mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay772
mod_vvisit_counterHôm Qua6911
mod_vvisit_counterTuần Này32326
mod_vvisit_counterTuần Trước52200
mod_vvisit_counterTháng Này142841
mod_vvisit_counterTháng Trước239272
mod_vvisit_counterTất cả11357530

We have: 97 guests online
Your IP: 54.196.31.117
 , 
Today: Jul 20, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA #94=LU TRE NGOAI CHO PDF Print E-mail

JUDY Q-PHUONG NGUYEN
Sep 15 at 8:46 PM
Lũ trẻ ngồi ngoài chợ (16.9.2015 – Thứ tư Tuần 24 Thường niên)

Khi sợ thay đổi chính mình, ai cũng có thể tìm ra được lý do để biện minh. Khi cố chấp và ngụy biện để khỏi phải đối diện với chân lý, con người chẳng được tự do.

Lũ trẻ ngồi ngoài chợ

Lời Chúa: Lc 7, 31-35

Khi ấy, Đức Giêsu nói với dâ chúng rằng: "Vậy tôi phải ví người thế hệ này với ai? Họ giống ai? Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi nhau mà nói: "Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa; tụi tôi hát bài đưa đám, mà các anh không khóc than". Thật vậy, ông Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo: "Ông ta bị quỷ ám". Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo: "Ðây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi". Nhưng Ðức Khôn Ngoan đã được tất cả con cái mình biện minh cho."

Suy niệm:

Đức Giêsu ví những người thuộc thế hệ của Ngài

với lũ trẻ ngồi chơi ngoài chợ (cc. 31-32).

Các nhóm chơi với nhau, í ới gọi nhau.

Một nhóm bày ra trò chơi đám cưới,

thổi sáo, thổi kèn để mong nhóm kia nhảy múa.

Nhưng nhóm kia đã không tham gia.

Sau đó nhóm này bèn chơi trò đám ma, hát những bài ca buồn não nuột.

Nhưng nhóm kia vẫn chẳng khóc than thương tiếc.

Hẳn là chẳng vui gì khi có sự thụ động, lạnh nhạt như vậy.

Dụ ngôn trên đây nói đến một số người khó chiều, bướng bỉnh.

Dù thế nào thì họ cũng đứng ngoài, không chịu nhập vào cuộc chơi.

Họ chẳng thích cả trò đám ma lẫn đám cưới.

Qua dụ ngôn này, Đức Giêsu muốn nói đến những người ở thời của Ngài.

Họ có nét tương tự như lũ trẻ ngồi ngoài chợ.

Khi Gioan Tẩy giả đến mời gọi họ sám hối ăn năn,

đời sống khổ hạnh của vị ngôn sứ này đã khiến họ từ khước (Lc 7, 30).

Đơn giản vì họ không thích khóc than hay hoán cải.

Gioan ăn chay nên không ăn bánh, không uống rượu (c. 33).

Lối sống của ông phù hợp với lời ông giảng về việc Nước Trời gần đến.

Nhưng lối sống khác thường ấy lại bị xem là một triệu chứng tâm thần.

Người ta đã coi ông là bị quỷ ám,

nên ít người tin vào lời giảng của một người như thế.

Khi Đức Giêsu đến với thế hệ này,

Ngài đã không mang dáng dấp của một ẩn sĩ nơi hoang địa.

Ngài đã sống như một người bình thường, ăn uống bình thường.

Lối sống của Ngài phản ánh Tin Mừng Ngài rao giảng,

một Tin Mừng đem lại niềm vui và sự giải phóng.

Những bữa ăn trong đời Ngài đóng một vai trò quan trọng.

Ngài ngồi ăn với những người bị xã hội loại trừ như người thu thuế.

Ngài đón nhận vào bàn ăn cả những tội nhân cần tránh xa.

Chính trong bầu khí vui tươi, ấm áp của bữa ăn

mà họ cảm nhận được tình thương tha thứ của Thiên Chúa.

Tiếc thay, Ngài cũng bị từ khước như Gioan,

bị coi là kẻ chỉ biết ăn với nhậu (c. 34).

Cả Gioan lẫn Đức Giêsu đều bó tay trước sự cố chấp của thế hệ này.

Cả hai người, với hai lối sống nghịch nhau, cũng không chiều được họ.

Khi sợ thay đổi chính mình, ai cũng có thể tìm ra được lý do để biện minh.

