chúa Giêsu nói rõ ràng rằng: "Các ngươi tưởng rằng mấy người xứ Galilê bị ngược đãi như vậy là những người tội lỗi hơn tất cả những người khác ở xứ Galilê ư? Ta bảo các ngươi: không phải thế"(Lc 13,2). Rồi Ngài kết luận: "Nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy"(Lc 13,5).

Như vậy, điều quan trọng mà Chúa Giêsu mong muốn chúng ta thực hiện chính là phải có lòng thống hối. Nếu chúng ta không có lòng thống hối thì cũng sẽ bị tiêu diệt như những người trong hai câu chuyện trên đây. Thống hối về những tội nào? Chúng ta phải thống hối về các tội trong tư tưởng, lời nói, việc làm và cả những tội thiếu sót. Trong Kinh thú nhận chúng ta thường đọc: "Tôi đã phạm tội nhiều trong tư tưởng, lời nói, việc làm và những điều thiếu sót". Thông thường, chúng ta chỉ xét mình và xưng những tội trong tư tưởng, lời nói và việc làm, ít khi chúng ta xét mình và xưng các tội thiếu sót. Thiếu sót về bổn phận: Bổn phận đối với Chúa, đối với Giáo hội, đối với tha nhân. Thiếu sót vì không làm điều tốt khi có thể làm được. Thánh Giacôbê đã nói: "Kẻ nào biết làm điều tốt mà không chịu làm thì mắc tội"(Gc 4,17).

Chúng ta không vi phạm luật, không làm điều xấu vẫn chưa đủ mà còn cần phải làm điều tốt. Bổn phận của cây vả là sinh trái tốt. Bổn phận của kitô hữu là sinh hoa trái việc lành. Cây vả không sinh trái sẽ bị chặt đi. Người kitô hữu không sinh hoa trái việc lành cũng sẽ chung số phận như vậy.

Trong dụ ngôn người Phú hộ và ông Lazarô cho chúng ta thấy: Nhà Phú hộ bị phạt trong Hoả ngục không phải vì giàu có, nhưng vì có cơ hội làm việc lành mà không làm. Đó cũng là lý do mà Chúa Giêsu nói với những người bên tả của Ngài trong ngày phán xét:"Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng"(Mt 25, 42-43).

HƯƠNG TRẦN CHUYỂN

---------------------------------

 
<< Start < Prev 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 Next > End >>

Page 75 of 105