mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6156
mod_vvisit_counterHôm Qua6347
mod_vvisit_counterTuần Này53490
mod_vvisit_counterTuần Trước32859
mod_vvisit_counterTháng Này109505
mod_vvisit_counterTháng Trước195176
mod_vvisit_counterTất cả12504449

We have: 95 guests online
Your IP: 3.80.32.33
 , 
Today: Jan 19, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA -LAY CHA CHUNG CON PDF Print E-mail

 

Chủ Nhật Thứ XVII Mùa Thường Niên Năm C.

Gen18:20-32. Col2:12-24. Luca11:1-13

Cha Trên Trời Ban Cho Kẻ Hỏi Xin Ngài Được Bao Nhiêu?

Phó Tế Vũ quang Minh Canada

Vài tháng trước đây, một người bạn gái của hiền thê tôi xin hội Phụ Nữ trong giáo xứ tôi cầu nguyện cho chồng cô đã yếu liệt trên giường bệnh viện và cần làm một cuộc phẫu thuật coi như thập tử nhất sinh, vì phải cắt đi một phần của lá phổi rồi vài phần khác trong nội tạng nữa. Tôi nghe được cô ấy căn dặn hiền thê tôi rằng: anh ấy đã khấn hứa với Chúa một điều là: Nếu Ngài cho anh ấy qua khỏi kiếp nạn này sau cuộc giải phẫu, thì anh sẽ chừa không hút thuốc nữa. Cuộc giải phẫu thành công và anh đã được bình phục, anh giữ lời đoan hứa và khoẻ mạnh lắm.

Song song với câu chuyện trên, tôi cũng còn được nghe một câu chuyện khác nói về một nhà văn Vô Thần: Ông ta không biết có Thiên Chúa, có hồn bất tử, có thưởng phạt ở đời sau. Thình lình đau nặng ông được đưa vào bệnh viện tình trạng cấp cứu. Tại đây, ông gặp một Nữ Tu, vừa ra sức phối hợp các y cụ trợ y cấp cứu cho ông, vừa không ngớt cầu kinh cho ông qua sâu chuỗi tràng hạt. Khi được thông hơi thở coi như tạm ổn vài tiếng đồng hồ. Mọi lương y tản đi lo cho các bệnh nhân khác, thì ông để ý vị Nữ tu thay vì bỏ mặc ông nằm thì vẫn tiếp tục vừa quan tâm vừa thầm thĩ rì rầm mà ông đoán là thì thầm cầu nguyện. Ông lên tiếng hỏi:

- Chị làm gì thế?

Chị nữ tu trả lời:

- Tôi đang cầu nguyện để ông được giảm bớt những cơn đau và cơn bệnh có thể gây biến chứng.

- Vậy chị cầu nguyện như thế nào?

Nữ tu đọc chậm rãi trong đó có câu Kinh Lạy Cha. Chị sốt sắng ngân nga lời kinh Chúa dạy:

- Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng...

Ông cảm động vì nghĩa cử cao thượng đẹp xinh qua hành động thiên thần đó và nói:

- Lời kinh thật đẹp, cảm ơm chị, và xin chị hãy tiếp tục đọc nữa đi.

- Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.

Ông nhìn Nữ Tu dán chặt ánh mắt vào sâu tràng hạt, khi chị vân vê từng hạt kinh say sưa đặt trọn niềm tin cầu cho mình trong đó phải kể có 10 kinh Kính Mừng mà chị ngừng giải thích cho ông, rồi lại tiếp tục đọc. Ông ngạc nhiên đến cả kinh Sáng danh nữa. Lời kinh nào chị đọc cũng đều say xưa như rót mật vào lòng ông, rồi bất chợt ông xin Nữ tu dạy ông đọc hết kinh Lạy Cha. Vị Nữ tu rất chậm rãi giảng giải phần đầu nhằm ca tụng danh chúa, xin cho danh ngài hiển trị kắp nơi nơi, chị dạy cho ông đọc phần thứ hai của kinh Lạy Cha là phần chúa chúc lành và tha thứ cho con người, trong khi ấy Nữ tu thay nước biển và nói nhỏ vào tai ông là nếu trong lúc chăm lo cho ông, có gì làm ông khó chịu xin tha thứ cho chị. Ông cảm thấy tôn giáo mà chị tin theo thật cao qúi, thật là con người. Khi nữ tu đọc tiếp tục;

- Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con...ông ức nước mặt như khóc cho bao lỗi lầm mình đã gieo trong đời sống hàng ngày, và

Sau khi đã nghe đọc hết kinh Lạy Cha, ông ta nói:

- Tôi muốn chị dạy cho tôi lời kinh mà chị bảo là Chính Chúa Yêsu dạy này đi. Ông thú nhận mình là người vô thần cả trong lý thuyết lẫn đời sống, nhưng bây giờ ông tin rằng; Nếu không có Nữ Tu cầu cùng Chúa vừa qua, mà chỉ mong cầu cứu ở Lương Y, e rằng mình đã bỏ mạng rồi. Câu chuyện này tôi không phịa ra mà đã là có thật. Sau cùng, nhà văn vô thần đã nhận biết Thiên Chúa nhờ lời kinh Lạy Cha mà ông nhớ nhất là bốn chữ vắn gọn: Lạy Cha chúng con.

Vâng, Lạy Cha là Chữ Chúa Yêsu đã dùng và đã dạy ta cầu nguyện. Dĩ nhiên trong đời sống, chúng ta có thể gọi Thiên Chúa bằng nhiều thánh danh khác nhau như: Thiên Chúa hằng hữu, Thiên Chúa Chí Nhân, Thiên Chúa quyền năng tác tạo Đất Trời, Thiên Chúa chí tôn, chí thiện, chí mỹ... Mỗi danh hiệu đều nói lên một đặc thái nào đó của Thiên Chúa.