Khi cố chấp và ngụy biện để khỏi phải đối diện với chân lý,

con người chẳng được tự do.

Nguy cơ của con người mọi thời vẫn là ở lại trong tình trạng trẻ con ấu trĩ.

Làm sao để con người hôm nay có thể nghe được tiếng kêu của Gioan,

mời gọi người ta thay đổi cuộc sống bằng cách chia sẻ (Lc 3, 10-14)?

Làm sao thái độ bao dung của Đức Giêsu

ảnh hưởng trên một thế giới còn nhiều hận thù, chia rẽ, loại trừ nhau?

Lời nguyện:

Lạy Cha,

xin dạy chúng con biết cộng tác với nhau

trong việc xây dựng Nước Trời ở trần gian.

Xin cho chúng con đến với nhau

không chút thành kiến,

và tin tưởng vào thiện chí của nhau.

Khi cộng tác với nhau,

xin cho chúng con cảm thấy Cha hiện diện,

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Kinh chuyen,
QP

------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA# 93 = DUC ME SAU BI PDF Print E-mail

Duc Mẹ Bảy sự

Lễ Đức Mẹ sầu bi

CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA :Dt 5, 7-9; Tv 30, 2-3a. 3bc-4. 5-6. 15-18. 19; Ga. 19, 25-27

SẦU NHƯNG CHẲNG BI

Có lẽ nói chẳng sai khi hỏi rằng trên đời này cuộc đời của Mẹ Maria phải chăng là đau khổ nhất. Hẳn nhiên bà mẹ nào cũng đau khổ, ít là khi mang nặng đẻ đau hay cũng gặp chuyện này chuyện kia trên đời nhưng không đau như Mẹ.

Ta thử lướt qua vài dòng mà Thánh Kinh ghi lại những "điểm son" trong đời Mẹ.

Nỗi đau thứ nhất là khi Mẹ dâng Chúa Hài Nhi Giêsu trong đền thánh. Tại đây, cụ tiên tri Simêon nói với Mẹ rằng một lưỡi gươm đau khổ sẽ đâm thấu tâm hồn của Mẹ. Việc đó đã xảy ra khi Đức Chúa Giêsu bị lên án tử (Lc 2, 22-35).

Nỗi đau thứ hai là Đức Mẹ và thánh Giuse phải chạy trốn sang Ai Cập với Đức Chúa Giêsu vì quân lính của vua Hêrôđê đang tìm giết Người (Mt 2,13-21).

Nỗi đau thứ ba xảy ra lúc Đức Mẹ tìm kiếm Đức Chúa Giêsu suốt ba ngày tại đền thánh Giêrusalem. Sau cùng, Mẹ đã tìm thấy Chúa trong đền thờ (Lc 2, 41-50).

Nỗi đau thứ tư của Mẹ là khi Đức Chúa Giêsu bị quân dữ đánh đòn và đội mão gai, bắt Ngài vác thập giá (Ga 19, 1; Lc 23, 26-32).

Nỗi đau thứ năm là khi Mẹ xem thấy Đức Chúa Giêsu bị treo trên cây thập giá, nơi Chúa tắt thở sau ba giờ hấp hối (Mc 15, 22 ; Ga 19, 18, 25-27 ; Mc 15, 34 ; Lc, 23:46)

Nỗi đau thứ sáu của Mẹ là lúc thân xác bất động của Đức Chúa Giêsu được trao phó trong vòng tay Mẹ (Ga 19, 31-34, 38 ; Cv 1, 12)

Nỗi đau thứ bảy mà Mẹ phải chịu là lúc Đức Chúa Giêsu chịu mai táng trong mồ (Mt 27:59 ; Ga 19:38-42 ; Mc 15:46 ; Lc 23:55-56).

Người ta vẫn thường nói an ủi nhau khi đời gặp họa : "họa vô đơn chí". Với Mẹ Maria, không phải là "họa vô đơn chí" nữa mà họa vô chí chí nghĩa là vô gần như cả cuộc đời của Mẹ từ khi Mẹ nói lời "xin vâng".

Những nỗi đau này vẫn còn thiếu bởi lẽ bên cạnh những nỗi đau ta thấy ở đây còn đó nhiều nỗi đau khác nữa trong cuộc đời của Mẹ.

