mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7107
mod_vvisit_counterHôm Qua16592
mod_vvisit_counterTuần Này36553
mod_vvisit_counterTuần Trước100691
mod_vvisit_counterTháng Này101489
mod_vvisit_counterTháng Trước419088
mod_vvisit_counterTất cả22454060

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - LM TRẦN NGÀ CN33TN-B PDF Print E-mail

Tham dự vào cuộc thương khó của Chúa Giê-su
(Suy niệm lễ các thánh tử đạo tại Việt Nam)

ANH LÊ CHUYỂN

1. Tại sao Chúa Giê-su phải chịu khổ nạn hết sức đau thương?
2. Tại sao Thiên Chúa lại để cho các tín hữu bị bách hại khắp nơi trên thế giới suốt hai ngàn năm qua?
Cả hai câu hỏi trên có chung một câu trả lời như sau:
Thiên Chúa đã ra quy luật muôn đời: Bất cứ ai gây ra tội lỗi đều phải lãnh lấy hậu quả của tội là đau khổ và phải sa vào chốn ngục hình . Đáng tiếc là mọi người đều phạm tội, do đó, ai nấy đều phải gánh lấy hậu quả đau thương nầy. Muốn cứu người tội lỗi thoát khỏi chốn ngục hình đau khổ thì chỉ có cách duy nhất là có người xứng hợp chịu phạt và chịu chết thay cho họ.
Chúa Giê-su tình nguyện làm công việc nầy. Ngài đã hóa thân làm người phàm, trở thành đại diện chính thức của loài người và Ngài mang lấy tội lỗi của muôn người vào thân. Ngài nộp mình chịu cực hình thay cho họ, chịu chết để đền tội họ gây ra. Nhờ Ngài chịu khổ hình và chịu chết thay, muôn người được ơn tha thứ và thoát khỏi án phạt đời đời.

Tuy nhiên, việc cứu độ không chỉ là công việc của Chúa Giê-su là Đầu mà còn là việc của toàn thân mình Ngài là Hội thánh. Ai thuộc về Chúa Giê-su, là chi thể trong thân mình Chúa Giê-su đều phải tham gia vào công cuộc này.

Chính vì thế, hôm xưa, Chúa Giê-su không chịu khổ nạn, không vác thập giá một mình, mà Ngài mời Mẹ Maria thông phần đau khổ với Ngài, mời ông Simon vác thập giá với Ngài.
Và trong suốt hai ngàn năm qua, Chúa Giê-su tiếp tục gọi mời các thánh tử đạo khắp nơi trên thế giới cùng chịu khổ nạn với Ngài, chịu bắt bớ, chịu ngục tù, gông cùm, xiềng xích cũng như hy sinh cả mạng sống... với Ngài để đền tội cho muôn người tội lỗi.
Rồi hôm nay, Chúa Giê-su tiếp tục kêu mời mỗi người chúng ta chịu khổ nạn với Ngài khi nói: "Ai muốn theo Thầy thì hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo" (Mt 16,24).
Vác thánh giá theo Chúa không phải là việc tùy thích, nhưng là điều kiện phải có để làm môn đệ Chúa. Chúa Giê-su đã khẳng định điều nầy như sau: "Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được" (Lc 14,27).
Như vậy, muốn làm môn đệ Chúa Giê-su, chúng ta không thể thoái thác, không thể né tránh, không thể từ chối vác thập giá với Chúa Giê-su.

Vì là chi thể của Chúa Giê-su, chúng ta cùng vác thập giá với Chúa Giê-su.
Tôi là một phần chi thể, như là vai của Chúa Giê-su nên gánh nặng trong cuộc đời tôi là thập giá trên vai Chúa Giê-su.
Bạn là chi thể khác, như là tay của Chúa Giê-su nên những đau khổ bạn đang chịu là những đinh nhọn đâm vào tay Chúa.
Và máu của các thánh tử đạo đổ ra khắp nơi trên thế giới cũng chính là máu Chúa Giê-su đang đổ ra, vì các thánh tử đạo là phần thân thể của Ngài.
Hôm nay, Chúa Giê-su không mời gọi chúng ta chịu tù đày, xiềng xích, giam cầm, tù ngục hay phải ra pháp trường đổ máu đào vì Chúa như các thánh tử đạo xưa nay, nhưng Ngài mong muốn chúng ta vui lòng chịu đựng gian lao, khó nhọc hằng ngày để hiệp thông vào cuộc khổ nạn của Chúa và góp phần đền tội cho chính mình, cho các tội nhân và cho các đẳng linh hồn.