Ví dụ Dân Do Thái đã gọi Thiên Chúa bằng "Cha" như nhiều tôn giáo khác (Hô sê 11,3; Yêrêmia 3,19; Isaia 63,16; Khôn Ngoan 5,5 v.v...). Tuy nhiên Đức Kitô đã đổi mới từ ngữ thân thưa này, khi Ngài thưa cùng Thiên Chúa: "Abba"! "ba ơi".., từ ngữ chỉ sự thân mật này mà ngay cả các Tổ Phụ cùng các Sứ Ngôn, Hay Vua Đavít hoặc Moisê nhà làm luật, lãnh đạo dân vào đất thánh cho dù có trực tiếp cùng cầu nguyện với dân cũng chưa bao giờ dám kêu cầu lên Thiên Chúa như vậy...Nhưng nhờ các môn đệ nhận thức được kinh nghiệm độc nhất của Đức Yêsu, họ đã sớm khẳng định chính Người là "Con Thiên Chúa" trong một ý nghĩa hoàn toàn đặc biệt đã dạy cho họ phải cầu như thế nào, và dùng từ gì mà kêu cầu danh chúa. Ngày nay khi chúng ta lặp lại lời "cầu nguyện của Đức Yêsu, chúng ta đã dám áp dụng và cũng một lượt nghĩ rằng "Chúa Cha yêu thương chúng ta bằng chính tình yêu mà Người yêu mến Con Một của Người" (Yoan 20,17), nên ngày na trong thánh lễ không có gì ấm cúng thân thương đầy tin tưởng cho bằng hình ảnh các tín hữu cùng nâng tay lên với chủ tế mà đọc Kinh lạy cha đầy tin tưởng từ lòng mến Chúa Yêu người, mà muôn trái tim như một, hoà cảm chan chứa trước phần lãnh Mình Máu Thánh Ngài, việc làm đó chính là dấu chỉ làm cho ngươừi công giáo chính là người công giáo.

Ngày nay, Giáo Hội Công Giáo dạy chúng ta dùng tâm trí, nhìn ngắm vẻ đẹp của Kinh Lạy Cha mà Đức Yêsu đã dạy các tông đồ năng thường cầu nguyện lâu giờ! Chúa Yêsu ngày nào cũng nói chuyện với Chúa Cha qua kinh nguyện không biết mệt mỏi. Ngài là "vị thầy của sự cầu nguyện" không chỉ vì Ngài cho những lời khuyên mà còn vì Ngài nêu gương cầu nguyện khi bảo ba môn đồ trong đêm bị nộp rằng: Hãy tỉnh thức cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ.

Có một sự phục hồi việc cầu nguyện ở mức độ nào đó của Hội Thánh trong nhiều nghi lễ phụng vụ. Tuy nhiên, phần lớn con người ngày nay, Nam cũng như Nữ hầu như đều có sự khó khăn khi cầu nguyện. Vô số những lời phê phán của tâm thức hiện tại ảnh hưởng đến tất cả chúng ta một cách vô thức khi ma qủi cám dỗ bảo nhỏ vào lỗ tai ta rằng: cầu nguyện là đào nhiệm, Mi đừng xin Chúa làm thay Mi. Nó còn đi xa hơn nữa, nó xúi dục cho rằng: cầu nguyện của Mi là đã bị hội thánh chiêu hồn, cầu nguyện là một hành động ma thuật của những người sơ khai không biết những quy luật chính xác của luật tự nhiên. Tai hoạ tự nhiên tới thời, tới lúc ắt phải xảy ra, thì là nó xảy ra thôi. Cứ bao nhiêu năm là ngọn núi lửa lại phun lên một lần đó mà. Sóng thần là ảnh hưởng mà quả địa cầu tới lúc phải giận dữ vì đất sụp lở mà gọi là động đất ... cầu nguyện rồi Chúa có giúp gì được đâu? Cầu nguyện là một sự tha hoá, Mi có thể tránh được khi dùng máy đo địa chấn mà chạy bão lụt do sóng thần đưa lại. Khoa địa chấn sẽ chỉ cho cái kinh nghiệm và kỹ thuật học của con người có thể làm chủ được thiên nhiên hoặc giúp con người chạy trốn trước hiểm hoạ được mà... không có Chúa, cũng chẳng có thần nào ra tay cứu giúp đâu. Mọi sự qua những kiếp nạn qui vào sự cầu nguyện có thể thoát nạn là viển vông...hãy gạt bỏ những điều mê tín dị đoan đó đi.

Sau Hai Chữ Lạy Cha là hai chữ "Chúng Con".

Chúng ta không đọc: Lạy Cha con, mà đọc Lạy Cha chúng con. Như thế lời kinh tuyệt vời này không phải chỉ nói lên mối liên hệ giữa chúng ta đối với Thiên Chúa, mà còn nói lên mối liên hệ giữa chúng ta đối với nhau.Thiên Chúa là Cha, cho nên tất cả chúng ta đều là anh em với nhau. Như vậy lời kinh này không phải chỉ tỏ lộ cho chúng ta tình phụ tử, mà còn tỏ lộ cho chúng ta tình huynh đệ. Đã là anh em thì chúng ta có bổn phận phải yêu thương, phải tha thứ, phải hoà giải cùng nhau, vì thế không lạ gì khi thấy Chúa bảo chúng ta cầu nguyện:

- Xin tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.

Thiên Chúa là Cha, nên chúng ta hãy gắn bó mật thiết với Ngài. Đồng thời là anh em với nhau, nên chúng ta phải yêu thương giúp đỡ lẫn nhau. Đó chính là những sứ điệp mà bốn chữ đầu của kinh lạy Cha mà Chúa Yêsu muốn gửi đến mỗi người chúng ta hôm nay qua những nhắc nhớ của Hội Thánh.

Kinh Lạy Cha thân thương đối với chúng ta tuyệt hay như thế, nhưng thái độ cầu nguyện mà Chúa Yêsu bảo là phải kiên nhẫn theo bí kíp mà ngài chỉ trong câu chuyện là: cứ quấy rầy cái ông bạn kia đi, cho dù trẻ con và cả nhà ông đều lên giường ngủ cả, lấy lý do cửa đã cài then rồi và buồn ngủ qúa không muốn bước ra mở cửa nữa. Qua dụ ngôn này, Chúa bảo rằng: muốn có bánh thì cứ việc làm cách đơn giản theo sau đây là có: Hãy hỏi, ngươi sẽ nhận, hãy tìm ngươi sẽ có, hãy gõ sẽ có người mở cho. Nhưng cảm giác chúng ta sẽ ra thế nào, khi mà thực khó để mà hiểu nào có ai đó gõ cửa vào giờ quá khuya, chủ của ngôi nhà ấy bảo rằng: Ta chẳng biết ngươi từ đâu đến! Và rồi người ở ngoài trả lời: Chúng tôi đã ăn, đã uống trong cộng đồng xứ đạo của anh, anh đã giảng dạy trên đường phố của chúng tôi... Vậy mà vẫn có tiếng trả lời vọng ra rằng: Tôi không biết anh là ai, anh từ đâu đến, hãy đi đi, tất cả bọn các anh đều là phường ác tâm!

