mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2213
mod_vvisit_counterHôm Qua7975
mod_vvisit_counterTuần Này25383
mod_vvisit_counterTuần Trước41075
mod_vvisit_counterTháng Này91819
mod_vvisit_counterTháng Trước182520
mod_vvisit_counterTất cả11954460

We have: 92 guests online
Your IP: 54.161.100.24
 , 
Today: Oct 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 172 = THE TRANSFIGURATION PDF Print E-mail

Feb 19 at 9:38 PM

Hi PhoteDinh,

Let us pray for our determination in following the Lord:

Today Lord I choose life,

I choose your love and the challenge to live it and share it,

I choose hope, even in moments of darkness,

I choose faith, accepting you as Lord and God,

I choose to let go of some part of my burdens, day by day handing them over to you,

I choose to take hold of your strength and power ever more deeply in my life.

May this truly be for me a time of new life, of change, challenge and growth.

May I come to Easter with a heart open to dying with you

and rising to your new life, day by day. Amen.

FR LINH

---------------

The Transfiguration

The Transfiguration provides the disciples with a glimpse of Christ's divine glory on the holy mountain. He is seen as a heavenly figure, transformed and with his clothing dazzling white. His full status is hinted also by the presence of Moses and Elijah, who both experienced the presence of the Lord on the holy mountain. Which holy mountain? We do not know where the Transfiguration happened: the location is unimportant, the daunting holiness is everything.

On Sinai Moses begged to see the Lord and was given a vision of the divine glory from the shelter of a cleft in the rock. On Mount Horeb Elijah experienced the Lord not in wind, fire or earthquake but in the awesome 'sound of silence'. So at the Transfiguration Jesus himself is seen as the Lord, soon to be wrapped in the cloud of divinity. Peter shows the reaction to the divinity: stunned with fear and awe, he still treasures the moment and yearns to prolong it for ever, to dwell in the presence of the Lord.

Luke's account has two special treasures. Jesus is at prayer when he is transfigured. Luke often shows that every important event in Jesus's life begins with prayer: the baptism and descent of the Spirit, the choice of the Twelve, the teaching of the Lord's Prayer, the arrest in the Garden of Olives. Also, the three are speaking about his 'exodus' at Jerusalem: he is about to begin his journey up to Jerusalem, where he will suffer and be glorified.

FR LINH NGUYỄN

______________

 

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 171 = CAU NGUYEN THEO LOI TA PDF Print E-mail

Feb 15 at 3:49 PM

Tuesday of the First Week of Lent

- Matthew 6:7-15. CÁCH CẦU NGUYỆN        - Isaiah 55:10-11 - LỜI TA THỰC HIỆN Ý MUỐN CỦA TA

Phó Tế Vũa Quang Minh Canada

Sứ Ngôn Isaiah nêu lên giá trị để hiểu rằng; kinh nguyện dâng lên tôn nhan Chúa không phải là cát ném vào trong gió. Kinh nguyện phải mang tính đối thoại. Cuộc chuyện trò kẻ nói người nghe từ kinh nguyện mang lại hoa qủa thực sự, như mưa rơi làm thấm đậm cho mùa màng trước mùa gặt. Nó cũng là ý nghĩa tạo thêm sắc màu trong thánh vịnh Ps 34:4-5, 6-7, 16-17, 18-19. Thánh vịnh giúp ta nâng lời cảm tạ lên chúa, và rồi ngài thực cũng đang lắng tai nghe tiếng van xin kêu cứu khi ta đang lâm cơn hoạn nạn.

Ngài nghe được điều chi?Thưa rằng từ kinh nguyện vang dội lên một cách thống thiết đầy nỗi đau từng lúc, từng khi ta khẩn khoản kêu cầu, thì ngài đều nghe hết, cho dù những lúc ấy ta có cảm giác rằng ngài chẳng chú ý gì, hay quan tâm gì đến lời ta van nài.