Vừa mới nhận lời "xin vâng", một cú shock hay nói cách khác như 1 quả bom dội vào cuộc đời của Mẹ khi nghe được tin Giuse định lìa bỏ Mẹ. Nếu thật sự, thánh Giuse bỏ Mẹ thì coi như cuộc đời của Mẹ không còn gì để nói nữa, không phải ăn bom, không phải bị dội bom mà bị dội đá theo luật Do Thái.

Thế nhưng, với tất cả những điều đó, Mẹ lặng lẽ và thưa hai tiếng 'xin vâng". Mẹ đã trung trinh giữ lời với Thiên Chúa, Mẹ đã trung thành nghe lời Thiên Chúa cho đến tận cùng của cuộc đời. Phải nói rằng bài học khiêm hạ mà Mẹ đã học quá tuyệt vời : "Tôi là nữ tỳ của Chúa".

Nhìn vào cuộc đời quá khổ đau của Mẹ nhưng Mẹ vẫn vượt qua. Đơn giản vì Mẹ cưu mang trong mình giọt máu của vâng phục. Điều đó, ta vừa nghe trong thư gửi Do Thái : Anh em thân mến, khi còn sống ở đời này, Chúa Kitô đã lớn tiếng và rơi lệ dâng lời cầu xin khẩn nguyện lên Ðấng có thể cứu mình khỏi chết, và vì lòng thành tín, Người đã được nhậm lời. Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã học vâng phục do những đau khổ Người chịu, và khi hoàn tất, Người đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời cho tất cả những kẻ tùng phục Người.

Chính Đấng Bà cưu mang trong lòng đó đã vâng lời Chúa Cha cho đến nỗi bằng lòng chịu chết đó là chuyển dòng máu vâng phục qua Mẹ để rồi nhờ vâng phục Mẹ đã vui vẻ đón nhận tất cả những khổ đau của cuộc đời.

Khô đau mà ta thấy rõ nét nhất Mẹ vẫn đón nhận đó chính là cả dưới chân cây thập giá, trên cái đỉnh của sự ô nhục, Mẹ vẫn không bi lụy, Mẹ vẫn không sầu dù lòng nát ruột tan. Dẫu như thế nhưng Mẹ vẫn vui vẻ để đón nhận Gioan về nhà. Gioan dưới chân cây thập tự đã đại diện nhân loại để được Mẹ ôm lấy, Mẹ cưu mang vào trong đời mình.

Ngày hôm nay, ta lại nhìn lên hình ảnh Mẹ như là một hình ảnh tuyệt vời, như một điểm son về lòng tin, về tình yêu. Dù cuộc đời khổ đau đến tận cùng nhưng Mẹ vẫn vui vẻ để đón nhận tất cả cho đến tận cùng.

Chúng ta là con cái của Đức Mẹ, là môn đệ của Chúa – mà Mẹ là môn đệ đầu tiên và tuyệt vời nhất-, đi theo Chúa -giống như Mẹ-, thiết tưởng chúng ta cũng phải tháp nhập vào sự sầu bi của Mẹ mới bảo đảm cho sự cứu độ của mình. Nói cách khác Đức tin thật sự không bao giờ là một đặc ân hay một vinh dự, nhưng có nghĩa là chết đi từng chút một, từng ngày. Thiên Chúa luôn luôn nói thẳng, nói thật và nói trước. Điển hình là:

Với ngôn sứ Giêrêmia, Chúa phán :" Chúng sẽ giao chiến với ngươi.."(Gr 1:19)

Nói với Ananias về Phaolô : "Thật vậy, chính Ta sẽ chỉ cho người ấy thấy tất cả những đau khổ người ấy phải chịu vì danh Ta." (Cv 9:16)

Và Simeon đã nói với Đức Mẹ : "Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà" (Lc 2:35).

Lễ Đức Mẹ Sầu Bi được kính nhớ liền ngay sau lễ Suy Tôn Thánh Giá. Như vậy, Giáo Hội muốn nhắc nhở con cái mình khi suy tôn Thánh Giá Chúa Giêsu, không được quên một hình ảnh sống động đứng dưới chân Thánh Giá là Mẹ Maria.