Ở đây cái gì là cái chúng ta đã nhận được khi nghe về điều trên? Khi mà lời do Thày Yêsu nói về nghiến răng, về hoả hào, về sự việc mà có một ai đó ngồi trong lòng Abraham, Isaac, Jacob và các Tiên Tri mà họ nhìn xuống rõ thấy chúng ta bị loại ra ngoài. Vậy cái gì đang xảy ra về lời Chúa Yêsu trong số có vài lời không mấy mềm mại. Thật ra cũng không phải là không thể hiểu được cách dùng dụ ngôn của Chúa mà Luca diễn tả. Chúng ta biết rằng: ngài đang làm một cuộc hành trình tiến về Yêrusalem, Ngài đang lội bộ đi thẳng lên đồi sọ để chịu đóng đinh, và có lẽ ngài lo lắng về điều này mà khuyên các môn sinh và những người tin nghe ngài giảng dạy là hãy cầu xin không ngừng nghỉ. Để hiểu được ý của ngài rõ qua dụ ngôn, ta cần phải ghi nhận ngay cái xảy ra đầu tiên trong dụ ngôn trước cái đã. Mặc dù chủ nhân có ra mở cửa ngay vào lúc tiếng động ngưng gõ thì đã có nguyên nhân bởi chính người khách rõ thực đã là bạn mình, ngay cả cho dù là một kẻ quấy phá chủ gia vì cái nhu cầu mà họ cần, thì dụ ngôn này vẫn chính là hảo ý chúa bảo chúng ta rằng: hãy cứ tiếp tục quấy rầy hỏi Chúa nữa đi, quấy rầy bạn chúng ta đi ngay cả mặc dù chủ gia bực mình, nhưng vì không muốn bị quấy rầy, chủ gia cũng phải đứng dậy cho bánh. Như thế cái ẩn ý của dụ nhôn là cái mà chúng ta phải tập kiên nhẫn để làm cử chỉ hết sức đơn giản: "xin - tìm - gõ". Thật là điều khó tin! Làm sao mà chỉ cần ba hành động đơn giản là xin, tìm, gõ lại có thể giúp người ta đạt được những giá trị lớn lao và cao quý?

Chúa Yêsu cũng đã biết rõ những thính giả nghe dụ ngôn này của Ngài đầy ngờ vực, nên Ngài mới thuyết phục thêm: "Ai trong anh em là một người cha, mà khi con xin cá, thì thay vì cá lại lấy rắn mà cho nó? Hoặc nó xin trứng lại cho nó bò cạp? Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình của tốt của lành, phương chi Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?".

Thế ra lâu nay chúng ta không chiếm hữu được những giá trị cao quý là vì chúng ta chưa hỏi, chưa tìm, chưa gõ đó thôi. Còn ai liên lỉ xin, kiên quyết tìm, nhẫn nại gõ thì thế nào cũng đạt được giá trị cao đẹp mình mong muốn. Để hiểu điều này tôi thấy Cha Ignatiô Trần Ngà nói thật rằng:

Cả ngàn ngôi thánh đường cao lớn mọc lên nhanh chóng từ vài chục năm trở lại đây trên đất nước Việt Nam chúng ta, những thánh đường mà trước đây nhiều người giáo dân nghèo chỉ dám ước mơ chứ không dám tin là sẽ có, đã trở thành hiện thực giữa những xóm đạo rất nghèo, cũng là nhờ vào bí quyết "xin-tìm-gõ" mà thành.

Con số linh mục vượt trội lên trong những năm tháng qua trên quê nhà Việt Nam, điều mà trước đây vài chục năm chỉ là điều nằm trong mơ ước, nay cũng đã thành hiện thực nhờ bí quyết "xin-tìm-gõ" đó thôi.

---------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA -CN17TN-C-LAY CHA CHUNG CON PDF Print E-mail

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT XVII TN.C
Lạy Cha chúng con... ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

Lạy Cha chúng con...
Các Tông đồ đã nhiều lần thấy Chúa Giêsu cầu nguyện. Có lẽ khi Người cầu nguyện,
có một cái gì đó thật đẹp, thật huyền bí và cũng thật lôi cuốn toả ra. Vì thế, các Tông đồ
xin Người dạy cách cầu nguyện. Và Người đã dạy các ông cầu nguyện bằng Kinh Lạy
Cha. Kinh Lạy Cha mạc khải cho ta hai điều quan trọng.
1. Thiên Chúa là Cha chúng ta.
Có lẽ vì đã đọc thuộc lòng Kinh Lạy Cha một cách máy móc nên ít khi ta cảm nhận
được hết ý nghĩa thâm sâu nằm trong từ ngữ "Cha".
Một người bạn có đứa con đầu lòng tâm sự: "Lần đầu tiên khi nghe đứa con gọi "Ba ơi",
tôi bủn rủn cả tay chân. Một luồng điện cực mạnh chạy khắp thân thể. Tôi cảm thấy hạnh
phúc vô cùng". Quả thực, mối liên hệ Cha-Con là một mối liên hệ rất thâm sâu, huyền bí
và thân thiết.
Gọi ai là Cha tức là nhận người ấy là ân nhân lớn nhất đời mình. Vì nhờ Cha, ta nhận
được món quà tặng quí giá nhất đó là sự sống. Có những người cha không chỉ sinh con về
mặt thể xác mà còn cho con một đời sống tinh thần. Đó là những người Cha có nhân cách
lớn, kiên trì đúc nặn nên những đứa con có tâm hồn cao đẹp, có lý tưởng, có tư cách làm
người.
2