Lạy các thánh tử đạo Việt Nam,
Các ngài đã chịu vô vàn đau thương và đã hiến dâng mạng sống mình hiệp thông vào cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su, xin cầu cho chúng con biết noi gương các ngài vui lòng chịu đựng gian lao khó nhọc trong đời sống hằng ngày, để cùng với các ngài, thông hiệp vào khổ nạn của Chúa. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu (10,17-22).
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì. Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì: vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con. Anh sẽ nộp em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ".

--------------------------------------

 

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - TGP HANOI PDF Print E-mail


Thứ tư tuần XXXII thường niên

Phúc Âm: Lc 17, 11-19

"Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, Người đi qua biên giới Samaria và Galilêa. Khi Người vào một làng kia thì gặp mười người phong cùi đang đứng ở đàng xa, họ cất tiếng thưa rằng: "Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi". Thấy họ, Người bảo họ rằng: "Các ngươi hãy đi trình diện với các tư tế". Trong lúc họ đi đường, họ được lành sạch. Một người trong bọn họ thấy mình được lành sạch, liền quay trở lại, lớn tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và tạ ơn Người: Mà người ấy lại là người xứ Samaria. Nhưng Chúa Giêsu phán rằng: "Chớ thì không phải cả mười người được lành sạch sao? Còn chín người kia đâu? Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại này". Rồi Người bảo kẻ ấy rằng: "Ngươi hãy đứng dậy mà về: vì lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi".

Suy niệm

HÃY TẠ ƠN CHÚA TRONG MỌI LÚC

(Lc 17, 11 – 19)

Nghệ sĩ Lê Vũ Cầu trước khi được lành bệnh, ông là một người ngoại đạo. Lúc thập tử nhất sinh, ông đã được giới nghệ sĩ chuẩn bị tang lễ cho ông cách chu đáo.

Tuy nhiên, khi có người Công Giáo đến thăm và gợi ý đưa ông đến đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp của Dòng Chúa Cứu Thế để cầu khấn Đức Mẹ, ông đã đồng ý. Khi đến nơi, kỳ lạ thay, ông không xin cho mình được khỏi bệnh, nhưng ông lại xin đức tin. Thật nhiệm mầu, không những ông được ơn đức tin, mà ông còn được lành luôn căn bệnh xơ gan cổ trướng của mình. Sau đó, ông đã được đón nhận Bí tích Thánh Tẩy và dành thời gian còn lại để tạ ơn Chúa bằng việc sống đạo thật tốt, làm nhiều việc từ thiện bác ái.

Trong cuộc sống của chúng ta hôm nay, hẳn ít có ai dám can đảm để xin ơn đức tin như Lê Vũ Cầu! Bởi vì khi xin ơn đức tin, chúng ta phải thay đổi đời sống, dám chấp nhận lội ngược dòng để làm chứng cho đức tin mà mình đã lãnh nhận.

Ngược lại, chúng ta thường chạy đến với Chúa, Mẹ và các thánh để xin cho mình những ơn như: giàu sang, chức vị, sức khỏe... Xin những điều đó là tốt, tuy nhiên, xét về cấp độ trong ân sủng thì ơn đức tin là cao trọng nhất, vì nếu có đức tin, chúng ta dễ dàng an vui và hạnh phúc trong hoàn cảnh hiện tại, miễn sao danh Chúa được cả sáng và thánh ý Chúa được thực hiện.

Thật vậy, khi có đức tin, chúng ta sẽ nhận ra tất cả là hồng ân, vì thế, cần phải tạ ơn Chúa và yêu thương anh chị em mình.

Lời Chúa hôm nay trình thuật cho chúng ta thấy mẫu gương đức tin của người phong cùi xứ Samaria. Chính nhờ lòng tin mà ông được chữa lành. Cũng nhờ lòng tin mà tâm tình đầu tiên của ông là tạ ơn Chúa. Thái độ này của người Samaria ngược lại hẳn với 9 người cùng bị phong cùi Dothái. Họ đã được lành bệnh, nhưng không một ai quay lại để cám ơn Chúa!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta cần có thái độ yêu mến Thiên Chúa, tin tưởng vào Ngài. Mặt khác, Lời Chúa còn nhắc nhở mỗi người chúng ta rằng: nếu những người trong Tin Mừng hôm nay đã mắc phải những căn bệnh ghê sợ là bệnh cùi, thì hẳn mỗi người chúng ta cũng có những căn bệnh cùi tâm linh đáng sợ hơn rất nhiều, vì cùi tâm linh nó có thể hủy diệt cả tâm hồn chúng ta. Tuy nhiên, nhờ đức tin, chúng ta có hy vọng được lòng nhân từ của Thiên Chúa chữa lành và ban ơn cứu độ cho chúng ta.