Những giòng Thánh Kinh đậm ghi hôm nay, giúp chúng ta an tâm đừng ngưng vòi vĩnh chúa, mà câu chuyện thánh Matthêu cho ta hiểu rằng: Chúa đã dạy môn đệ của ngài tạo hình thể cho sự nguyện cầu. Kinh nguyện bắt đầu bằng việc dâng lên lời cảm mến qua ca ngợi vinh quang cho danh chúa. Vinh quang do tay ngài tác tạo, với tất cả lòng tốt, từ tâm và tử tế của ngài, ngay cả lúc này cho đến mãi mãi về sau. Chúng ta vì thế hãy hỏi ngài về những nhu cầu là thực phẩm, là cơm bánh hàng ngày cần cho cuộc sống, bao gồm sự tha thứ bao dung qua tấm thịnh tình thương xót anh em đồng loại, như ngài đã ban phát sự tha thứ ấy cho ta, chỉ với một điều kiện tuy khó mà cũng không phải là không làm được, đó là bỏ qua những gì tha nhân làm mất lòng ta. Nó không phải là tha nửa vời, là tạm quên rồi khi bất bình thì tuôn xối lời lẽ khó nghe như ném vào mặt tha nhân, nhưng là tha thứ tận căn trong cõi lòng nhiệt tâm trả lại an bình cho nhau.

Nhìn vào kinh nguyện mang tính đối thoại như vậy, ta sẽ hiểu không sai rằng: Chúng ta được kêu gọi trở nên Chính bản kinh nguyện, nghĩa là đời ta là một kinh nguyện không bao giờ tắt trên mội, mà lối sống của ta chẳng những là phản ánh, mà là chính tấm gương như một bản kinh nguyện dâng lên toà chúa, nghĩa là nó phải là một kiệt tác của bản phúc âm thứ 5 là phúc âm viết và hoàn thành bằng chính đời sống của ta.

Dù cho mọi hoàn cảnh có đổi dời thay như nắng lửa mưa dầu xảy tới trong trạng huống nơi mọi ngõ ngách của cuộc đời, thì kinh nguyện phải là những lời giống như các lời kinh đã được viết trong các giờ kinh ban mai, kinh sáng cũng như kinh lễ ban chiều, mà lời lẽ đó là: " lạy chúa xin hãy mở miệng con, cho con vang tiếng ngợi khen ngài; lạy chúa xin hãy mau mau cứu giúp con..." Cái điều quan yếu là kinh nguyện nó phải diễn tả vững chắc sự hiệp thông với chúa. Đó là tin rằng chúa luôn quan phòng hướng đạo chúng ta. Ngài luôn đưa ta đến đồng cỏ tươi xanh và dẫn ta trên nẻo đoan chính, và tới nguồn nước trong veo.

Trong thinh lặng ta tưởng rằng ngài quên ta, nhưng kỳ thực tim ngài luôn ở kề cận ta hơn chính cả chính tim óc ta gần ta, vậy mà miệng ta thường đọc kinh ca ngợi ngài, nhưng tim ta thì xa ngài cả ngàn vạn dặm, nên ta cứ tưởng ngài thinh lặng nghĩa là ngài đã quên ta rồi. Không có như thế đâu bạn ạ. Ta hãy tập nghe tiếng ngài, phải biết ngôn ngữ của ngài khác với thứ ngôn ngữ ồn ào của ta. Anh chị em cứ thử dành mươi lăm phút mỗi ngày chuyện vãn với ngài và tập nghe tiếng ngài, chắc chắn ta sẽ nghe được như tiếng người yêu nói bên tai ta hằng ngày vậy. Kinh nghiệm để nghe được, hiểu được tiếng chúa thì Linh Mục Pat Egan đã nghiệm ra, và quả quyết khi ngài bảo rằng: "Khi mà không có hành vi Du Côn cản trở Chúa trong việc lắng nghe ngài cái điều mà ta muốn ngài nói cho ta, thì nhất quyết chắc chắn là ta có thể nghe ra tiếng ngài đang chuyện trò với ta qua nhiều dấu chỉ"

Chúng ta được kêu gọi để luôn kết hợp với ChúaThánh Thể trong kinh nguyện một cách vững vàng trong sức mạnh mà ngài đã cứu ta. Khi ngài chọn ta làm tín hữu của ngài, thì ngài cũng luôn ban ơn cho chúng ta ơn chu toàn mọi trọng trách nơi ơn gọi ấy, nhưng phải mở lòng ra cho ngài đến ngự. Để khi mà ngài gõ cửa, thì đừng chần chờ mà mở toang cửa liền Amen