Hẳn nhiên dưới chân Thánh Giá còn có những môn đệ khác, nhưng Mẹ là người hiệp thông sâu xa nhất với cuộc thương khó của Chúa Giêsu, con mình. Mẹ là kẻ đau khổ nhất, thiệt thòi, mất mát nhiều nhất. Và cũng bởi rơi vào sự tột cùng của khổ đau, hụt hẫng này, Mẹ trở thành Mẹ cho mọi kẻ sầu bi, Mẹ cảm thông với tất cả những ai khổ đau và trở thành nguồn an ủi cho họ. Như Công Đồng Vaticanô II d ạy :" Đức Maria như dấu chỉ của hy vọng vững chắc và sự an ủi cho dân Chúa đang lữ hành" (Lg V)

Xin Mẹ thêm ơn cho mỗi người chúng ta để chúng ta bắt chước như Mẹ là chịu mọi khổ đau và nói lời xin vâng với Chúa cho đến giây phút cuối của cuộc đời.

Dòng CCT

-------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - LE ME SAU BI- THU BA-CN24TN-B PDF Print E-mail

Đứng gần thập giá (15.9.2015 – Thứ ba - Đức Mẹ Sầu bi)

Dù không theo Đức Giêsu trên mọi nẻo đường loan báo Tin Mừng, nhưng Mẹ là môn đệ của Ngài còn hơn những môn đệ khác. Mẹ không chạy trốn, nhưng muốn nếm trọn nỗi đau của Con để sẻ chia.

Đứng gần thập giá

Lời Chúa: Ga 19, 25-27

Lúc ấy, đứng gần thập giá Đức Giêsu, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Maria vợ ông Cơlôpát, cùng với bà Maria Mácđala. Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giêsu nói với thân mẫu rằng: "Thưa Bà, đây là con của Bà." Rồi Người nói với môn đệ: "Đây là mẹ của anh." Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.

Suy niệm:

Chúng ta thường suy ngắm bảy nỗi đau của Đức Mẹ,

khi Mẹ nghe lời tiên tri của cụ Simêôn về Con, đưa Con trốn qua Ai Cập,

mất Con nơi Đền thờ, cùng Con lên đỉnh Canvê,

khi đứng bên Con chịu đóng đinh, hạ xác Con xuống khỏi thập giá,

và chôn táng Con trong mộ.

Những nỗi đau này đi dọc theo đời của người đã thưa tiếng Xin Vâng.

Những nỗi đau trong lòng người Mẹ, đau vì Con và với Con.

Ngoài bảy nỗi đau này, còn có bao nỗi đau khác không được kể tới.

Chỉ ai yêu mới biết đau.

Khi vẽ hay điêu khắc hình Đức Mẹ,

các nghệ sĩ thường trình bày một Đức Mẹ với khuôn mặt rất vui tươi.

Lễ Đức Mẹ sầu bi nhắc cho ta thấy đời Mẹ cũng có khi buồn.

Vui buồn ở đời là chuyện mấy ai tránh khỏi.

Cần ngắm nhìn khuôn mặt lo lắng của Mẹ khi mất Con hay đem con đi trốn.

Cần chứng kiến khuôn mặt đớn đau của Mẹ khi đứng bên Con trên núi Sọ.

Chính khuôn mặt buồn khổ của Mẹ lại làm chúng ta thấy gần Mẹ hơn.

Khi chia sẻ mọi đau khổ của kiếp người long đong,

Mẹ cảm thông với cái nặng nề của phận người mà ta gánh chịu.

Chúng ta vẫn thường nghĩ đau khổ là hậu quả của tội lỗi.

Điều đó đúng, nhưng không luôn luôn đúng.

Mẹ được Thiên Chúa gìn giữ khỏi vết nhơ của tội nguyên tổ,

và Mẹ đã đáp lại ơn Chúa bằng việc luôn trung tín, vẹn tuyền.

Nhưng điều đó không làm Mẹ tránh được mọi đau khổ.

Thánh giá đã phủ bóng trên đời Mẹ ngay từ tiếng Xin Vâng đầu tiên.

Khi chấp nhận làm Mẹ Đấng Cứu Thế, Mẹ đã bắt đầu phải trả giá.

Mẹ yêu mến Người Con mà Thiên Chúa ban cho mình,

nhưng đôi tay Mẹ không đủ sức giữ kho tàng quý giá ấy.

Mẹ hy sinh để Con Mẹ bước đi trên con đường khúc khuỷu gập ghềnh.

Nhưng trong đau khổ của hy sinh, Mẹ bình an vì biết mình sống theo ý Chúa.