Tuy nhiên, khi được Thiên Chúa yêu thương, chúng ta phải biết cám ơn Ngài và thay đổi đời sống nhờ hồng ân đức tin soi dẫn.

Thực ra, Thiên Chúa đâu cần con người phải cám ơn thì Ngài mới được vinh dự, nhưng việc chúng ta tạ ơn Ngài lại đem lại ơn cứu độ cho mình và mọi người nữa. Đồng thời, khi cám ơn Chúa, chúng ta đón nhận được lòng khiêm tốn và tôn nhận Thiên Chúa là Đấng quyền năng. Như vậy, khi ta biết tỏ lòng tri ân Thiên Chúa thì "ơn lại thêm ơn". Còn khi không biết cám ơn Chúa, thì "ngay cả cái đang có cũng sẽ bị lấy đi" vì đã không biết sử dụng ơn Chúa cho hữu ích...

CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu, xin ban thêm đức tin cho chúng con. NHỜ THÁNH THẦN ĐÁNH ĐỘNG, CON CƯƠNG QUYẾT sám hối để đáng được Chúa chữa lành bệnh cùi tâm linh của chúng con. Amen.
Giuse Vinhsơn Ngọc Biển SSP
Kính chuyển:
Hồng

-------------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - CHA NINH - CN33TN-B PDF Print E-mail

Suy Niệm Phúc ÂmChúa Nhật 33Thường Niên - Năm B
Ngày 14 tháng 11, 2021

Phúc Âm: Mc 13:24-32
"Bấy giờ mặt trời sẽ tối tăm. Mặt trăng sẽ mất sáng. Các tinh tútrên trời sẽ sa xuống. Không trung sẽ rung chuyển. Loài người sẽ khiếp sợ. Con Người sẽ hiện xuống trong đám mây. Các Thiên Thần sẽ phát loa triệu tập những người đã được tuyển chọn từ khắp bốn phương trời Những người lành sẽ được đứng bên hữu Con Chiên Thiên Chúa.
Hôm nay, ngày Chúa Nhật gần cuối của Phụng Vụ năm B, trước ngày Lễ Chúa Giêsu Kitô Vua, Đấng là chủ của lịch sử loài người, Chúa long trọng thông báo về ngày thế mạt, tức ngày tận thế. Ngày kinh hoàng khủng khiếp cho nhân loại.
Nhưng cũng là ngày hân hoan cho những người đã được tuyển chọn, tức là những người lành thánh, những người từ đau khổ lớn lao mà đến, những người đã được giặt sạch áo trong máu Con Chiên, những người "xưa Ta đói các ngươi đã cho ăn, Ta khát các ngươi đã cho uống, Ta trần truồng các ngươi đã cho mặc..."
Ôi, lạy Chúa, xin cứu chúng con trong ngày kinh hãi ấy. Xin cho con từ đây biết thương người có 14 mối: Thương xác 7 mối:
- Thứ nhất cho kẻ đói ăn
- Thứ hai cho kẻ khát uống
- Thứ ba cho kẻ rách rưới ăn mặc
- Thứ bốn viếng kẻ liệt cùng kẻ tù rạc
- Thứ năm cho khách đỗ nhà
- Thứ sáu chuộc kẻ làm tôi
- Thứ bảy chôn xác kẻ chết
Lạy Chúa, xin cho con biết quan tâm làm những việc như thế, ngay từ bây giờ cho Chúa, để khi ngày Chúa đến, con được vào số những kẻ được tuyển chọn.
SỐNG ĐẠO
Vào năm1989, trong giáo xứ tôi bỗng xuất hiện một Bà già, gốc người miền Nam. Bà rất mộc mạc chất phác. Theo lời kêu gọi của tôi, mỗi lần đi lễ, bà lên ngồi hàng ghế đầu, để tôi cho những người lớn tuổi, những người yếu đau bềnh tật rước lễ trước mà không phải xếp hàng. Bà dáng người mảnh khảnh nhẹ nhàng, nhưng rất khỏe mạnh. Không bao giờ phiền hà con cháu.
Mỗi chiều Thứ Sáu tôi có Thánh Lễ và chầu Thánh Thể. Con cháu bà không để Bà mất một thứ Sáu nào. Sau lễ, Bà thường ở lại gỡ bánh tráng để hôm sau Giáo xứ cuốn chả giò gây quỹ. Bà rất thương yêu con cháu. Nhưng đặc biệt Bà thương yêu người con dâu hơn cả con gái và con trai của mình. Giữa Bà và người con dâu không bao giờ có một lời nào làm buồn lòng nhau. Bà không bao giờ phê phán bất cứ một người nào trong giáo xứ. Cũng không bao giờ nghe thấy một người nào nói gì tiêu cực về Bà.
Lúc tuổi 95, Bà nằm nhà thương lần đầu tiên. Bà vẫn luôn nói lời hiền lành, yên ủi con cháu, và luôn cám ơn con dâu. Chừng một tháng sau đó, Bà không nói gì với con cháu nữa, mà chỉ vui vẻ nói chuyện với cha sở mỗi khi tôi đến thăm.
Khi biết thì giờ của mình không còn bao lâu nữa, Bà xin về nhà sống giữa con cháu.
Một đêm khoảng sau 11 giờ khuya, người con Dâu gọi tôi: "Thưa cha, Má con sắp ra đi rồi". Nếu cha có thể, xin Cha đến ban phép lành cho Má con. Tôi vùng dậy, thay đồ, đội mũ, xuống lầu, lấy chùm chìa khóa, ra gara lấy xe đi liền. Tới nơi, cả nhà đang đứng xung quanh giường bà mà xụt xùi. Thấy tôi, họ dãn ra, nhường lối cho tôi. Tôi cúi xuống gần mặt bà và nói: "Chào bà. Cha xứ đây". Bà cố gắng nhướng đôi mắt lên một chút và khẽ nói: "Thưa cha, con cám ơn cha đã chăm sóc con, chăm sóc các con cháu con suốt mấy chục năm nay. Bây giờ, con xin chào cha.

