mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5180
mod_vvisit_counterHôm Qua11420
mod_vvisit_counterTuần Này48589
mod_vvisit_counterTuần Trước40695
mod_vvisit_counterTháng Này146513
mod_vvisit_counterTháng Trước198792
mod_vvisit_counterTất cả9409607

We have: 88 guests online
Your IP: 54.166.203.76
 , 
Today: Oct 20, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - NGÀY 9-8-2017 PDF Print E-mail

Thứ Tư sau Chúa nhật Chúa Biến Hình.

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG Matthêu 15:21-28
"Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy".

Suy Niệm: Phó Tế Vĩnh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh.

Thiếu phụ Canaan chắc gì biết đến lề luật Môsê, nhưng bà quả đã sống niềm tin của mình một cách mãnh liệt. Lòng tin đó được thể hiện qua việc phó thác hoàn toàn vào quyền năng của Lương Y mà bà tín thác là Chúa Yêsu. Hoàn cảnh rõ là tuyệt vọng theo cách thế chữa trị của các lang y thường mà bà gặp. Cho nên nghe danh bất hư truyền của vị mà bà coi như thiên sứ nhà trời. Nên bà đã chạy đến với Chúa Yêsu.

Vâng, Bà bỏ đi cái gọi là trọng mặt mũi khi xin: "Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi". Người đáp: "Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó". Bà ấy đáp lại: "Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống". Bấy giờ, Chúa Yêsu trả lời cùng bà ấy rằng: "Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy". Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành. Sự van nài của bà cho thấy sự kiên nhẫn và lòng tin sắt đá của bà.

Sự khác biệt cơ bản giữa một người có niềm tin và một người không có hay thiếu cậy trông trong phản ứng về niềm tin, nó không hệ tại ở danh hiệu Kitô hay những thực hành đạo đức, mà chính là lòng tin tự nó diễn biến. Tin vào năng quyền của Thiên Chúa trong cuộc sống, tin vào tình yêu vô biên của Ngài, tin vào ý nghĩa của cuộc sống, tin vào tình người, tin vào lòng thương xót của Thày Yêsu, thì đó là tất cả sắc thái chủ yếu của người có niềm tin: chính trong niềm tin đó, thiếu phụ này là dân ngoại đã gặp gỡ được Chúa Yêsu. Đơn giản chỉ có thế thôi mà không phải ai cũng làm được đâu. Thực khó lắm.

Thời Chúa Yêsu, và trải qua bao thế hệ trước và sau thời Chúa Yêsu, có biết bao người ngoại giáo có lòng tin sâu sắc hơn cả những người Do- thái. Trước hết, tiên tri Isaia đã từng khiển trách lòng giả dối của người Do thái: "Dân này thờ Ta ngoài môi miệng, nhưng lòng họ thì xa Ta". Thời Chúa Yêsu, có biết bao người bị loại ra khỏi xã hội, bị đặt bên lề Ðền thờ, và có lẽ cũng không hề thuộc toàn bộ lề luật của Môsê, nhưng lại có lòng sám hối và tin tưởng sâu xa hơn như phụ nữ hôm nay. Rồi thời nay biết bao lương dân đã mong mỏi cùng sống tin mừng cho dù phải phân phối cả của cải để đánh đổi lấy đức tin khi cải đạo mà bị luật hồi giáo tử hình. Đó lả bài học nói với những người chỉ giữ đạo một cách hình thức, Chúa Yêsu đã cảnh cáo: "Không phải những ai nói: Lạy Chúa, lạy Chúa, là được vào Nước Trời; nhưng là những kẻ thực thi ý Chúa".