Cha không chỉ là nguồn cội phát sinh nhưng còn là vòng tay nâng đỡ, là mái ấm chở
che, là động lực thúc đẩy, là lý tưởng mời gọi. Nói tóm lại, từ ngữ "Cha" gợi lên cả một
trời yêu thương vừa thân thiết vừa huyền nhiệm không bút nào tả xiết được.
Khi mạc khải cho biết Thiên Chúa là Cha, Chúa Giêsu đã đưa ra một hình ảnh về
Thiên Chúa hoàn toàn khác với hình ảnh các vị thần của các tôn giáo khác. Không những
Người cho ta thấy Thiên Chúa Cha yêu thương ta vô cùng, mà còn muốn ta đi vào tình
nghĩa thâm sâu, tha thiết với Cha. Vì thế, Người đã dạy ta tiếng "Abba" là tiếng gọi "Ba
ơi" rất thân thương của một đứa trẻ vừa nũng nịu, vừa tin tưởng, phó thác mọi sự trong tay
Cha.
2. Mọi người là anh em
Trong Kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu dạy ta cầu nguyện: Lạy Cha chúng con... Xin Cha
cho chúng con... Chứ không dạy ta đọc: Lạy Cha của con... Xin Cha cho con... Nghĩa là tất
cả mọi người có cùng một Cha. Mọi người đều thuộc về một gia đình Thiên Chúa. Là anh
em nên phải có tình yêu thương đoàn kết, liên đới với nhau. Liên đới trong đời sống, liên
đới trong cả lời cầu nguyện.
Một lần dâng lễ chung với những người bạn Mỹ, tôi đã hỏi họ trong giờ chia sẻ: Hằng
ngày các bạn vẫn đọc Kinh Lạy Cha. Vậy khi đọc câu "Xin Cha cho chúng con lương thực
hằng ngày" các bạn cầu xin điều gì? Vì ở Mỹ tôi thấy lương thực dư thừa, không ai phải
chết đói. Họ trả lời: Chúng tôi vẫn đọc Kinh Lạy Cha. Và với câu "Xin Cha cho chúng con
lương thực hằng ngày" chúng tôi vẫn cầu xin tha thiết. Vì tuy chúng tôi đã đủ ăn đủ mặc,
chúng tôi vẫn nhớ đến những anh em bên Phi châu, bên Àu châu đang phải đói khát khổ
sở.
Câu trả lời thật chính xác. Vâng, chúng ta là anh em nên phải liên đới, có trách nhiệm
về nhau. Trong bài đọc 1 hôm nay, tổ phục Abraham đã nêu gương liên đới khi tha thiết
cầu nguyện cho thành Sođoma khỏi bị phạt.
Nếu trong gia đình đứa em út yếu đuối bệnh tật luôn được thương yêu cưng chiều, thì
trong kinh nguyện, ta cũng phải ưu tiên cầu nguyện cho những anh em bé nhỏ trước hết.
Nếu lời cầu nguyện của ta là lời của đứa con nhỏ nói với Cha, và là tâm tình liên đới
yêu thương với mọi anh em trên khắp thế giới, lời cầu nguyện ấy sẽ rất đẹp và Thiên Chúa
sẽ hài lòng.
Lạy Cha chúng con ở trên trời, xin thương xót chúng con. Amen.
KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG
1- Bạn có thực sự cảm thấy Chúa là Cha và sống với Người như người con hiếu thảo
không?
2- Thiên Chúa là Cha tốt lành. Người chỉ ban cho ta những điều tốt. Có khi nào Bạn
gặp thất bại khổ đau mà bạn thấy lòng tốt của Thiên Chúa không?
3- Bạn cầu nguyện cho người kém may mắn, nhưng bạn có sẵn sàng chia sẻ với họ không?
ĐTGM. Giuse. Ngô Quang Kiệt

------------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA THU TU-TUAN16TN-C PDF Print E-mail

Thứ Tư Trong Chủ Nhật Thứ 16 Mùa Thường Niên
Cảm nghiệm sống Phúc Âm: Matthew 13: 1-9.


Thuyết giảng Phó Tế Vũ quang Minh Canada.

Thuật trình Matthêu hôm nay là bài thuyết giáo lớn thứ ba về giáo lý Vương Quốc nước Thiên Chúa qua dụ ngôn từ miệng lưỡi Chúa Giêsu đang giảng dạy từ một chiếc thuyền đánh bắt cá. Đây là một giảng đường tự nhiên nằm trên bờ biển, mà mặt đất thoải vào bờ. Ở đây Chúa Yêsu không nói đến bắt cá hay đánh cá nhưng lại trình bày hướng về việc gieo hạt qua các dụ ngôn "người gieo giống." Chúa Yêsu sau dụ ngôn hướng các môn đệ qua lời giải thích sâu hơn (Mt 13: 18-23). Ngài lưu ý họ hướng về chiều kích của lịch sử, tại thời điểm đó trong chính tại lịch sử trong khu vực đó, khi cấy trồng gieo hạt trong một lĩnh vực mà các hạt giống đã được gieo đầu tiên có lẽ chưa được cày xới kỹ càng chăng?

Gần đây trong một thử thách của một nhóm người Công giáo gốc Ý gần khu vực tôi ở. Họ đã ngừng tham dự các nghi thức phụng vụ mà để nghĩa vụ của họ hẳn phải tuân lệnh bề trên để đến một giáo đường khác theo các qui định tốt lành của Giáo Phận có lẽ vì gánh nặng tài chánh. Lập luận của giáo hội địa phương ấy cũng đã là tốt, và quyết định là không nhân nhượng, và thành phần trong nhóm Ý ấy họ cũng là những người tốt nhưng một số ít vẫn cố thủ đi đến nhà thờ mà họ bỏ tiền ra xây dựng, nên họ cố thủ dù phải lãnh chịu việc nuôi dưỡng Đức Tin và các ân phúc mục vụ thánh không bằng chính ngôn ngữ của họ hay Anh Ngữ. Họ là họ đã là người tốt, họ đọc Kinh Thánh tại tư gia khi nhu cầu cần thiết, và họ cầu nguyện thường xuyên tại một tư gia mà không phải là một giáo đường. Họ không biết lý do tại sao họ cần phải dậy sớm vào ngày duy nhất chúa nhật để đến nhà thờ do giáo hội địa phương ấn định theo giáo xứ tòng nhân hơưn là tònh thổ mà họ đã được cất. Họ có hỏi tôi mang một câu hỏi rất khó trả lời: Thế thì những khoảng cách đến nhà thờ xa nơi họ thường nhật sống rất gần nhà thờ cũ mà họ bỏ tiền ra xây dựng thì liệu ân thánh và mục vụ được hưởng ân phúc có đến cho họ không khi họ cứ đến nhà thờ cũ cho dù không hiểu ngôn ngữ mà cộng đồng mới nay đang xử dụng. Họ là nhữngh người không biết rõ và theo ước tính của họ, thì họ đinh ninh đây là sự cấm vận về ơn thánh và có người thực khẳng quyết là đã không thực sự mất việc cử hành Thánh Lễ trọng hoặc ít nhất do đó, nó hiện ra với họ là được dưỡng nuôi bằng Mình Máu Chúa Kitô tuy có vài người thấp thỏm mơ hồ.