Xin cha chúc lành cho con". Nói lời cuối cùng đó bà, nhắm mắt lại, và từ từ ra đi rất bình an, trong khi chúng tôi hát bài "Khi Chúa thương gọi con về". Mọi người chúng tôi dàn dụa nước mắt, vừa vì thương tiếc bà, vừa vì cảm thấy cả nhà tràn ngập bình an. Vĩnh biệt cụ Bà Annê Lê Thị Báo. Cụ quả thực đã sống cuộc đời rất lành thánh. Xin Cụ cầu nguyện cho giáo xứ chúng tôi.

LM NGUYỄN AN NINH

----------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - LM TRẦN NGÀ - CN32TN-B PDF Print E-mail

Lễ vật cao quý
(Suy niệm Tin mừng Mác-cô (12, 41-44) trích đọc vào Chúa nhật 32 thường niên)

ANHLE CHUYỂN

Một ông lão nghèo bước vào nhà một người quyền quý gõ cửa xin ăn. Chủ nhà nhìn ông với vẻ mặt khinh khỉnh, miễn cưỡng rút túi lấy 100.000 đồng, ném vào ông và nói: "Tiền nè!" rồi bực bội quay vào nhà.
Dù đây là một số tiền đáng kể đối với lão ăn xin, nhưng nhìn thái độ hách dịch của người cho, ông cảm thấy cay đắng và oán hận. Ông quay mặt ra đi không thèm lấy.
Ông sang nhà bên cạnh, một căn nhà đơn sơ nghèo nàn, có một bé gái chạy ra, cầm 1.000 đồng với cả hai tay, miệng tươi cười vui vẻ, thưa với ông: "Cháu không có gì nhiều, xin ông nhận lấy thảo."
Ông lão nhận lấy món quà nhỏ bé của cô gái nhỏ với tấm lòng hân hoan. Ông chưa bao giờ nhận được món quà quý báu đến thế, một món quà nhỏ nhưng được gói ghém với rất nhiều yêu thương.
Của cho không lớn, nhưng cho với tấm lòng yêu thương trìu mến, với thái độ trân trọng, thì giá trị của nó tăng lên cả trăm lần.

Khi Chúa Giê-su quan sát những người bỏ tiền dâng cúng cho đền thờ, Ngài thấy có lắm người giàu bỏ thật nhiều tiền, cũng có một bà goá nghèo bỏ vào hòm tiền hai đồng xu nhỏ, nhưng đó là tất cả những gì bà có để nuôi thân.
Lễ vật của bà tuy bé mọn nhưng gói ghém rất nhiều tình yêu. Chính vì thế, Chúa Giê-su cho rằng bà goá nầy đã dâng cho Thiên Chúa nhiều hơn tất cả những người khác.