Chuyện phụ nữ Canaan hàm chứa hai khẳng định bề ngoài mâu thuẫn nhau: sự tuyển chọn Israel làm dân riêng của Thiên Chúa hay tuyển chọn tín hữu Kitô qua phép rửa tội... và Thiên Chúa hoàn toàn tự do trong việc thực hiện chương trình cứu độ. Ta vẫn có thể đọc truyện bà Canaan để ghi nhận sứ điệp cứu độ và hy vọng, nhưng cũng phải luôn đề phòng xu hướng duy tín hoặc cuồng tín. Nếu bà ấy cuối cùng đã được Đức Yêsu lắng nghe, tác giả vẫn không có ý nói rằng bất cứ ai có đức tin y như đức tin của bà thì luôn luôn đạt được thành công như thế. Các mầu nhiệm của Thiên Chúa không phải bao giờ cũng trở nên minh bạch khi con người thỉnh cầu Ngài. Nhưng đức tin là bình sành dễ vỡ cần phải trui luyện và giữ gìn cẩn thận. Bản văn hôm nay cho phép hiểu rằng: tư cách của chúng ta là người đã được rửa tội không phải là một quyền để chúng ta có thể phê phán hoặc khinh bỉ người khác.

Tư cách này thật ra là một ơn Thiên Chúa ban cho chúng ta. Riêng Ngài, Thiên Chúa không hề bị ràng buộc vào bất cứ cấu trúc tôn giáo nào hay bất cứ tư cách nào của con người cả. Ngài vẫn đang thấy có "lòng tin mạnh thật" nơi những người mà chúng ta coi thường. Ngài vẫn có thể làm dấy lên một dân mới cho Ngài. Đức Yêsu không giam hãm Thiên Chúa bên trong biên cương của Israel, nhưng đã để chính mình được đánh động bởi lòng tin của người phụ nữ ngoại giáo. Đối với cộng đoàn đã tách khỏi Israel, hay tách rời khỏi thân hình mầu nhiệm đức Yêsu là hội thánh công giáo tông truyền, giai thoại này cho thấy các tín hữu có thể tìm được một cuộc sống mới và một vùng dấn thân mới giữa các dân ngoại.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Ước chi bạn và tôi mở rộng vòng tay đón nhận dân ngoại và cả những người Do-Thái . Họ cũng là muôn dân của Chúa Yêsu, và càng cần thiết hơn khi mà dân Do thái, nói chung, cố chấp đến mù quáng. Đó là nguyên do thánh Phaolô phiền muộn. Ngài ngỏ lời với các tín hữu Rô-ma, những người xuất thân từ ngoại giáo: "Tôi xin nói với anh em là những người gốc dân ngoại". Thánh Phao-lô tự đặt mình vào trong hai viễn cảnh nối tiếp nhau: viễn cảnh của chính ngài, vị tông đồ dân ngoại, và viễn cảnh của Thiên Chúa, Đấng đầy lòng xót thương. Làm được như ngài, chính là bạn và tôi cũng hân hoan nói với Chúa Yêsu rằng: chúng con cũng đã là dân ngoại. Amen

------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU TU TUAN18TN- A PDF Print E-mail

 Thứ Tư 9/8/2017 - TUẦN 18 TN-A

Dù là một con chó nhưng luôn biết gắn mắt vào chủ của mình

Bài Đọc I: (Năm I) Ds 13, 1-3a. 26 -- 14, 1. 26-29. 34-35
Đáp Ca: Tv 105, 6-7a. 13-14. 21-22. 23

Phúc Âm: Mt 15, 21-28

Bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Tư trong Tuần XVIII Thường Niên, Thánh ký Mathêu thuật lại cho chúng ta về việc Chúa Giêsu chữa cho con gái của người đàn bà xứ Canaan được khỏi bị quỉ ám, một người đàn bà dân ngoại nhưng có một đức tin "muốn gì được nấy".

Thế nhưng, để có một đức tin "muốn gì được nấy" này, người đàn bà ngoại bang Cannan này đã phải trải qua một một cơn thử thách phải nói là khủng khiếp, một trận đấu sinh tử, trận đấu thập tử nhất sinh, liên quan đến sắc tộc của bà cũng như đến chính phẩm giá của bà.

Cuộc thử thách đức tin liên quan đến sắc tộc của người đàn bà Canaan: "Các môn đệ đến gần Người mà rằng: 'Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi'. Người trả lời: 'Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel'". Qua câu trả lời cho các môn đệ này, Chúa Giêsu như muốn nói rằng chỉ có dân Do Thái của Người là nhất, còn các dân ngoại chỉ là đồ thứ yếu, không đáng chú trọng cho bằng dân Do Thái.