--------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 170= CN1MC-C CHUA CHIU CAM DO PDF Print E-mail

Feb 12 at 3:51 PM

CHÚA NHẬT I MÙA CHAY. Năm C

CẢM NGHIỆM SỐNG LUCA 4, 1-13 :Thánh Thần dẫn Chúa Yêsu vào hoang địa và chịu quỷ cám dỗ"

Thuyết giảng Vũ quang Minh

Chuyện dân Israel bị cám dỗ 40 năm và ĐứcYêsu chịu cám dỗ 40 ngày là chuyện xưa rồi! còn thời nay, ôi thôi có vô số, kể sao cho xiết, nhưng dưới nhiều hình thức khó mà nhận dạng. Chẳng hạn bận tâm quá đáng đến tiệc tùng theo kiểu phú qúi sinh lễ nghĩa, hay vì kế sinh nhai mà bắt mánh, khôn khéo hối lộ cấp trên bằng tiền của qùa tặng để chen chân vào giai cấp thống trị, rồi sinh ra lối sống thượng đội, hạ đạp... Lại nữa, phải chăng chúng ta ăn không ngồi rồi lâu ngày rồi sinh sười sĩnh, không nỗ lực dùng lao động mà chỉ thích người khác cung phụng, nên có lúc than nghèo sao tôi nghèo thế, nghèo rớt mùng tơi mà chẳng thấy Ông Cha, Bà Phước, hay các trung tâm hội từ thiện khuân thực phẩm, hay mang cái cheque đến nhà cho tôi hưởng nhờ...nghĩa là đòi Chúa mà làm phép lạ giúp mình? Và rồi nếu không đạt được sở nguyện, thì theo Đức Cha Phêrô Nguyễn Khảm là vác Chúa ra ngoài sân nắng cháy phơi cho mà biết, phơi cho sáng mắt ra để mà nhìn thấy tôi cần có công ăn việc làm, cần tiền, cần mua may bán đắt đây này...

Chính vì thế, cả hai bài đọc mà Hội Thánh Chúa giới thiệu cho ta là hãy làm cuộc tĩnh tâm, tức là mở cửa lòng ra, đi vào Sa mạc hun đúc con tim cho ấm lại, kẻo nó lạnh qúa, lạnh đến nỗi người ta bị chiến tranh tàn sát, mà cứ bảo rằng: khốn cho chúng, đáng đời, vì chúng là giống dân Trung Đông, hầu hết theo đạo Islam, cho dù bây giờ đáng thương, và tốt mấy đi nữa, nhưng một khi vào Bắc Mỹ thì rồi được ăn no béo bơ sữa, cũng sẽ có ngày chúng bắn mình chết, hay ôm bom giết con cháu chúng mình không chừng, vậy án binh bất động, đóng cửa biên giới cho nó chắc ăn, khỏi phải mất ăn mất ngủ vì họ.

Nếu mà ta có tư tưởng thoáng phiêu bồng qua ý nghĩ như vậy thôi, thì chúng ta lại càng phải bước vào sa mạc cho tinh thần ngơi nghỉ trong Mùa Chay Thánh này. Bởi đó, bài Tin Mừng Chúa Nhựt thứ nhất Mùa Chay năm nào cũng vậy, đều loan báo về việc Chúa Yêsu bước vào sa mạc. Sa mạc chính là nơi thanh tịnh đầy tĩnh lặng. Nghe như thế ta nghĩ ngay đến cảnh núi rừng, hang sâu, tịch cốc, nơi đèo heo hút gió, nơi chim kêu vượn hú... Ở nơi hoang vắng và tĩnh lặng như vậy thì chẳng những buồn tẻ, chán ngắt mà về đêm có khi còn nghe cả tiếng dế mèn rên nức nở, lẫn Hùm Beo Rắn Rết chờ ta mà xây xé ăn thịt. Eo ơi, khiếp quá, chứ chưa nói là có cả ma quái nữa là đàng khác.