Thiên Chúa là Đấng vô cùng giàu có, Ngài chẳng thiếu của gì. Điều Ngài chờ đợi nơi chúng ta là tấm lòng yêu mến. Vì thế, chúng ta hãy dâng cho Ngài những công việc nhỏ bé hằng ngày, được thực hiện với nhiều yêu thương.

Làm việc nhỏ với một tình yêu lớn
Mẹ thánh Tê-rê-xa Calcutta không chủ trương làm những công việc to lớn, nhưng thường xuyên làm những việc nhỏ với tình yêu lớn. Mẹ nói: "Chúng ta không thể làm những việc lớn lao, nhưng chúng ta có thể làm những việc nhỏ với tình yêu lớn lao."
Trong bức thư gửi cho đấng đáng kính là cố Hồng y Fx. Nguyễn Văn Thuận, mẹ Tê-rê-xa viết: "Điều đáng kể không phải là số lượng công việc ta làm, nhưng là mức độ yêu thương mà ta đặt vào trong mỗi công việc."
Đúng thế, dù làm được cả chục việc lớn để mưu cầu danh lợi... cũng không bằng làm một việc nhỏ bé chỉ vì lòng mến Chúa yêu người.
Thánh Phao-lô dạy: "Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi" (I Cr 13, 3).

Cảm hứng từ bức thư trên đây của mẹ Tê-rê-xa Calcutta, đấng đáng kính Fx Nguyễn Văn Thuận quyết tâm "thực hiện từng công việc nhỏ bé hằng ngày, từng cuộc tiếp xúc hằng ngày với tình yêu lớn" và biến những phút sống hiện tại thành những giây phút đẹp nhất cuộc đời. Ngài viết: "Tôi quyết sống từng giây phút hiện tại và đong đầy tình thương vào đó" (Trích: "Năm chiếc bánh và hai con cá").

Lạy Chúa Giê-su,
Chúng con biết lấy gì dâng lại cho Chúa, để đền đáp muôn vàn ân huệ Chúa thương ban? Không lẽ chúng con liên tiếp nhận ơn Chúa ban mà không biết báo đền?
Xin cho chúng con mỗi ngày dâng cho Chúa một hy sinh nhỏ bé, nhưng được thực hiện với nhiều yêu thương; đó là lễ vật cao đẹp làm vui lòng Chúa hơn hết. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

TIN MỪNG Mác-cô 12, 41-44
Đức Giê-su ngồi đối diện với thùng tiền dâng cúng cho Đền Thờ. Người quan sát xem đám đông bỏ tiền vào đó ra sao. Có lắm người giàu bỏ thật nhiều tiền. Cũng có một bà goá nghèo đến bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng xu Rô-ma. Đức Giê-su liền gọi các môn đệ lại và nói: "Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết. Quả vậy, mọi người đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ mà đem bỏ vào đó; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để nuôi sống mình."

-------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - CHA NINH - CN32TN-B PDF Print E-mail

Suy Niệm Phúc ÂmChúa Nhật 32 Thường Niên - Năm B
Ngày 7 tháng 11, 2021
Lời mở đầu.
Hàng năm, Giáo Hội Công Giáo dâng trọn tháng 11, để cầu cho tất cả các Linh Hồn còn lại trong lửa luyên tội. Giáo Hội đặc biệt quan tâm tới Tổ Tiên, Ông Bà, Cha Mẹ, khi còn sống (Thứ bốn thảo kính cha mẹ.), cũng như sau khi đã qua đời. Vì thế, trong tuần lễ đầu của mỗi tháng 11, tôi sẽ gửi đến Quý Vị và anh chị em một trật 3 bài Suy Niệm Mùng Một : Lễ Các Thánh, Mùng Hai tháng Mười Một, Lễ cầu hồn, và Bài của Chúa Nhật thứ nhất trong tháng, để quý Vị tùy nghi xử dụng.
Cũng từ nay, tôi sẽ cố gắng mỗi tuần gửi tặng Quý Vị một câu truyện "Sống Đạo" rất đơn sơ theo Linh Đạo của Thánh Terêsa Hài Đồng Giêsu, hoặc những mẩu truyện sống đạo của mọi người đó đây trên thế giới, để chúng ta thấy việc nên thánh, việc lên Thiên Đàng thật đơn sơ dễ dàng, chứ không khó khăn như anh chị em thường lầm tưởng.