Cuộc thử thách đức tin liên quan đến phẩm giá làm người của người đàn bà Canaan: "Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: 'Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi'. Người đáp: 'Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó'". Đến đây, bị chạm tự ái như thế, bị coi như loài chó như vậy, không biết có ai còn nhẫn nại để tiếp tục với con người khinh bỉ mình và chửi mình như thế nữa hay chăng, hay là điên tiết quại lại bằng câu hùng hổ như: "Này, ông đừng có tưởng rằng ông ngon lắm, không đáp ứng những gì tôi xin thì thôi, chứ đừng có mà khinh bỉ tôi như vậy. Tôi cóc cần ông".

Thế nhưng, cho dù người đàn bà Canaan bị một độc chưởng vô cùng lợi hại chỉ từ chết tới bị thương như vậy mà bà chẳng những vẫn không hề hấn gì, trái lại, bà còn tung lại một tuyệt chiêu vô cùng ngoạn mục: "Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống", một tuyệt chiêu đã làm cho đối thủ vô địch của bà đành chào thua bà lập tức: "Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy".

So sánh với tông đồ Phêrô trong Bài Phúc Âm hôm qua, vị tông đồ vì không còn gắn mắt vào Thày mình nữa nên đã bắt đầu bị chìm xuống nước thì người đàn bà xứ Canaan trong bài Phúc Âm hôm nay, cho dù ở dưới gầm bàn ăn chực của thành phần con cái nhưng vẫn cứ gắn mắt vào vị chủ nhà nên đã được thừa hưởng những vụn lương thực của con cái.

Điều duy nhất người đàn bà ngoại bang Canaan này muốn đó là làm sao để người con gái của bà khỏi "bị quỷ ám khốn cực lắm", đến độ, bà cảm thấy cái khổ của chính con bà như là của bà, nên bà đã xin Chúa Giêsu thương chính bản thân bà chứ không phải là đứa con gái của bà: "Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi". Để rồi, nhờ đức tin "muốn gì được nấy" của bà mà "ngay lúc đó, con gái bà đã được lành".

Bởi thế không lạ gì ở Bài Đọc 1 Thứ Hai vừa rồi Moisen đã xin Thiên Chúa thà giết ông đi cho rồi hơn là phải chịu đựng đám dân quá quẩn này, dù ông là con người hiền nhất trên thế gian này, như Thiên Chúa phán với Aaron và Maria về ông trong Bài Đọc 1 hôm qua. Chính Thiên Chúa cũng đã tỏ ra như thể không còn chịu được họ nữa và để cho họ chết dần chết mòn trong sa mạc:

"Dân bạc ác này kêu trách Ta cho đến bao giờ? Ta đã nghe tiếng kêu trách của con cái Israel. Ngươi hãy nói với chúng rằng: Chúa phán: Ta hằng sống, như các ngươi đã nói, Ta đã nghe, nên Ta sẽ làm cho các ngươi như vậy. Xác chết của các ngươi sẽ nằm trên rừng vắng này. Tất cả các ngươi, tính từ hai mươi tuổi trở lên, đều đã kêu trách Ta. Các ngươi đã xem thấy đất, trong bốn mươi ngày, (thì) một năm kể thay cho một ngày; các ngươi mang lấy cái khổ của sự gian ác các ngươi, và sẽ biết sự thù ghét của Ta: vì Ta đã phán thế nào, thì Ta sẽ làm cho dân bạc ác này dấy lên chống lại Ta như vậy: nó sẽ hao mòn và chết trên rừng vắng này".

Bài đọc 1 hôm nay về trường hợp dân Do Thái bất nhẫn đáng bị trừng phạt có liên quan gì tới bài Phúc Âm về người đàn bà xứ Canaan mạnh tin muốn gì được nấy hay chăng? Thưa có, cả hai bài đọc đều liên quan đến đức tin, ở chỗ, một khi tuyệt đối tin tưởng vào Chúa thì sẽ thấy Người tỏ mình ra, như trường hợp của người đàn bà dân ngoại xứ Canaan, ngược lại, không tin vào Chúa thì sẽ chịu hậu quả tương xứng, như trường hợp dân Do Thái trong hoang điạ.