Thưa anh chị em và các bạn. Chúng ta có thể tưởng tượng khó khăn như thế nào đó là để tìm ra một kết thúc và lộn xộn rối rắm của tính Logic là hợp lý để bắt đầu ươm hạt cho cái mảnh đất mà họ cần được gieo hạt cấy trồng. Thửa đất nào mà Chúa muốn họ được gieo đây?Câu nói đầu tiên của tôi với họ là, trong khi họ có thể đọc Kinh Thánh ở nhà, đó là một điều tốt, nó là không thể hiểu được những gì đang được nói ở mức độ cá nhân. Thánh Kinh đã được gửi đi, không để các cá nhân, mà còn cho cả thế giới. Không thể cho rằng ý nghĩa đầy đủ có thể được hiểu như là nó được áp dụng cho một cá nhân giống như nhìn thấy một hạt cát và nói rằng bạn đã nhìn thấy các bãi biển hay trên bãi xa mạc hoang vu. Và cái xứ đạo mới kia luôn xa lạ với thửa ruộng cũ mà họ gieo hạt bấy lâu qua lễ Misa hàng cuối tuần. Tôi ủng họ họ đọc kinh thánh tại tư gia hay nhóm họp tư gia, nhưng tôi tin chắc không có tư tế nào đến nhóm tư gia ấy hành lễ vì không hợp với qui tắc Norms của giáo hội địa phương. Về thánh Lễ dĩ nhiên họ tham sdự tại cộng đồng cũ chắc hẳn là hợp lệ vì giáo luật không cấm đến nhà thờ công giáo dù ở Mỹ hay đến Việt Nam hoặc bất cứ quốc gia nàio mà không thành. Tuy nhiên nếu không vì lý do di dời như đi nghỉ hè hay bận việc vì một lý do nào đó trễ lễ hay đi thăm con cháu...chẳng hạn thì lương tâm người đó chắc chắn cảm thấy an lòng mà không bị thắc mắc dày vò. nhưng ở đây với nhón Ý thì chính họ cảm thấy nó mơ hồ, nghĩa là có cái gì không an tâm, nên một khi sống trong terạng thái mơ hồ thì tâm lý sẽ cho giải đáp cũng mơ hồ luôn, nên cách tốt nhất là phải có sự minh định rõ và tìm hiểu nơi đấng bản quyền về kỷ luật hơn là về đức tin và tín lý. Sống đạo và hành đạo là chịu cho hạt giống của mình sinh vào mảnh đất tốt. Hạt giống là có đó mà Có trong trường hợp nhóm Ý này thì Có chỉ là không đủ bối cảnh cho hạt đủ mọi yếu tố nảy mầm và khoẻ mạnh sanh hạt 50 hay 60 hoặc 100 vì không được nghe giảng dạy bằng ngôn ngữ mình hiểu được. Như thế dù có môi sinh tốt, mảnh đất tốt, nhưng hạt lời Chúa cần sứ sống nhờ ngôn ngữ hoà nhập như chất xyúc tác tốt tạo cho hạt vương thêm tính vui tươi mà quẳng gánh lo -đi mà vui sống. Bất cứ hạt mầm nào đó cũng cần để nắm bắt được toàn bộ hình ảnh Thiên Chúa là người Cha nhân hậu, là chủ nhân của ruộng lúa tốt mà dành cho ta lớn lên cho giáo hội gặt hái.

Tiếp theo, tôi đã cố gắng để nhắc nhở họ rằng, ngoài việc nghe Lời Chúa trong bối cảnh trong đó, nó đã có nghĩa là để được nhận được ơn ích toàn phần, họ cũng sẽ đủ điều kiện để nhận được ân sủng bí tích chảy từ Thánh Thể. Tôi nói đủ điều kiện là bởi vì, cứ sống mập mờ cho trôi đi của họ không có rõ ràng mà mơ hồ từ ban đầu cho đến nay, thì họ cần phải được hòa giải với Chúa qua một vị đại diện nào đó làm môi giới giữa giáo phận và cộng thể này.

Cuối cùng tôi đã chỉ ra rằng, ngay từ ban đầu, lúc mà được ban chỉ thị phải đi đến giáo xứ mới và vì nóng giận đã không tham dự Thánh Lễ với các lý do họ đã cho là tốt mấy đi nữa, thì họ đã không nhận được bất cứ điều gì do ơn ích bởi thánh lễ; nó là sự rối bời để nghỉ ngơi và giải trí của họ trên các ngày lễ buộc, và dĩ nhiên họ không tận hưởng những trải nghiệm cho một cuộc sống đạo vui vẻ. Lúc ấy họ đã chỉ giản lược cho cái hữu lý là chúng ta ở nhà giữ đạo tại tâm có chết ai đâu, nhưng đó là qủi kế của ma đưa lối, qủi đưa đường từ sự cố ấy rồi sinh ra biếng nhác và ích kỷ. Họ đã bỏ qua bản thân tinh thần của họ, bởi vì nó sẽ làm việc để phát triển trong ý nghĩa đó. Tôi cũng nói với họ rằng, nếu họ tin tưởng, như họ nói rằng họ đã làm, trong Thiên Chúa và Con của Ngài trong chia sẻ thánh kinh tại gia để thế vào thánh lễ nơi bất kỳ nhà thờ nào. Chia sẻ Thánh Kinh hằng ngày là tốt, và Chúa cũng muốn ta làm, nhưng nó không thay thế được Thánh Lễ với Thánh Thể là lương thực thần linh. Họ thiếu vắng Thánh Thể mà chỉ có thánh kinh thì cũng giống như người thệ phản thôi trong việc suy tôn lời Chúa. Nó giống như là họ đang ngồi trên băng ghế dự bị khi họ là cần thiết để được chơi với đội bóng, nhưng thực sự thiếu thần linh tác động qua việc bẻ bánh trao ban chính con thiên chúa cho nhau.