Phúc Âm: Mc 12:38-44
"Thầy bảo thật anh em: Bà góa này bỏ vào hòm dâng cúng có 2 xu, nhưng bà là người đã dâng cúng nhiều nhất."
Tại đền thờ Giêrusalem, Chúa đứng quan sát những kẻ bỏ tiền dâng cúng. Chợt có người đàn bà góa nghèo khó bỏ vào có 2 xu. Chúa bảo các Môn Đệ: "Người này bỏ vào nhiều nhất. Vì những người giàu có bỏ vào phần dư của mình, còn người đàn bà nghèo khó này đã bỏ vào tất cả những gì bà cần thiết để sống cho một ngày".
Qua sự việc trên, Chúa muốn dạy các Môn Đệ cách thẩm định giá trị trên những thực tại trần thế: Giá trị của ngôi thánhđường nguy nga tráng lệ, Chúa không đặt vào đầu óc của những kiến trúc sư tài hoa, cho bằng đặt vào bàn tay của những người thợ đặt từng viên đá,viên gạch dưới nền móng của các chân tường đền thờ ấy. Giá trị hệ tại đó dựa trên ít hay nhiều của tấm lòng, chứ không tùy thuộc vào số lượng những của làm phước hay của hiến dâng.
Giá trị của một người mẹ là nấu bữa cơm cho chồng con với hết tình yêu thương, chứ không phải dọn một mâm cơm đầy cao lương mỹ vị. Giá trị của một người chồng, người cha là ở chỗ làm việc với tinh thần trách nhiệm, để đem về cho vợ connhững đồng tiền trong sạch, cho vợ con một cuộc sống bình yên vừa phải theo môi trường và cuộc sống của mình, không bon chen vào nếp sống hào nhoáng giả tạo. Người chăn chiên tìmđồng cỏ non, suối nước trong lành cho đoàn chiên, chứ không bắt chiên trèo đèo lội suối làm chiến công của mình.Người làm lãnh đạo không nghĩ đến lợi riêng của mình, mà là lợi ích của dân chúng mà mình phục vụ.

Tự vấn:
1. Trong vai trò lãnh đạo nào đó, tôi tìm hạnh phúc cho tôi hay cho những người mà tôi chịu trách nhiệm?
2. Khi nhận một món quà, tôi đánh giá nó trên tấm lòng của người tặng, hay trên giá trị vật chất của món quà?
Chuyện bên lề: Thế giới nhìn từ Vatican
Câu chuyện tôi nghe được từ VietCatholic đăng tải ngày thứ Tư 13 tháng 10, 2021. Số là vị đương kim Tổng Gián Mục Anh Giáo Justin Wilby trong lần viếng thăm Đức Thánh Cha Phanxicô mới đây tại Vatican, trên tay ngài mang chiếc nhẫn của Đức Thánh Giáo Hoàng PhaolôVI,. Được hỏi, Ngài nói: Năm 1960, khi Đức Thánh Cha Phaolô VI viếng thăm Anh Quốc, Ngài rút chiếc nhẫn đang mang trên tay mình mà trao tặng Đức Tổng Giám Mục Michael Ramsy, vị Tổng Giám Mục Anh Giáo. Vị này hân hoan đưa ngón tay mình cho Đức Phaolô VI xỏ vào. Chiếc nhẫn ấy được truyền lại cho vị lãnh đạo Anh Giáo đương kim ngày nay.
Anh Giáo là tôn giáo của nước Anh, được tách ra khỏi Giáo Hội Công Giáo từ thời vua Henry VIII, chỉ vì Đức Thánh Cha hồi ấy không chấp thuận cho nhà vua được lấy em Dâu của ông. Cử chỉ tặng nhẫn của Đức Thánh Giáo Hoàng Pholô VI là một nghĩa cử phi thường của tình thân ái giữa 2 vị lãnh đạo của 2 tôn giáo nghịch thù lâu đời.
Chúa Thánh Thần đang làm những công việc rất lạ lùng trong Giáo Hội hiện nay.