Thế nhưng Chúa Yêsu có gặp ma không? Thưa ngài không gặp nó, nhưng vào những ngày khô hạn, ngài đã nếm mùi đói meo bụng và khát nước khô cổ. Ngài đã gặp thứ khác độc địa hơn: Ác qủi Satan, một tên lừa đảo chuyên nghiệp đấy. Mặt nó khôi ngô, sáng láng, ngoại diệnnó giống như ông hoàng, nhưng tâm địa bẩn thỉu...Tuy nhiên, tại nơi hoang vu đó, Chúa Yêsu và cả thánh Yoan Tẩy Giả tưởng có thể bị nó nuốt trửng cả hồn lẫn xác, nhưng tại chính nơi đó cả hai ngài chiến thắng khiến nó lỉnh đi nơi khác, vì nơi đó là tử địa của chúng. Còn Dân Israel thì sau 40 năm, họ đã vững tin vào chúa. Còn các tín hữu chúa trong lịch sử giáo hội thì sao?

Thực ra, có biết bao vị thánh đã từng ở sa mạc như thánh Alêxù, cha Chardefoucal, các tu sĩ nam nữ dựng nhà dòng mãi ở trên triền núi, như dòng Camelô, Biển Đức, hay tu viện Châu Sơn ở giữa núi rừng miền trung Việt Nam... các ngài đều đã nhận ra cái kỳ quan của vũ trụ bao la huyền nhiệm đến tuyệt vời. Từ buổi bình minh ló rạng cho đến buổi chiều tà, họ nhận ra Chúa là Hừng Đông, làm cho tan sương trời, làm sưởi ấm quả địa cầu sau một đêm lạnh lẽo của Mẹ trái đất vì thiếu ánh mặt trời. Rồi khi mà mặt trời bước vào chính Ngọ, các nhà thần bí lần vào trong chòi lều là dưỡng đường làm tươi mát thân thể con tim. Nơi đó như một bệnh xá hun đúc lòng mến, nhờ họ có cảm tưởng sức nóng ban ngày như thiêu như đốt lại là ý thiên chúa muốn hun đúc ý chí hy sinh. Mồ hôi dù có tuôn chảy, nhưng sao có thể so với biển tình mà chúa bị đòn bọng chết thay cho họ, nên cái nóng như là một hồng ân chúa ban để hy sinh hãm mình, mà đền tội vì cõi lòng nguội lạnh của họ. Rồi khi hoàng hôn đến, họ cảm thức được khung cảnh mà sáng thế thư bảo là vào giờ đó mỗi ngày, khi gió chiều hiu hiu thổi, thì chúa đến chuyện vãn với Adong, Evà làm cho khuôn diện họ sáng lên niềm vui, vì thấy gương mặt họ phản chiếu ánh quang vinh, đẹp hơn cả thiên thần, vì họ nghiệm ra họ giống hình ảnh Chúa. Tối trời tước khi an nghỉ, các Tu sĩ họp nhau hát Kinh Chiều qua các thánh vịnh, dùng cả thơ ca tiếng hát ngân đưa hồn lên tới thiên cung. Từ đó giúp họ thấy được quyền năng Thiên Chúa, thấy được con người thực của mình, và cũng cảm nhận ra được tình đồng loại, khi mà hoạ huần tình cờ họ gặp được một người nào đó đang lững thững đi giữa nơi tĩnh mịch hoang vắng này.

Chúa Yêsu đã chiến đấu với các cơn cám dỗ và Người đã hoàn toàn chiến thắng, để nêu gương cho chúng ta trong những cơn thử thách. Cám dỗ nào cũng ngọt ngào hấp dẫn, thử thách nào cũng đòi phải chọn lựa. Điều quan trọng là chúng ta có nhận ra cái ngọt ngào qua cái ách êm ái mà bên ngoài là mật đắng chua cay không? Hãy suy niệm và trả lời Chúa đi. Amen

--------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 169 =BO MANG SONG VI THAY PDF Print E-mail

Thứ Năm trong tuần chay, ngày hai sau Lễ Tro.