Hãy đến với Núi Sọ chiều hôm ấy để thấy Mẹ đứng gần thập giá treo Con.

Mẹ đã có mặt trong tiệc cưới Cana khi Con khởi đầu sứ vụ (Ga 2, 1-12).

Bây giờ Mẹ lại có mặt khi Con hoàn tất sứ vụ ấy (Ga 19, 30).

Dù không theo Đức Giêsu trên mọi nẻo đường loan báo Tin Mừng,

nhưng Mẹ là môn đệ của Ngài còn hơn những môn đệ khác.

Mẹ không chạy trốn, nhưng muốn nếm trọn nỗi đau của Con để sẻ chia.

Chính vào giây phút này, Đức Giêsu hấp hối làm điều không ai ngờ.

Ngài nối kết Mẹ Ngài và người môn đệ Ngài dấu yêu,

đặt Mẹ làm mẹ người môn đệ ấy: Thưa Bà, đây là con của Bà (c. 26).

và muốn người môn đệ ấy làm con của Mẹ: Đây là mẹ của anh (c. 27).

Chính dưới chân thập giá, Đức Giêsu đã lập một gia đình mới.

Mẹ là Mẹ của Đức Giêsu ở Cana, bây giờ thành Mẹ của người môn đệ.

Nơi người môn đệ này, các Kitô hữu thấy hình ảnh của chính mình.

Chúng ta cũng muốn đón Mẹ về nhà và nhận Mẹ làm Mẹ.

Mẹ sẽ là người lo cho chúng ta trong ngôi nhà của gia đình mới.

Cầu nguyện:

Lạy Mẹ Maria,

CON NOI GƯƠNG Mẹ dạy 

đừng sợ lên đường mỗi ngày,

đừng sợ đáp lại những tiếng gọi mới của Chúa

dù phải chấp nhận đoạn tuyệt chia ly.

Xin giữ chúng con luôn đi trên Đường-Giêsu

để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ

đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Kinh chuyen,QPGod bless you!"

-----------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA -CN23TN-B PDF Print E-mail

Cảm nghiệm Sống Lời Chúa CN23TN-B -  Tin Mừng Mac-cô 7, 31-37

HÃY MỞ RA -BẠN CẦN MỞ RỘNG TÂM HỒN ĐÊ NGHE VÀ NÓI ĐƯỢC LỜI CHÚA.

TÔI ĐANG BỊ ĐIẾC VÀ NGỌNG TÂM LINH - KHÔNG NGHE VÀ NÓI ĐƯỢC LỜI CHÚA !
ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt.

Khi ở nước ngoài, có dịp gặp những người Việt sinh sống xa quê hương xứ sở, tôi hỏi họ: "Sống ở nước ngoài, điều gì khiến ông bà buồn khổ nhất". Họ trả lời: "Khổ nhất là chúng con sống như những người điếc và ngọng. Không biết tiếng nên ngọng nghiụ, nói chẳng nên lời, thành ra không làm cho người ta hiểu được mình. Người ta nói gì mình cũng chẳng hiểu, thật y như người điếc".

Nghe và nói là hai cánh cửa. Nói là cánh cửa mở tâm hồn mình ra thông giao với thế giới bên ngoài. Có gì tích chứa trong lòng, phải nói ra thì người khác mới hiểu. Nghe là cánh cửa mở ra đón nhận thông tin từ thế giới bên ngoài. Phải nghe mới hiểu được người khác. Không nghe không nói cũng giống như đóng kín cánh cửa cảm thông. Mình không hiểu người mà người cũng không hiểu mình. Sống bên nhau mà không hiểu nhau thì thật đáng buồn và đáng sợ.

Nếu điếc và ngọng thể lý đã đáng buồn và đáng sợ, thì điếc và ngọng tâm lý /TÂM LINH còn đáng buồn và đáng sợ gấp bội. Có nhiều thứ điếc.

• Có thứ điếc vì khác biệt ngôn ngữ và văn hoá. Nghe mà không hiểu. Hoặc nghe tưởng là hiểu hoá ra lại hiểu sai. Trường hợp này còn tệ hại hơn là không nghe thấy gì.

• Có thứ điếc vì định kiến. Đã có sẵn định kiến với ai, ta không muốn nghe người ấy nói nữa. Người ấy có nói hay đến đâu, ta cũng cho là dở. Người ấy có nói tốt đến đâu, ta cũng cho là xấu. Những ý kiến của người ấy không thể lọt vào tai ta. Nếu có vào thì chỉ vào những phần xấu.