 Bài Đáp Ca hôm nay:

1) Chúng con đã phạm tội cũng như tổ phụ chúng con, chúng con đã làm điều gian ác và ăn ở bất nhân. Tổ phụ chúng con khi còn ở bên Ai-cập, đã không suy xét những việc lạ lùng của Chúa.

2) Nhưng họ đã mau quên công việc của Chúa khi gia ân huệ cho dân Ngài, họ không tin cậy vào định kế của Ngài. Họ chiều theo dục vọng ở nơi hoang địa, và thử thách Thiên Chúa trong cõi cô liêu.

Đaminh Maria Cao tấn Tĩnh, BVL

--------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU HAI TUAN18TN-A PDF Print E-mail

Thứ Ba sau Chúa nhật Chúa Biến Hình.

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG Matthêu 15:1-2,10-14
Mỗi cây mà Cha trên trời không trồng phải bị bứng gốc.

Suy Niệm: Phó Tế Vĩnh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh.

Trong sách Đường Hy Vọng của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận số 693 chia sẻ thế này: "Ngày xưa, có người học trò hỏi Đức Khổng: Nếu mình xấu mà người ta nói mình tốt, người đó có tốt không? Đức Khổng trả lời: "Không!. Cậu học trò hỏi tiếp: Vậy ai là người tốt?. Lần này Đức Khổng trả lời: Người tốt là người chân thành nói sự thật. Nếu mình xấu, người ta bảo là xấu. Mình tốt, người ta bảo là tốt".

Thật vậy, người tốt là người sống thật tâm, không nịnh bợ, tâng bốc, hai lòng, lập lờ... Người tốt là người không vụ lợi, không nhân danh tập thể để lợi dụng cho cá nhân mình, không ăn bớt của công, và cuối cùng, họ là những người không: "sợ tiếng chửi, và ăn mày tiếng khen" từ một nhóm hay cậy nhờ vào danh phận của đấng bản quyền nào đó rồi đi lung tung lập thành tích không trong sáng. Những hạng người như thế thì Phúc Âm hôm nay nói rất rõ: "Cây nào mà Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời, đã không trồng, thì sẽ bị nhổ đi. Cứ để mặc họ. Họ là những người mù dắt người mù. Mù mà lại dắt mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố."

Có một chàng thanh niên khao khát trở thành một thánh nhân, vì khi mang hoài bão như vật, thì chàng có một ý tốt, đó là sao cho mình trở nên mẫu mực giúp người khác theo gương trở nên người tốt. Thế là chàng rủ bạn được cả chục người xin vào một dòng tu. Không mấy chốc, chàng và họ khám phá ra tính nhỏ mọn và nhiều người cùng tu tính khí khó ưa, còn riêng chàng thì nóng nảy của mình như đỉa bỏ vào vôi. Nhưng thay vì tìm căn nguyên nơi mình, chàng quy trách cho những người xung quanh. Tha nhân đã trở thành hỏa ngục đối với tôi. Sau cùng, không còn chịu nổi đời sống tập thể nữa, chàng nghĩ bỏ bạn bè lại một mình có thể tìm thấy sự yên tĩnh trong sa mạc. Thế là chàng đã lên đường tìm đến một nơi hoang vu vắng vẻ để cắm lều sống đời ẩn sĩ. Mà thật thế, chàng đã tìm lại được sự thanh thản rõ ràng trong tâm hồn không quấy rầy ai và không ai quấy rầy mình. Tuy nhiên, sự bình an trong cô quạnh ấy không kéo dài được. Ma quỷ đã kéo đến và chúng đã gây xáo trộn trong căn lều xinh xắn của chàng. Không còn giữ được bình tĩnh, chàng đã nổi tam bành và đạp đổ, đốt sạch mọi thứ sách vở, kể cả căn lều chàng lập cư. Giận quá mất khôn sau cơn giận dữ, chẳng còn tài vật mà thiết dựng lạ nơi tu luyện và chốn ở. Nhưng may cho thày, thày có lại được trạng thái bình thường, chàng hồi tâm suy nghĩ: Rồi nhờ còn được cuốn phúc âm canh cánh bên mình, thày đọc được câu ngắn như trang phúc âm hôm nay:

"Cây nào mà Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời, đã không trồng, thì sẽ bị nhổ đi. Cứ để mặc họ. Họ là những người mù dắt người mù. Mù mà lại dắt mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố."Thì ra lúc ấy Chúa cảnh tỉnh tôi nhớ lại thiện chí lúc ban đầu là lôi kéo bạn bè làm gương cho họ tu luyện khiêm tốn như tôi, vậy mà tôi quên bẵng đi mấr. Tôi đã bỏ lại tu viện các anh em của tôi, nhưng tôi lại mang chính tôi vào sa mạc. Không phải anh em tôi là căn nguyên của đau khổ của tôi, nhưng tính tình của tôi mới là đầu mối của mọi đổ vỡ. Cũng may là tôi không tạo nên điều làm người mù dắt mù đi theo, vì các bạn tôi vẫn còn tu luyện nơi nhà giòng đó. Thế là thày trở về cùng anh em là các thày ai cũng làm nên gương sáng cho nhau, và nhà giòng trở nên khu tĩnh tâm nhiều người tìm đến.

SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM ĐỔI MỚI : Tất cả mọi căn nguyên chính của thất bại và thành công đều nằm trong tầm tu luyện tại nội tâm mỗi người. Nào chúng ta vui phấn đấu qua những cuộc chiến cam go nhất và liên lỉ nhất của mình. Chính trong va chạm từ nhiều tính khí sẽ giúp hy sinh tạo gương chiến đấu chống lại bản thân. Xã hội, giáo hội có thể thay đổi nhịp nhàng theo thời gian, cuộc sống có thể tốt đẹp hơn nếu QUÝ BẠN biết cải thiện con người của chính mình trước. Amen

---------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU HAI- TUAN 18 TN-A PDF Print E-mail

Thứ Hai chủ nhật Chúa Biến Hình.

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG : Matthêu 14: 22-36. "Chính Thầy đây đừng sợ"

Suy Niệm: PhóTế Đôminicô Vũ quang Minh.

"Chính Thầy đây đừng sợ" ấy thế mà Phêrô vẫn chưa thực sự vững tin: khi đi trên mặt nước đến với Chúa, vừa gặp cơn gió thổi ông đã đâm ra hốt hoảng và kêu cứu. Chúa lại nắm lấy tay ông và trách ông kém lòng tin. Chúa đã cho các ông thấy rõ quyền năng của Chúa để củng cố đức tin nơi các ông để rồi sau này chính các ông sẽ mạnh dạn làm chứng đức tin cho mọi người.

Có những cơn gió thổi nhẹ lắm trong cuộc đời. Chỉ một thử thách nhỏ nhoi vậy mà bạn và tôi than phiền Chúa đủ điều, rồi quy ra xin Chúa bằng nhiều lời nguyện chỉ cho mỗi một mình thôi khiến Ngài chóng cả mặt. Hôm nay nhìn kỹ lại bài học Phêrô, bài học này là ngọn gió nhỏ, nó không chỉ làm xao động mặt hồ Galilêa phẳng lặng, mà còn khiến cho người ngư phủ từng trải như Phê-rô phải cuống cuồng sợ hãi.

Hãi sợ trước hiện tượng thiên nhiên là một điều dễ hiểu, nhưng bỗng dưng mất hết niềm tin vào Chúa, Đấng đang chờ ông trước mặt không sa lắm vào buổi tờ mờ có chút sương mù thì phải là một điều khó hiểu. Phê-rô đang đi trên mặt nước đến với Chúa theo lời ông xin, thế mà phút chốc vì cơn gió, ông không còn vững mạnh, đôi chân ông run lên chìn dần vào lòng biển chới với theo nhịp sóng, lòng tin của ông cũng chao đảo "cuốn theo chiều gió". Kinh nghiệm ngư trường không giúp gì cho ông lúc này. Rất may, còn một "chiếc phao cứu sinh", đó là chút lòng tin đủ để thốt lên với Chúa: "Thưa Thày, cứu con".