Phúc Âm: Lc 9, 22-25. Ðnl 30, 15-20

Bài Chia sẻ mang tính giáo lý

Phó tế Vũ quang Minh Canada

"Ai bỏ mạng sống mình vì Ta, sẽ được sống....và ngược lại....".

Đây là Lời Chính Con Thiên Chúa Làm người nói, dạy, cảnh báo mà ngày thứ hai trong tuần chay đầu giáo hội lồng vào giáo huấn chúng ta: Hãy nhớ rằng: chúng ta đang ở mặt địa cầu này, mà nôm na được gọi bằng cụm từ: Giáo Hội Chiến Đấu, nghĩa là nó nằm ở lưng chừng giữa Hỏa Ngục và Thiên đàng tức giáo hội khải hoàn. Đây là nhắc nhở chúng ta phải tự lựa chọn, và quyết định ngay! Phải ước muốn mạnh mẽ làm ngay lập tức, không trì hoãn giây phút nào, phải dùng mọi kế hoạch lấy cho kỳ được hạnh phúc vĩnh hằng

Chúa Yêsu bảo rằng: "Nước Thiên Đàng chỉ Kẻ chiến đấu mới chiếm được". Nếu ta không đánh giặc, lấy đâu mà thẳng và hưởng chiến tích ; không gieo hạt, lấy đâu mà thu tích vào kho lẫm; không chiến thắng trong chiến trận, vinh quang là đâu qua ca khúc khải hoàn?

Kẻ bị loại khỏi nước Trời mà Chúa Yêsu cảnh cáo sẽ là bị quăng vào nơi tối tăm, ở đó khóc lóc nghiến răng đời đời bất tận, vì như dụ ngôn giữa ông Phú Hộ ở hoả ngục, và nơi ở thiên đàng của ông Lazarô, người nằm chết ở cổng ông phú hộ vì ghẻ lở thiếu ăn, phải ăn những mảnh vụn rơi từ gầm bàn để rồi dãy chết trước cái vô tình của ông nhà giàu, mà hai nơi thiên đàng và hoả ngục là một khoảng cách xa vời, không thể giúp gì nhau được. Cái thung lũng bạc tình gây nên thảm kịch đem đến cái chết cho kẻ nghèo, là bản án chết đời đời của ông phú hộ vì ông thấy hàng ngày mà không động tâm, nên số phận ông cũng sẽ bị làm ngơ trong ngày chung thẩm. Còn người nghèo lazarô khổ đã đủ rồi, đã vác thập giá trong cái chết lạnh thiếu ăn thiếu mặc và ốm liệt vì ghẻ lở trước sự bó tâm, bó lòng, bó cái lòng thương qua bối cảnh hằng ngày Ông đi qua, Bà đi lại. Nên ngày cuối, chúa rước ông vào lòng Tổ Phụ Abraham.

Tại sao Chúa Yêsu gọi nơi đó là chốn khóc lóc? Đó là vì đau đớn tâm hồn và thể xác khủng khiếp khôn nguôi. Tại sao nghiến răng? Đó là vì hận mình, ta chỉ nghiến răng khi hận cái gì ghê gớm lắm... Thế là cứ khóc lóc nghiến răng như thế đời đời, kiếp kiếp trong hỏa ngục... Số phận kinh hoàng ấy, không bao giờ còn thay đổi được nữa. Thật đáng ghê sợ vô cùng. Để hình dung ra cái khóc lóc nghiến răng vô tận ấy ta có thể hình dung ra câu chuyện sau đây;

Xin dùng một hình ảnh mà hiểu đời đời lâu dài chừng nào: lấy ví dụ có một ngọn núi cao, mỗi một 1000 năm, một con chim đến quẹt mỏ một lần, làm mòn đi chút xíu, 1000 năm sau nó lại đến quẹt mỏ lần nữa, và cứ thế ... cho đến khi ngọn núi thành bình địa... Thì lúc ấy đời đời mới chỉ bắt đầu mà thôi !! Bởi vậy, kẻ phải sa hỏa ngục hiện nay không những phải chịu hình khổ lửa hỏa hào không hề tắt mà còn đang phàn nàn trách mình héo gan, nát ruột và thất vọng, vì hận mình đã ăn ở điên cuồng, rồ dại.