Các bạn phải thừa nhận Yếu Tố Lời và Thánh Thể, nó xuất hiện cùng một trật trên bàn tiệc ngày chúa nhật, và rằng hạt giốngKLời và Bánh thánh chắc chắn chúa Yêsu cũng một cách nào đó gói ghém nó khi Chúa Yêsu nói về dụ ngôn trong ngày hôm nay của mình trong trường hợp này đã rơi vào một trong hai con đường, trên đá hay trong cỏ dại khi các bạn cứng lòng chỉ vì muốn thuận theo ý mình mà thiếu hy sinh một tư kiến cho dù nó là hữu lý riêng cho mình, nhưng không hữu lý hẳn cho giáo hội mà bạn đang sống. Thật khó để nói, mặc dù tôi biết những người này rất tốt.

Ví dụ này được sử dụng ngày hôm nay vì chúng ta đã được nghe nhiều về sứ vụ tông đồ đã được truyền lại từ Chúa Yêsu cho chúng ta qua các Tông Đồ. Chúng ta đã nghe nói quan trọng thế nào đối với chúng ta để chia sẻ niềm tin chúng ta đã đưa ra. Trong ví dụ của Chúa hôm nay, chúng ta biết rằng những nỗ lực của chúng ta có lúc hy sinh sẽ là những bực bội. Nhưng khi bỏ đến nhà thờ một thời gian của giai đoạn bực bội và như thế hạt giống ấy đã mất gốc hay tróc gốc vì chim trời lấy đi hay nghiệt ngã trong bụi gai hay vương vào đá sỏi trong đất đá. Một khi họ hiểu ra rằng đây không phải là cuộc đua nước rút, mà là một cuộc đua có khoảng cách bởi hai cái nhìn khác biệt giữa chủ chăn và đàn chiên. Cuối cùng rồi họ sẽ mệt mỏi và thực sự đã quay trở lại với cách mọi thức như kẻ tới các giáo đường lân cận, kẻ tuân chỉ vào giáo đường tòng nhân, người trở vào nhà thờ cũ do họ xây cất.... Điều đó có nghĩa là chúng ta cũng nên như họ mà sốt sắng tham dự thánh lễ chủ nhật cuối tuần. Bởi vì chúng ta biết rằng, giống như đào tạo cho một cuộc chạy đua, chúng ta bắt đầu với khoảng cách ngắn và xây dựng sức mạnh của chúng ta. Chúng tôi hãy hồi đầu quay trở lại và thử lại những cảm nghiệm khi còn tấm bé sau những ngày được rửa tội.

Cũng từ ví dụ trên nơi cộng đoàn Ý. Chúng ta hãy tiếp cận với lời nói và gương sáng, nó sẽ là những khó khăn trong việc kiếm món quà giá trị dâng cho Chúa hôm nay và ngày mai. Cỏ dại là các giá trị thế tục đã làm nghẹt thở cho hạt giống tốt mọc lên trên con đường mà chúng ta cố gắng đi dưới cái dù của giáo hội địa phương và hoàn vũ. Sứ điệp của Đức Kitô không phải là sẽ là xây dựng chúng lên trong con mắt của các đồng nghiệp hay chính chúng ta mang tính thế tục . Trong thực tế một rào cản cho sự thành công luôn là ý tưởng chia rẽ mang theo tù nhân là chính mình, và nó làm sai lạc dấu ấn thiêng liêng từ các cuộc xung đột trực tiếp với lòng từ bi của sứ điệp nơi Đức Kitô ban truyền hôm nay.

Những con chim sẽ mang hạt giống đi để lại đất trơ và hạt đức tin bị chết hay nghẹt thử. Qua kinh nghiệm tôi kể từ cộng đoàn Ý, nó đã là xác định  một cách dễ dàng bởi vì họ đã là những người chỉ trích kịch liệt nhất phản bác Giáo Hội địa phương từ cơn giận tuy là hữu lý nhưng thiếu cảm thông.

Hôm nay, quý vị cảm ơn Thiên Chúa mà Ngài đã ban cho sự khôn ngoan và sức mạnh để hiểu hy vọng. Các bạn đang được thuyết phục một lần nữa để lấy Lời Chúa đến với những người  ta gặp gỡ, để Chúa có thể được thực hiện thông qua cac bạn. Trên tất cả ngày hôm nay, được khuyến khích liên tục trong những nỗ lực của cac bạn, ngay cả khi nó xuất hiện, đã bị từ chối, và Ngôi Lời đã rơi trên đá, trên con đường, hoặc trong cỏ dại. Giống như Chúa Yêsu, tay của quý bạn luôn luôn phải được duỗi ra, mời gọi các anh chị em để chia sẻ niềm hy vọng, sự an ủi, và tình yêu đó là Chính Chúa. Amen

----------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA- THU BA-CN16TN-C PDF Print E-mail

Thứ Ba Tuần Thứ 16 Mùa Thường Niên năm C.

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG MT 12, 46-50

Thuyết giảng Phó Tế Vĩnh Viễn Dominic Vũ Quang Minh Giáo Phận Londion Canada.

Nội dung Tin Mừng hôm nay với tầm nhìn mặc nhiên giúp người nghe hiểu một cách thấu đáo, để rồi chính nó nói lên mối tương liên vô cùng quan trọng của mỗi một cá nhân với cộng đồng đức tin mà họ thuộc về. Chúa Yêsu qua tuyên bố đã truyền tải nội dung phong phú để rồi lan xa rất rộng. Ngài nói rằng gia đình của chính ngài không chỉ giới hạn trong cái khung nơi nhúm ruột gia đình của mình với "Mẹ và anh em của Ngài", mà là những người trong gia đình ấy kỳ thực đều có sự tham gia cộng tác với ngài trong mọi việc thực hiện ý muốn của Cha Thiên trên trời.

Vì thế, nếu mà các vấn đề xã hội bị đóng khung để rồi không vượt ra khỏi rào cản là gia đình thì xã hội làm sao có thể phát triển để trở thành một cộng thể và rồi lớn mạnh thành một tập đoàn. Chúng ta nhìn vào lĩnh vực riêng của bản thân trong tương giao bè bạn. Nếu chúng ta có được may mắn xuyên qua bao kiếp nạn trong hành tinh mà mình đang sống, thì phải chăng nó không có căn cứ nhờ vào bạb bè hay bầu bạn năm châu làm cho nhiều gia –đình có cơ hội gặp gỡ, chia vui sẻ ngọt mà yếu tố thành công nhất định nó có nguồn từ một lối sống gia đình mở rộng đến cõi mvô biên. Vượt qua ngưỡng cửa của gia đình, chính là đem cái tâm ra khỏi lòng mình để tạo nên niềm tin cho một thế giới mở cửa chào đón, mời gọi nhau. Thế giới huynh đệ có được là nhờ chia sẻ rồi lãnh hội trong tâm tình cảm tạ, là tuyệt hảo tạo nên một con người thân thiện, một gia đình đầm ấm, một quốc gia tinh nhuệ, một thế giới lành mạnh khiến năm châu bốn biển hùng cường. Những cái có được đó phần lớn là nhờ Gia Đình biết chia sẻ các giá trị nhân bản và niềm tin tươi trẻ sống vui của mọi chủng tộc chúng ta. Nếu một người thiếu vắng một cộng đồng đức tin, thì họ rất buồn nên để tồn tại, họ thường cần liên kết với những người khác hoặc là chia sẻ kinh nghiệm cuộc sống hay một niềm đam mê cho nhau.