Suy Niệm Phúc Âm Lễ Cầu Cho Các Đẳng Linh Hồn - Năm B
Thứ Ba,ngày 2 tháng 11, 2021

Phúc Âm: Ga 11:17-27
"Nếu Thầy có mặt ở đây thì em con đã không chết"
Lúc Chúa Giêsu đang ở Giêrusalem, các Môn Đệ báo cho Chúa rằng "Lazarô bạn Thầy đang hấp hối". Chúa chỉ đáp: "Việc này để vinh danh Chúa Cha". Ngài tiếp tục nán lại đó 3 ngày, rồi mới đi Bêtania, nơi chỉ cách Giêrusalem có 3 cây số. Khi đến nơi, Matta chạy ra đón Chúa. Bà nói: "Nếu Thầy có mặt ở đây, em con đã không chết". Chúa nói: "Ta đã chẳng bảo con rằng: Kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết đời đời ư?" Mata thưa: "Lạy Thầy con tin". Chúa hỏi: Đã chôn xác Lazarô ở đâu?" Matta thưa: "Lạy Thầy, xin đến mà xem". Tới nơi, Chúa bảo hãy mở cửa mồ ra. Matta thưa: "Bẩm Thầy đã 4 ngày rồi, mùi đã hôi rồi". Chúa nói: "Ta đã chẳng bảo các ngươi sẽ thấy vinh quang Thiên Chúa sao?"
Khi cửa mồ được mở ra, Chúa Giêsu khóc lớn tiếng. Những người Do Thái nói: "Kìa, xem ông ấy thương Lazarô đến chừng nào". Chúa gọi: "Hỡi Lazarô, Ta truyền cho ngươi trỗi dậy!". Lập tức ông trỗi dậy. Mọi người đều kinh ngạc. Nhưng người Biệt Phái lại mưu tìm giết cả Lazarô, lý do là vì ông, mà nhiều người tin vào Chúa.
Ở đây, chúng ta muốn suy niệm chữ "nếu" của Matta:"Nếu Thầy có mặt ở đây, em conđã không chết".
Vào khoảng năm 1986, tại phi trường Detroit, một hành khách đi trễ, hổn hển chạy đến trạm lên máy bay của hãng North West. Nhân viên nói: "Xin lỗi, nhưng chúc mừng ông 1000 lần may mắn, vì chuyến máy bay của ông vừa cất cánh khỏi phi đạo, thì đã rớtxuống, chỉ duy nhất có một em bé còn sống sót!". Đó là trường hợp rất họa hiếm mà chữ "nếu" được may mắn.Phần đông những chữ "nếu" đều là bất hạnh: Nếu Bác sĩ có mặt, nếu anh tôi nhanh chân được một bước nữa, nếu ba tôi chậm chân lại một chút, nếu hôm ấy tôi mua vé số lên một con số nữa...
Ôi, biết đâu mà "nếu"với "giá" được.Nếu chúng ta có niềm tin vào sự quan phòng đầy yêu thương của Chúa, thì mọi sự xảy ra đều là tốt lành cho chúng ta thôi.
Thánh Phaolô nói: "Dù yếu đau hay khỏe mạnh, dù gông cùm xiềng xích, dù đói hay no, tất cả là: không phải tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi".
Suy Niệm bên lề cuộc sống
Đám tang của người Việt Nam, nhất là những người già nằm trong quan tài mở, thường có khuôn mặt hốc hác, đen sàm, mặc dầu khi sống, nước da cũng khá đẹp. Trái lại, khi viếng xác người da trắng nằm trong quan tài mở, chúng ta thường thấy khuôn mặt của họ đầy đặn, sáng sủa, và ở trạng thái rất bình an. Diện mạo của các Bà Sơ thường tươi rói như đang nở nụ cười.
Người già Việt Nam thường sống với con cháu. Nhiều người rất đau buồn, vì bị con cháu hất hủi. Ngược lại, người Mỹ cao niên sống rất thoải mái. Họ dành nhiều thì giờ đi du lịch, đi thăm viếng danh lam thắng cảnh. Đàn ông cũng như đàn bà, họ ăn mặc đẹp đẽ. Cứ vài tuần lễ, họ đi tiệm làm móng tay móng chân cho gọn gàng. Đi thăm bạn bè con cái, họ thường ở Hotel chứ không phiền hà con cháu. Họ thường rủ nhau đi ăn sáng ở những quán ăn gần nhà. Vào nhà thương nào chúng ta thấy rất nhiều ông bà già người Mỹ làm thiện nguyện. Họ làm như thế vừa khỏe mạnh, không "nhàn cư vi bất thiện." Họ được gặp gỡ nhiều người. Cuộc sống của họ rất hân hoan và có ý nghĩa. Họ sống rất thoải mái và vui tươi. Người Việt đôi khi may mắn có con cháu thảo hiền thì rất hạnh phúc. Nhưng phần đông không được may mắn như thế, nên sống đã không được an hưởng, mà khi về già đã khổ, lúc chết lại càng khổ hơn .
Chúng ta nên tập thói quen của người Mỹ: Hãy để cho con cái trưởng thành, tập sống tự lập, tự mang trách nhiệm của cuộc sống. Không nên can thiệp quá nhiều vào đời sống của con cái đã có gia đình.
Nêm tập sống nhẹ nhàng, để đến lúc ra đi được thong dong.