Tóm lại, đúng như Tin Mừng Chúa Yêsu dạy hôm nay:"Ai bỏ mạng sống mình vì Ta, sẽ được sống....và ngược lại....sẽ mất mạng sống". Vì chỉ ham làm giàu mà thiếu cầu nguyện, hy sinh, bác ái là một thứ tha hoá nặng tội không thể tha, và phần rỗi sẽ bay mất đời đời. Khi làm hỏng việc này nơi dương thế, thì không bao guiờ có cơ hội thứ hai không làm lại được nữa.

Thực vậy, những thiệt hại ta phải chịu ở đời thường có thể sửa chữa lại được. Tỷ như tàn gia bại sản, thì có thể nỗ lực dựng lại cơ nghiệp; cháy nhà cố cần kiệm tạo nên ngôi nhà mới; mất việc cũ có thể xin việc khác hay chuyển nghề; hôm nay buôn thua bán lỗ, mai có thể phát tài bù lại... Nhưng nếu làm cho xác hồn ra hư hỏng mà không ăn năn xám hối sửa đổi xin chúa và anh em đồng loại thứ tha thì chẳng thể có chỗ trong nước hằng sống .

Sống trên trần chỉ có một lần, rồi chết, như trong thư thánh Phaolô gởi cho cộng đồng Do Thái 9; 27 rằng: "Số phận loài người là phải chết một lần, và sau đó là phán xét Không có luân hồi tái sinh hóa kiếp để mong làm lại cuộc đời từ đầu?

Cho nên tôi cần nhớ : "Chỉ có một sự cần, là rỗi linh hồn!""Được cả thế gian mà mất linh hồn, nào có ích gì!""Ai yêu quí mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời."

----------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 168=THU TU LE TRO PDF Print E-mail

Thứ Tư Lễ Tro. 1Kings 8:22-23,27-30. Mark 7.1-13

Thuyết giảng Phó Tế Vũ Quang Minh Canada.

Từ tế kỷ thứ 7 hình thức ăn chay xức tro thịnh hành, và rồi áp dụng toàn phần cho Giáo Hội hoàn vũ ở thế kỷ thứ 11, dưới triều đại Giáo Hoàng Urbanô đệ II. Dần dà sau đó, đã thành truyền thống chính thức được cho vào ngày Thứ Tư Lễ Tro trước mùa chay. Kẻ có tội phải mặc áo nhặm và xức tro trên mình. Đồng thời, phải sống xa gia đình suốt cả Mùa Chay. Những người này không được bước vào Nhà Thờ và cũng không được nói chuyện với bất cứ một ai. Họ phải làm việc đền tội, cầu nguyện và ngủ dưới đất hoặc trên rơm và cũng không được tắm rửa hoặc cắt tóc cạo râu. Vào ngày Thứ Năm Tuần Thánh, những hối nhân này được ban ơn xá giải và trở về với gia đình.

Vậy thì Linh Đạo Mùa Chay và Lễ Tro năm nay có liên quan gì đến phận người khởi đi ngay từ hôm nay trong năm kính Lòng Chúa Thương Xót này?

Đề tài trọng tâm có lẽ phải quảng diễn cho anh chị em không gì hơn là: chúng ta nghe lại những gì Hội Thánh Công Giáo nói về lòng yêu vô biên, qua tình thương xót hải hà của Thiên Chúa đối với nhân loại chúng ta. Tình yêu ấy, khác với tình yêu chiếm hữu ích kỷ của nhân loại, nghĩa là chỉ biết nhận mà không biết cho, hay biết cho nhưng không biết cách cho, lại nữa chỉ biết cho vì muốn cho mà thôi nhưng không cho đi bằng quả tim đồng cảm, mà là cho vì thương hại. Câu chuyện người cha có hai con trong tuần lễ thứ tư mùa chay năm nay tưởng cũng đủ giúp chúng ta nhận thấy phải quay về như thế nào với chúa, nhưng cũng thấu hiểu phần nào người cha hằng phung phí tình thương ngài cho chúng ta cách vô điều kiện. Sau đây xin nghe một câu chuyện giúp ta hiểu chút gì về tình yêu thương xót của Thiên Chúa mà loại trừ cái yêu ích kỷ trong tình yêu chiếm hữu của loài người:

Chuyện kể rằng: trong khu rừng nọ, có Cô Gái sống trong đơn côi thật tẻ nhạt và quạnh quẽ. Ngày kia, cô gặp một cặp chim con bơ vơ lạc loài kêu thảm mà không thấy chim cha chim mẹ đâu cả. Cô đem chúng về nuôi trong nhà. Cô chăm sóc rất chu đáo cho chúng như chim mẹ nuôi con. Nhờ bàn tay ánh mắt, tiếng nói, và đến cả cái nhìn trìu mến cùng cả bờ môi và mép miệng, rót từng giọt nước bọt cho chúng uống ăn như bú mớm. Sự chăm sóc chu đáo, hai chú chim này lớn lên một cách mạnh khỏe. Thế rồi một ngày nọ, cô quên đóng cửa chiếc lồng chim. Một con bay ra. Nó bay vòng quanh khuôn viên nhà. Trước cảnh hùng vĩ của núi rừng thì đối với loài chim có cánh khác gì rừng vàng biển ngọc. Chim bay tới đứng trên vai cô, rồi nhảy thót lên cành cây trước mặt cô như muốn chào cô, rồi bay bổng lên trời hoà mình vào khung trời xanh như của riêng nó. Thế rồi bỗng chốc chỉ độ vài giây nó bay trở lại như chưa đủ trả ơn. Nó đậu lên bàn tay cô, nghiêng đầu chớp mắt. Một ý nghĩ trôi qua khối óc, Cô sợ rồi đây nó không được chăm sóc chu đáo. Hơn nữa, cô có cảm tưởng như mình sắp mất một cái gì đó. Nên cô nắm chặt bàn tay lại trong cái nghĩa yêu thương, chứ không phải bóp nó chết. Khi Cô thả nó lại vào lồng, thì nó vừa giãy chết trong tay cô. Chỉ khi đó cô mới nhận ra hình như mình thương yêu nó mà thương yêu không đúng cách, nên nó chết.

Chú chim còn lại ngày một buồn vì không có bạn nên chẳng hót chẳng ăn, chẳng vui bay nhảy và chẳng uống. Cô sớm hiểu nó cần tình bạn của loài chim khi có vài con đồng chủng loại bay ngoài hiên. Cô mở cho chim sổ lồng. Nó bay một vòng trước mặt cô, chào cô. Cô mỉm cười với nó. Nó hót một tiếng thật hay và bay vào khung trời tự do như chưa từng hưởng không khí của núi rừng là gì. Vâng, Nó bay vào khung trời của riêng nó tìm chúng bạn, vui cùng thiên nhiên dưới ánh ban mai .

Từ ngày đó cô hiểu loài chim là gì, và cũng hiểu loài người là gì...Thế rồi tiếng chuông xa theo gió đùa lại, cô lần theo tiếng vọng ngân và ô kìa; một giáo đường yên bóng mang hình ảnh thân thương tình yêu Thiên Chúa lẫn tình người đồng đạo. Cô ra khỏi ngưỡng cửa nhà lẫn cửa lòng, và rồi cô gặp đức lang quân. Từ đó một bầy con trẻ ra trời trong vòng tay yêu thương nhân loại. Cô hiểu thế nào là nhân thế, và cũng biết được Thiên Chúa là tình yêu. Cô đã ban tặng cho đời tất cả những gì cô có được, nhưng cái qúi nhất là tình yêu san sớt tình yêu.

Ở đây chúng ta thấy cô gái này đã thương mến hai chú chim bằng tình yêu khác nhau: tình yêu chiếm hữu đem lại sự chết cho con chim đầu bất hạnh trong lối yêu thương của con người dành cho động vật có cánh. Tình yêu thể hiện nét tự do qúi yêu về sự sống rừng xanh biển nắng cho loài chim có cánh. Còn Tình yêu vợ chồng là tình yêu ràng buộc dành cho nhau. Nó đem đến tình yêu con cái trong gia đình, để rồi tình yêu ấy vươn vào lòng nhân thế, làm cho cộng đồng muôn dân trở thành một thế giới.