• Có thứ điếc vì bịt tai không muốn nghe. Đây là trường hợp của người tự làm cho mình trở thành điếc. Mất tin tưởng vào anh em. Tuyệt vọng vì cuộc sống. Tự đóng kín trong vỏ ốc của bản thân. Đoạn tuyệt với mọi người.

• Sau cùng, có thứ điếc TÂM HỒN không nghe được Lời Chúa. Không nghe được Lời Chúa vì thiếu học hỏi. Nhưng nhất là không nghe được Lời Chúa vì cứng lòng. Vì để nghe Lời Chúa, mở tai chưa đủ, cần phải mở lòng nữa. Bao lâu tâm hồn đóng kín, không nhậy cảm trước những lời mời gọi ăn năn sám hối, không tỉnh thức tiếp thu những lời hướng dẫn về đường lành, thì tai người ta sẽ chẳng nghe được Lời hằng sống. Bao lâu tâm hồn còn đuổi theo dục vọng, còn toan tính những điều gian dối, bấy lâu người ta vẫn còn điếc đặc trước những Lời của Thiên Chúa.

Tương tự như thế, có nhiều thứ ngọng.

• Có thứ ngọng do khác biệt ngôn ngữ và văn hoá. Ta không hiểu người mà cũng chẳng thể làm cho người hiểu ta.

• Có thứ ngọng do ích kỷ. Ta chỉ nói về những quan tâm, những nhu cầu, những ước vọng của ta, mà chẳng xét đến những quan tâm, những nhu cầu, những ước vọng của anh em. Nên lời ta nói chẳng lọt vào tai anh em. Lời ta nói trở nên ngọng nghịu, anh em nghe mà không hiểu.

• Có thứ ngọng do sợ sệt. Vì sợ sệt, ta không dám nói lên sự thật. Những nỗi sợ mất quyền lợi, sợ mất danh dự, sợ mất lòng người khiến ta trở thành câm nín, ngọng nghịu.

• Có thứ ngọng do lười biếng. Vì lười biếng, ta không nói được những lời tốt đẹp khích lệ anh em. Vì lười biếng, ta không nói được những lời an ủi người đang buồn sầu. Vì lười biếng, ta không nói được những lời chia vui với người anh em gặp may mắn. Nhất là vì lười biếng, ta không nói lên được những lời ca tụng Thiên chúa. Những đam mê, những dục vọng, những toan tính, những ích kỷ, những lười biếng trở thành những sợi dây trói buộc lưỡi ta, làm ta trở thành câm nín, ngọng nghịu.

Có nhiều bức tường ngăn chặn làm tai ta điếc. Có nhiều sợi dây trói buộc làm cho lưỡi ta ngọng. Hôm nay, Đức Giêsu cũng đến nói với ta: "Ephata". Hãy mở ra.

Hãy mở tai ra để lắng nghe lời anh em. Hãy mở tai ra để lắng nghe lời Chúa. Hãy phá đi bức tường định kiến. Hãy phá đi bức tường ích kỷ. Hãy phá đi bức tường tâm hồn cứng cỏi để mở rộng tâm hồn đón nhận anh em và đón nhận Lời Chúa.

Hãy mở miệng lưỡi ra để đi đến với anh em và đi đến với Chúa.. Hãy cắt đứt sợi dây ích kỷ để ta quan tâm tới nhu cầu của anh em. Hãy cắt đứt sợi dây sợ sệt để ta mạnh dạn nói những lời sự thật. Hãy cắt đứt sợi dây lười biếng để ta nói lên những lời tốt đẹp, những lời ca ngợi tình thương của Chúa.

Lạy Chúa, xin hãy chữa bệnh điếc và bệnh ngọng trong tâm hồn con. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1. Hãy kể ra những thứ ngọng và nói lý do của những thứ ngọng đó.

2. Hãy kể ra những thứ điếc và nói lý do của những thứ điếc đó.

3. Khi gặp người khác bạn thích nói hay thích nghe. Hoặc bạn không muốn nói cũng chẳng muốn nghe?

4. Lắng nghe có dễ không? Bạn có để ý lắng nghe Chúa và nghe nhau không?

5. Nói những điều tốt đẹp rất có ích lợi. Bạn đã có kinh nghiệm gì về điều này chưa?

ĐINH QUẢNG CHUYỂN

------------------

 

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU NAM--CN22TN-B PDF Print E-mail

Từ nay anh sẽ bắt người (3.9.2015 – Thứ năm Tuần 22 Thường niên)

Chúa vẫn gọi tôi ra khỏi lối mòn quen thuộc, khỏi những điều tưởng như không thể đổi. Tôi có sẵn sàng lên đường theo Ngài không?