Suy Niệm Phúc Âm Lễ Các Thánh - Năm B
Thứ Hai, ngày 1tháng 11, 2021
Suy niệm 1:Điều thứ 8 trong Tám Mối Phúc Thật:
"Ai chịu khốn nạn vì đạo ngay, ấy là phúc thật"
Đó là những người chịu bách hại vì Đạo Chúa. Đó là những người bị bắt bớ, bị tù đày, bị ngược đãi, bị tra tấn, và bị giết vì đức tin.
Đó là nhữngngười "Bởi ghét Thầy, chúng đã vu khống cho chúng con mọiđiều bất công, gian ác"
Đó là những người bị trói quỳ gốibị cắt cổ trước ống kính trong những năm gần đây bên Trung Đông.
Đó là hàng trăm hàng ngàn người bị thiêu sống khi đang cử hành thánh lễ trong nhà thờ, cũng như vị LinhMục bên Pháp đang dâng lễ buổi sáng, bị quân khủng bố xông lên cắt cổ ngay tại bàn thờ trước hàng trăm đôi mắt kinh hoàng của giáo dân dự lễ!
Đó là hàng trăm, hàng chục ngàn người Công Giáo tại thành phố Mosul bên Iraq mấy năm trước đây bị tàn sát, bị đuổi ra khỏi thành phố cho chết đói chết khát trong sa mạc! Không thể kể xiết.

Suy Niệm 2:
"Họ là những kẻ từ đau khổ lớn lao mà đến"
- Đó là những bệnh nhân ung thư bằng lòng nằm cho đám vi trùng gặm dần từng đốt xương, ăn mòn từng bộ phận trong cơ thể, những bệnh nhân chấp nhận chân tay què cụt, chấp nhận tình trạng bất động hay dị dạng của cơ thể.
- Đó là những bệnh nhân đau mắt không thể tưởng tượng được, những người mười mấy hai mươi năm nằm bệnh với lòng phó thác cậy trông.
- Đó là những người khuyết thị, có khi từ lúc mới sinh ra, có khi bởi tai nạn bất kỳ lúc nào trong cuộc sống, ngày đêm quờ quạng trong tăm tối, nhưng hoàn toàn phó thác trong tay Chúa mọi giây phút còn lại của cuộc đời. Họ là những người từ đau khổ lớn lao mà đến. Họ đã được giặt áo trong Máu Con Chiên.Họ là "Những ai bền đỗ đến cùng, sẽ được ơn cứu độ".
Sống Đạo
Sau khi hưu trí được 2 năm thì tôi bị mất ánh sáng của đôi mắt. Lúc đầu, tôi hầu như tuyệt vọng. Hết sức chán nản. Tôi khóc rất nhiều. Người sụt mất 20 pounds. Dần dần tôi tự nhủ: Đã già thì phải có bệnh. Không bệnh này thì bệnh kia. Không mất cơ quan này thì phải mất cơ quan khác. Người thì ngồi xe lăn. Người này điếc, người kia mù. Tôi mất ánh sáng, nhưng còn chân đi, còn tay làm việc, còn tai nghe, còn mũi ngửi. Còn ăn được. Còn ngủ ngon lành. Tôi cám ơn Chúa. Thế là tôi đi học đánh máy Vi tính để viết bài. Học Guitar để giải trí. Ngày cũng như đêm, tôi lần mò trong tăm tối. làm quen với tất cả mọi nơi trong nhà, và xung quanh nhà. Tôi cố gắng tự chủ lấy cuộc sống. Xử dụng lấy Microwave, Oven, tủ lạnh. Tôi đi đi lại lại trong nhà và xung quanh nhà. Một tay cầm gậy trắng, một tay cầm chuỗi Mân Côi. Cùng với cô cháu tôi dâng lễ hàng ngày cầu nguyện cho mọi người thân quen, và những người tôi đã hứa cầu nguyện cho.

Tôi phó dâng mọi sự cho Chúa. Tôi không để lòng mình lấn cấn bất cứ sự gì. Tôi lên giường ngủ rất bình an. Và tối nào cũng sẵn sàng không dậy nữa. Tôi hằng tạ ơn Chúa cho mọi sự, và tri ân mọi người xung quanh tôi hy vọng tôi sẽ được ơn cứu rỗi.

LM NGUYỄN AN NINH

---------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 216