Nhìn vào trang phúc âm hôm nay, Chúa Yêsu bảo các môn đệ: Hãy cảnh giác về hành vi bác ái khoe khoang của Biệt Phái thường làm nơi ngã ba đường cái trước mắt mọi người, hay cầu nguyện to tiếng nơi hội đường. Vâng, bác ái là hành vi tốt nhưng không vì thế mà đánh trống thổi kèn, khua chiêng gõ mõ cho người ta biết. Bởi vì của cho không bằng cách cho. Cho người nghèo nên làm cách thầm kín, kẻo thay vì giúp họ, thì lại làm họ tủi thân. Người ta dù nghèo mấy mặc lòng, nhưng họ cũng là con người biết tự trọng và cũng biết hổ ngươi.

Tôi còn nhớ rất rõ cách nay 5 năm, nhóm đại diện làm bác ái thuộc cộng đồng công giáo Việt Nam cũng đã làm tổn thương một bà mẹ trẻ có một đứa con trai lai, và cũng làm chùn bước một người bạn thân của người chồng cô đã chết. Khi anh này đến nhà hai mẹ con này tận lực giúp làm đơn cho cô được tạm trú, thì nhóm công tác mục vụ của cộng đoàn cũng đến nhà cô cách nhau khoảng mươi phút. Họ cho mẹ con cô chút lương thực, nhưng khi bắt gặp người khách lạ là đàn ông trẻ ở trong nhà, thì đã vội kết án trong tâm tưởng, và chuyển báo cáo lên toà trên là cô đã có bạn trai là người Tây ở trong nhà thì cần gì mình phải trợ giúp... Thế là Vị quan lớn chóp bu bèn vội cúp viện trợ không hỏi đầu đuôi câu chuyện.

Quyết định đình chỉ bao tử của kẻ nghèo đang trong cơn bối rối không nơi nương tựa, và hành động làm bẽ mặt người đang cần trợ giúp bằng kết án suông vô bằng chứng của cấp chóp bu thì sao gọi là tình đồng hương, nói chi là tình đồng đạo và tình người, và như thế có còn là việc ăn chay tốt nữa không? Vì việc đó đã xảy ra đúng vào mùa chay. Hành động đó nào có khác chi cô gái trong rừng đưa bàn tay bóp chết loài chim có cánh muốn thơ thới chốn rừng xanh. Làm như thế cũng là làm nản chí người Canada kia đang dang tay trợ giúp, thì nay nắm cứng tay lại, vì mỗi khi muốn tới nhà lại phiền có thêm một người nữa đi theo nếu anh còn thiện chí giúp đỡ. Nhưng quả thực tôi biết rõ anh đã có một lúc bỏ ngang và tôi phải dẫn cả anh lẫn cô tìm gặp vị chóp bu đó.

Ước gì trong mùa chay của năm thương xót này, hãy nghe Đức Thánh Cha bảo là đừng biến giáo hội thành một hàng rào hải quan, hay thành những ông quan với mọi thứ luật lệ đệ trình. Chúng ta hãy học gương của tổng thống Chavez biết nhìn lại cuộc đời kiêu căng tự mãn chống đối giáo hội, ông đã làm ra các rào cản việc thực thi năng quyền của giáo hội. Nhưng rồi ngày 5 tháng 3 năm 2013, Phó Tổng thống Nicolas Maduro nói Tổng Thống Chavez sau nhiều năm chống đối hàng giáo phẩm Venezuela đã trở về với Chúa và ông đã dùng cụm từ "bám lấy Chúa Kitô (Clinging to Christ) để chỉ hành động của Tổng Thống Chavez trong những tuần lễ cuối đời. Vào lúc lâm chung, Tổng Thống đã yêu cầu được phó linh hồn. Ông xin nhận bí tích xức dầu trong bàn tay hàng Giám mục để xin lỗi và được ơn tha thứ.

--------------------------------

 
<< Start < Prev 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 Next > End >>

Page 96 of 125