Từ nay anh sẽ bắt người

Lời Chúa: Lc 5, 1-11

Một hôm, đám đông chen lấn nhau đến sát bên Đức Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, mà Người thì đang đứng bên bờ hồ Ghennêxarét. Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. Ðức Giêsu xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông. Giảng xong, Người bảo ông Simon: "Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá." Ông Simon đáp: "Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng dựa vào lời Thầy, tôi sẽ thả lưới." Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. Họ Làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm. Thấy vậy, ông Simon Phêrô sấp mặt dưới chân Ðức Giêsu và nói: "Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!" Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Simon và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc. Cả hai người con ông Dêbêđê, là Giacôbê và Gioan, bạn chài với ông Simon, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Ðức Giêsu bảo ông Simon: "Ðừng sợ, từ nay anh sẽ bắt người như bắt cá." Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.
Suy niệm:

Chẳng ai ngờ cuộc đời Simon có thể chuyển hướng.

Ông đã có nghề nghiệp ổn định và đã lập gia đình.

Thế giới của ông là hồ Ghênêxarét,

là những con cá quẫy đuôi trong lưới,

là gia đình cần phải chăm nom.

Ông yêu vợ con, ông yêu biển cả.

Chúa đã đặt ông vui sống trong thế giới ấy,

nên chỉ có Ngài mới có thể kéo ông ra,

và bất ngờ đưa ông vào một thế giới mới,

một đại dương bao la hơn nhiều,

một gia đình rộng lớn hơn vạn bội.

Chỉ Chúa mới có thể

làm trái tim ông say mê một Ai khác,

yêu một Ai đó hơn những người ông đã từng yêu.

Ðức Giêsu đã đến với Simon thật tự nhiên.

Ngài chọn thuyền của ông làm nơi giảng dạy.

Sau đó Ngài mời ông thả lưới bắt cá,
Simon có nhiều lý do để khước từ.

Ông có thể nhân danh kinh nghiệm của mình

để thấy tốt hơn nên chờ dịp khác,

hay nại lý do mệt mỏi, sau một đêm ra khơn.

Nhưng Simon đã vâng lời, chỉ vì tin Lời Thầy Giêsu,

Lời đầy quyền uy, Lời trừ được quỷ (Lc 4,30).

Lời mạnh mẽ đã chữa cho mẹ ông khỏi bệnh (4,39).

Mẻ cá lạ lùng, mẻ cá chỉ có trong mơ.

Mẻ cá làm Simon run rẩy nhận ra mình tội lỗi,

và nhận ra Ðấng ở gần bên.

Mẻ cá bất ngờ mở đường cho một lời mời gọi mới:

"Ðừng sợ, từ nay anh sẽ thành kẻ bắt người."

Simon lại có nhiều lý do hơn để từ chối.

Chuyện gia đình bề bộn, tương lai bấp bênh.

Kẻ quen bắt cá đâu có khả năng bắt người.

Kẻ tội lỗi đâu xứng với sứ mạng.
Nhưng một lần nữa, Simon dám tin vào Lời Chúa,

để cho Chúa tự do lôi kéo mình.

Ông đã bỏ lại bao điều ông yêu mến.

Khi bỏ lại hai thuyền đầy cá,

ông tin rằng những mẻ cá mới đang đợi ông.

Chúa vẫn gọi tôi ra khỏi lối mòn quen thuộc,

khỏi những điều tưởng như không thể đổi.

Tôi có sẵn sàng lên đường theo Ngài không?

Cầu nguyện:

Lạy Chúa,

Hôm nay Chúa cũng gọi chúng con
theo Chúa, sống cho Chúa,

đặt Chúa lên trên mọi sự:

gia đình, sự nghiệp, người yêu.

Chúng con chẳng thể nào từ chối

viện cớ mình kém đức kém tài.

 Amen.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Kinh chuyen,QPGod bless you!".

 
<< Start < Prev 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 Next > End >>

Page 96 of 115