Chúng ta cũng cần học nơi thánh tổ Phêrô. Giữa bao sóng gió hãi hùng, nếu có Chúa ở bên thì mọi khó nguy sẽ tan biến. Điều quan trọng là chúng ta có đức tin mạnh mẽ và cảm thức nhạy bén để nhận ra sự hiện diện của Người hay không mà thôi. Nhìn lại cho kỹ bài học hôm nay, chúng ta sẽ hiểu sâu hôn với một kinh nghiệm rút ra từ đó khi quan sát và kiểm nghiệm lại trí hiểu: Hãy nhớ rằng: mọi năng lượng được chuyển giao và tiếp nhận đều diễn ra qua một sự tiếp cận, tiếp xúc một cách nào đó với nguồn năng lượng.Năng lực cứu độ của Chúa Yêsu đã được thực hiện qua việc Ngài cho phép Phêrô chạm đến Ngài và ở lại trong Ngài khi Ngài giang tay ra đón Phêrô vào lòng như hôm nay, hay như nhiều dịp Ngài đón ông hay chạm vào tội nhân qua căn bệng của họ khi chữa lành: "Dân chúng, tất cả những kẻ đau ốm chỉ mong sờ vào tua áo của Ngài thôi thôi , và ai đã sờ vào hay được Ngài chạn vào thì đều được khỏi".

Phê-rô đã thật sự "chạm" đến Thầy khi khẩn cầu: "Nếu quả là Thầy thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Thầy," và Thầy đã truyền cho ông sức mạnh siêu nhiên giúp ông vượt lên trên tự nhiên, bước đi trên mặt biển. Tuy nhiên, chỉ khi ở lại trong Ngài, trong sức mạnh cứu độ của Ngài, với một niềm tin mạnh mẽ, tín thác nơi Ngài, ta mới hoàn toàn được biến đổi. Và đó chính là gương phúc của nhiều vị đại thánh trong giáo hội.

SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG: Đức Hồng Y Nguyễn văn Thuận khi không có Chén Thánh và đĩa thánh. Ngài đã dùng bàn tay đựng giọt rượu để cử hành cho tù nhân được chiêm ngưỡng thân thể và máu huyết, huyền nhiệm của Thánh Thể...Đó chính là gương phúc mà Ngài đã được bỏ phiếu trong việc tôn là bậc đáng kính. Còn bạn và tôi có biết dùng tay chân và thân thể để kính tôn phủ phục trước mầu nhiệm Thánh Thể không? Hay là qua loa rước Chúa Yêsu vào lòng, mà tâm hồn vẫn giá băng không cảm xúc?

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Yêsu, chúng con luôn vững tin rằng Chúa luôn hiện diện với chúng con, để chúng con luôn bình an vững bước đi trong con đường trần thế này. Amen.

----------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU HAI- TUAN 18 TN-A PDF Print E-mail

Hãy ẵm nó vào lòng, như vú nuôi ẵm trẻ thơ"

Bài Đọc I: (Năm I) Ds 11, 4b-15
Đáp Ca: Tv 80, 12-13. 14-15. 16-17

Phúc Âm: Mt 14, 13-21

Bài Phúc Âm cho Thứ Hai Tuần XVIII Thường Niên hôm nay của Thánh Ký Mathêu thuật lại về biến cố phép lạ bánh hóa ra nhiều từ 5 ổ bánh và 2 con cá. Cùng biến cố hóa bánh ra nhiều lần thứ nhất này cũng đã được Phúc Âm của Thánh ký Gioan thuật lại trong Chúa Nhật XVII Thường Niên Năm B tuần trước.

Trong bài Phúc Âm được Thánh ký Gioan thuật lại về biến cố phép lạ hóa bánh ra nhiều thì Chúa Giêsu đóng vai chủ động. Ở chỗ, chính Người lên tiếng hỏi các ông trước và đích thân Người phân phát bánh cùng cá cho dân chúng.

Chính Người lên tiếng hỏi: "Chúa Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người hỏi Philipphê: 'Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?' Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm".

Chính Người đích thân phân phát bánh cùng cá cho dân: "Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh, và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng được phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích".