Niềm đam mê thật sự của chúng ta có xu hướng mang lại trái phiếu gần nhất cho mình là nhờ tình bạn với tương giao chia sẻ. Nếu chúng ta ra khỏi não trạng hẹp hòi mà chia sẻ cho các tha thể khác cái mà mình có một cách chân thành sâu sắc đến cộng đồng đức tin của mình, thì rồi chính chúng ta sẽ thường thấy những người bạn gần gũi nhất ấycủa chúng mình cũng sẽ chia sẻ những tinh hoa một đời trong tuyền thống ngàn đời của tông tộc họ ban cho ta nhiều hơn là ta ban tặng cho họ. Tương tự như vậy, nếu niềm đam mê của chúng ta là sân golf chẳng hạn, người bạn thân nhất của chúng ta sẽ là người chơi gôn chỉ cho ta một lối chơi khác của họ mới mẻ hơn mà họ đã thành công, và rồi hợp với lối chơi riêng của mình, ta dễ trở thành một tay chơi Golf nhà nghề nổi danh trên sân cỏ. Nếu công việc là niềm đam mê cuộc sống của chúng ta trong sứ vụ làm muối cho đời, thì những người bạn gần gũi nhất của chúng ta sẽ là đồng nghiệp của chúng ta giyúp chúng ta đem bao vinh quang về cho nước Chúa. Bằng chứng là các liên tôn sức mạnh giáo sĩ ngày nay trong các giáo phận thiếu ơn gọi Linh Mục, nhưng con số trên 50 ngàn Phó Tế trên toàn thế giới, đã làm cho Giáo Hội công Giáo hoàn vũ giải quyết công việc bác ái xã hội làm nên lịch sử cho vài thập niên qua mà Giáo hội địa phương và La mã phải sửng sốt về thành quả mà Chúa Thánh Thần tạo nên khiến giáo hội không ngờ được. Các con số lớn hơn của các liên kết giữa hàng giáo sĩ lẫn tu sĩ và toàn thể dân thánh chúa ngày nay hơn lúc nào hết là hãy sống gần gũi hơn trong các mối quan hệ trở nên một Fish bone hơn là xé lẻ phân chia đẳng cấp cho tính ích kỷ cỷa mình.

Chúng ta tự hỏi, điều gì quan trọng làm cho các hoa trái của tình bạn chúng ta tạo được năng lượng trong cuộc sống đức tin của chúng ta chưa? Trả lời được thì câu trả lời sẽ tạo được tầm nhìn chuyên suốt để cho ra một hiệu quả là rất lớn. Các dấu hiệu bên ngoài của đức tin của chúng ta bắt nguồn từ hành vi của chính chúng ta, và hành vi đó của chúng ta chính là đáp số thực tiễn đáp ứng cho những gì mà chúng ta cho là quan trọng cho riêng mình. Nếu chúng ta dâng hiến sức lực để đẩy tình hữu hảo với các cá nhân có hành vi mang chủ nghĩa khoái lạc hoặc tự hủy hoại, thì niềm đam mê chắc chắn không cống hiến năng lượng cho mình để cải thiện kỹ năng mang thiện ích chop chính mình và cho nhân quần xã hội.

Để kết thúc bài giảng mang tính hợp lực xã hội trong công ích mà Chúa Yêsu muốn tính hữu chúng ta ra khỏi từng hang hốc của cái tôi, cái ràng buộc của gia đình để chung xây thế giới thì tôi đề nghị với anh chị em và các bạn là:

Tránh tối đa sự tập trung đầy đủ và thiển cận để chỉ theo đuổi tinh thần mang tính duy gia đình và làng xã... Tuy nhiên, trong khi kiếm tìm mối tương giao đại kết, nên một một cái nhìn cận cảnh từ trái tim mình với cộng thể trong tương giao tương kính có Chúa là bạn tâm tình gần nhất của mình, được hình thành bởi lòng chân thành trong cam kết tự hiến cho đi mà không đòi lại vô điều kiện khi mà mình quyết chia sẻ các giá trị đức tin, có thể có đề phòng nhưng không tạo rào cản trước những cân bằng lại cuộc sống của chúng ta theo hướng tìm con Thiên Chúa nơi cung lòng mọi người. Amen

------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA -MARIA LANG NGHE LOI CHUA PDF Print E-mail

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA

Chúa Nhật 16 thường niên năm C

CẢM NGHIỆM SỐNG Lời Chúa : Lc 10, 38-42 - MARIA LẮNG NGHE LỜI CHÚA

Chúng ta hãy nhìn ngắm Maria ngồi dưới chân Chúa, vui mừng nghe lời Chúa. Hình ảnh thật dễ thương !

Chúa dạy các môn đệ khi đi rao giảng, vào nhà nào người ta dọn gì ăn nấy, không đòi hỏi, không nghĩ đến những vấn đề kiêng cử. Chúa Giêsu đến Bêtania, chị Matta đón tiếp Ngài vào nhà. Cô ân cần lo lắng mọi sự, đi chợ nấu ăn, tiếp đãi. Còn cô em là Maria thì chỉ vui mừng ngồi dưới chân Thầy, nghe Thầy giảng.

Đây chắc không phải là lần đầu tiên Chúa Giêsu đến nhà, vì thế Ngài được xem như người nhà, không khách sáo. Maria vui mừng mỗi khi Thầy đến và quấn quít bên Thầy nói chuyện và lắng nghe. Cô Matta bận rộn với việc nấu nướng, bực bội vì em mình không giúp gì mà chỉ ngồi nói chuyện. Cô Matta xin Thầy bảo em đến giúp mình một tay. Nếu Chúa là một vị khách lạ, cô sẽ không dám yêu cầu Chúa như thế. Cô Matta muốn tiếp đãi Thầy một cách đầy đủ, lo từng món ăn. Đó là một hành động tốt hợp với tính hiếu khách của người Do thái. Nhưng Chúa Giêsu muốn cho cô thấy rằng có những việc khác quan trọng hơn, việc ăn uống chỉ là phụ thuộc : "Matta, Matta, cô bận lo những việc không cần thiết. Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi". Tức là Maria vẫn cứ ngồi nghe Thầy giảng dạy, điều nầy quan trọng hơn là nấu nướng.

Trong các giáo xứ, vào những dịp lễ trọng, chúng ta thường lo dọn lễ cho thật hoành tráng. Tốn nhiều thì giờ để lo những việc trang hoàng bên ngoài, đang lúc cần phải lo việc trang hoàng tâm hồn chu đáo hơn, lắng nghe lời Chúa. Trong gia đình, vào những dịp cưới hỏi, người ta chỉ lo những việc quần áo, trang sức, quay phim mà quên đi việc cầu nguyện và chuẩn bị tâm hồn, ngồi dưới chân Chúa và lắng nghe lời Ngài.

Chúng ta có thích nghe lời Chúa, vui mừng vì Chúa luôn đến với chúng ta không ? Vào nhà thờ, dự lễ, chúng ta có chăm chú lắng nghe Chúa không ? Hay lòng trí chúng ta chỉ lo lắng những việc trần gian, việc gia đình, chuyện làm ăn ? Quyển sách Tin Mừng trong nhà, chúng ta có thường xuyên cầm lấy không hay để bụi bám ngày nầy qua ngày kia ? Chúng ta nghe truyền thanh truyền hình hằng ngày, chúng ta dành cho lời Chúa bao nhiêu phút ? Chúng ta có biết rằng lời Chúa là sự sống không ? Bỏ Thầy con biết theo ai ? Chỉ có Thầy mới có những lời mang lại sự sống đời đời.

Nghe lời Chúa không phải chỉ bằng lỗ tai mà bằng con tim. Phúc cho ai lắng nghe lời Chúa và đem ra thực hành... Ai yêu mến Ta người ấy giữ lời của Ta.

Lời Chúa không chỉ là âm thanh mà là chính Chúa, vì Chúa là Ngôi Lời hằng sống, là Lời của Chúa Cha. Đón nhận Lời Chúa là đón nhận chính Chúa. Chúng ta hãy noi gương Mẹ Maria khắc ghi lời Chúa và suy đi nghĩ lại trong lòng. Chính Chúa Cha đã bảo chúng ta : " Đây là Con Ta rất yêu dấu, hãy nghe lời Người".

Chúa Giêsu không phủ nhận sự hiếu khách của chị Matta nhưng Ngài muốn cho thấy, những gì là vật chất không quan trọng lắm, lắng nghe lời Chúa, chú ý đến Ngài thì quan trọng hơn. Maria đã chọn phần nhất hảo và không ai lấy mất được.

Chúng ta hãy như Maria, ngồi dưới chân Thầy, thích thú nghe Thầy giảng dạy. Có hạnh phúc nào bằng ? Thế nhưng nhiều người không thấy hạnh phúc đó, không thích ngồi dưới chân Thầy, thân mật với Thầy, yêu mến Thầy. Người ta thường đi tìm hạnh phúc ở nơi không có hạnh phúc. Vì thế người ta cảm thấy chán chường, cho rằng cuộc sống nầy chỉ là chán buồn và vô nghĩa. Họ lao đầu vào những thú vui chóng qua và phung phí cuộc đời vào những gì không tồn tại. Cuộc đời của nhiều người như đốt tàn một điếu thuốc.

Cuộc đời chúng ta không vô nghĩa. Chúng ta có Thiên Chúa Tình Yêu làm gia nghiệp. Tình yêu Chúa chính là cùng đích của cuộc sống chúng ta. Chúng ta được yêu thương, được nâng đỡ, được dưỡng nuôi bằng chính Lời Hằng Sống. Hội Thánh luôn lấy Bánh Lời Chúa và Bánh Mình Chúa nuôi dưỡng chúng ta trên con đường về quê thật. Chúng ta là lữ khách. Chúng ta có trạm dừng chân là thánh lễ, nơi đó chúng ta nhận lấy lương thực cần thiết để tiếp tục hành trình của chúng ta. Hạnh phúc cho chúng ta biết bao khi chúng ta không đi một mình cô đơn trên đường đời, Chúa Giêsu mãi là bạn đồng hành với chúng ta và chính ngài trở thành của ăn nuôi dưỡng chúng ta, chúng ta không sợ thiếu thốn. Dù đi trong thung lũng tối, tôi không lo mắc nạn, vì Chúa ở cùng tôi.

Ăn lấy lời Chúa và Mình Chúa, chúng ta không chỉ lo cho bản thân mà chúng ta trở thành Lời, thành người đầy tớ của Lời, phục vụ Lời, như thánh Phaolô đã nói. " Tôi đã trở nên người phục vụ Hội Thánh...Tôi phải rao giảng Lời Chúa cho trọn vẹn". Đó là nhiệm vụ Chúa trao cho mỗi người chúng ta trong hoàn cảnh sống thực tế của mỗi người. Chúng ta không thể làm thinh, như thánh Phêrô đã nói trước tòa án Do thái.

Cầu xin Chúa Thánh Thần soi sáng giúp chúng ta chọn cách nào để công bố trên mọi mái nhà những gì nghe trong âm thầm. Nhưng trước tiên, bạnphải lắng nghe tiếng Chúa, để cho lời Chúa biến đổi ta thành những con người thích ngồi dưới chân Chúa như Maria và đón tiếp Chúa vào trong bạn như chị Matta, luôn nghĩ đến quyền lợi của Chúa hơn quyền lợi của bạn, yêu mến Chúa đến mức độ sẵn sàng phục vụ mọi người bằng cách mang đến cho họ Tin Mừng mà bạn đã lãnh nhận nhưng không.

Không ai yêu mến Chúa thật tình mà không muốn làm cho người khác biết Chúa. Chính lòng mến thúc đẩy chúng ta và giúp chúng ta sáng tạo ra những gì cần thiết để loan truyền tình yêu Chúa.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển:

Hồng

----------------------------

 
<< Start < Prev 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 Next > End >>

Page 96 of 133