Trong khi đó, ở bài Phúc Âm Thánh ký Mathêu hôm nay, các tông đồ đóng vai chủ động, cả về việc quan tâm đến dân chúng lẫn phân phát cho dân chúng.

Các tông đồ quan tâm đến dân chúng: "Chiều tới, các môn đệ đến gần thưa Người rằng: 'Đây là nơi hoang địa, mà giờ đã chiều rồi: xin Thầy giải tán dân chúng, để họ vào các làng mạc mà mua thức ăn'".

Các tông đồ phân phát cho dân chúng: "Khi Người đã truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ, Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ, các ông này phân phát cho dân chúng".

"Nhưng Chúa Giêsu nói với các ông rằng: 'Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn'. Các ông thưa lại rằng: 'Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá'. Người bảo các ông rằng: 'Hãy đem lại cho Thầy'".

Thật sự là các tông đồ đã sửa soạn sẵn sàng, bởi thế, vừa được Chúa Giêsu hỏi là các vị trả lời liền, không cần phải thắc mắc hay do dự gì, sau đó các vị đáp ứng ngay khi được Chúa bảo: "Hãy đem lại cho Thầy".

Căn cứ vào chi tiết nho nhỏ này thì có thể các tông đồ đã đi thăm dò dân chúng xem họ có mang theo lương thực phòng thân hay chăng, nhưng chắc các vị thấy hầu hết hay hầu như chẳng mấy ai có gì để ăn uống hết, ngoài trừ có một cậu bé có 5 ổ bánh và 2 con cá.

Thấy tình hình như thế nên các vị mới giục Thày giải tán dân chúng cho họ đi tìm của ăn. Nhưng không ngờ lý lẽ của Chúa Giêsu khác với, đúng ra hơn hẳn lý lẽ của các tông đồ, ở chỗ, không phải là dân chúng tự lo giải quyết tình trạng đói ăn của họ mà ngược lại: "Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn".,

Sách Dân Số thuật lại việc dân Do Thái đòi ăn thịt, vì ăn manna mãi cũng chán, và vì thèm thịt nên họ đã tưởng nhớ lại một thời dĩ vãng họ đã được tha hồ ăn những thứ họ thích: "Trong những ngày ấy, con cái Israel nói rằng: 'Ai sẽ cho chúng tôi thịt ăn? Chúng tôi nhớ lại hồi còn ở Ai-cập, cá thì được ăn không, rồi có dưa chuột, dưa gang, rau cải, hành tỏi. Giờ thì chúng tôi suy nhược, thiếu hết mọi thứ: quay đi ngó lại chỉ thấy manna'".

Trong bài Đáp Ca hôm nay, Lời của Chúa về dân Do Thái, một dân tộc bất tuân và cứng cổ (câu 1), mà nếu họ sống ngược lại bằng cách dễ dậy và tuân phục (câu 2) thì Ngài sẽ làm cho họ được sống viên mãn hơn nhờ Lời Nhập Thể là Bánh Từ Trời, như được ám chỉ ở câu Đáp Ca cuối cùng: "Ta sẽ lấy tinh hoa lúa mì nuôi dưỡng chúng, và cho chúng ăn no mật từ hốc đá chảy ra": "tinh hoa lúa mì" đây phải chăng ám chỉ Bánh Thánh Thể, và "mật từ hốc đá chảy ra" đây phải chăng là từ cạnh sườn bị đâm thâu của Chúa Kitô trên thập giá (xem Gioan 19:34)?

1) Dân tộc của Ta chẳng có nghe Ta; Israel đã không vâng lời Ta răn bảo. Bởi thế nên Ta để mặc cho chúng cứng lòng, để chúng sinh hoạt tùy theo sở thích.

2) Phải chi dân tộc của Ta biết nghe lời Ta, Israel biết theo đường lối của Ta mà ăn ở, thì lập tức Ta sẽ triệt hạ kẻ thù của chúng, và để đập tan quân địch của chúng, Ta sẽ trở tay.

3) Quân thù của chúng sẽ phải xưng tụng chúng, và vận mạng của chúng sẽ bền vững muôn đời. Ta sẽ lấy tinh hoa lúa mì nuôi dưỡng chúng, và cho chúng ăn no mật từ hốc đá chảy ra.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 86