mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay538
mod_vvisit_counterHôm Qua5173
mod_vvisit_counterTuần Này14406
mod_vvisit_counterTuần Trước34438
mod_vvisit_counterTháng Này112959
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả9008039

We have: 116 guests online
Your IP: 54.198.0.187
 , 
Today: Aug 24, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - THU SAU TUAN 19TN-A PDF Print E-mail

 Thứ Sáu 18-8-2017

"thà đừng lấy vợ" hay "sống như không vợ"

Hôm nay, Thứ Sáu Tuần XIX Thường Niên đưa chúng ta đến bài Phúc Âm về vấn đề chồng ly dị vợ, một bài Phúc Âm ngay sau bài Phúc Âm hôm qua về lòng quảng đại thứ tha như Thiên Chúa tha thứ cho chúng ta.

Vấn đề chồng ly dị vợ này được "những người biệt phái đến cùng Chúa Giêsu và hỏi thử Người rằng: 'Có được phép rẫy vợ vì bất cứ lẽ gì không?'", một vấn đề đã được Chúa Giêsu dứt khoát giải quyết một cách thẳng thắn hoàn toàn có tính cách chính thống như sau:

"Nào các ông đã chẳng đọc thấy rằng: Từ thuở ban đầu, Tạo Hoá đã dựng loài người có nam có nữ, và Người đã phán: Bởi thế nên người nam sẽ bỏ cha mẹ mà kết hợp với vợ mình, và cả hai sẽ nên một thân xác? Cho nên họ không còn là hai, nhưng là một thân xác. Vậy điều gì Thiên Chúa đã kết hợp, thì loài người không được phân ly".

Có lẽ thành phần đặt vấn nạn với Chúa Kitô đã đoán trước được câu trả lời của Người rồi nên đã từ đó đi thẳng vào vấn đề họ muốn thử Người, với vấn nạn chính yếu thứ hai: "Vậy tại sao Môsê đã truyền cấp tờ ly hôn mà cho rẫy vợ?", một vấn nạn cũng được Chúa Kitô không ngần ngại vạch trần sự thật cho họ biết về chính bản thân họ rằng:

"Vì lòng chai đá của các ông mà Moisen đã cho phép các ông rẫy vợ; nhưng từ ban đầu thì không có như vậy. Tôi bảo các ông rằng: Ai rẫy vợ, trừ nố gian dâm, và đi cưới vợ khác, thì phạm tội ngoại tình. Và ai cưới người đã bị rẫy, cũng phạm tội ngoại tình".

Không ngờ vấn đề Người quả quyết như vậy đã đụng đến chính thành phần bỏ mọi sự mà theo Người, kể cả vợ con của các vị, nên các vị đã bồi thêm một câu vừa như để hỏi Người vừa như để than thân trách phận thay cho thành lập lập gia đình như sau: "Nếu sự thể việc vợ chồng là như thế, thì tốt hơn đừng cưới vợ". Đó phải chăng là lý do Thánh Phaolô đã khuyên sống đời hôn nhân một cách siêu nhiên: "ai có vợ thì sống như thể không có vợ" (1Corinto 7:29).

Thế nhưng, Chúa Giêsu đã lợi dụng ngay câu than vãn này của các vị để nói đến chính đời sống độc thân theo Người của các vị: "Không phải mọi người hiểu được điều ấy, nhưng chỉ những ai được ban cho hiểu mà thôi. Vì có những hoạn nhân từ lòng mẹ sinh ra, có những hoạn nhân do người ta làm nên, và có những người vì Nước Trời, tự trở thành hoạn nhân. Ai có thể hiểu được thì hiểu".

Qua bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy giáo huấn của Chúa Kitô về vấn đề hôn nhân gia đình là thế này: 1- hôn nhân theo dự án thần linh của Thiên Chúa chỉ xẩy ra giữa một người nam và một người nữ mà thôi; 2- hôn nhân là do chính Thiên Chúa xe duyên kết nghĩa nên đôi phối ngẫu không được tự ý ly dị nhau, trừ trường hợp ngoại tình; 3- ai tự ý ly dị vợ chồng mình mà lấy người khác là phạm tội ngoại tình và ai lấy người ly dị cũng phạm tội ngoại tình; 4- ly dị vợ chồng là do con người gây ra chứ tự bản chất của hôn nhân là những gì bất khả phân ly. Đó là lý do chúng ta thấy Giáo Hội Công Giáo cứu xét rất kỹ lưỡng và cẩn thận giúp thực hiện việc học hỏi dự bị hôn nhân trước khi ban bí tích hôn nhân, cũng như trong việc giải hôn hay tiêu hôn khi cần.

Tuy luật lệ về đời sống hôn nhân ngặt nghèo như thế, đến độ người ta cảm thấy "Nếu sự thể việc vợ chồng là như thế, thì tốt hơn đừng cưới vợ", nghĩa là đừng lập gia đình, nhưng theo bản tính tự nhiên và phái tính xu hướng về nhau hầu như bất khả chống cưỡng, liên quan đến cả tình cảm lẫn tình dục của mình, con người, hầu hết vẫn không thể nào, không sớm thì muộn, không trước thì sau, không tiến tới đời sống lứa đôi trong hôn nhân gia đình, nếu chính thức, bằng không cũng khó lòng mà tránh được cảnh ăn ở với nhau ngoài hôn nhân một cách nào đó.

Dầu sao thực tế cũng cho thấy 3 trường hợp ngoại lệ được Chúa Giêsu kể đến trong bài Phúc Âm, đó là: thứ nhất, tự bẩm sinh là hoạn nhân (như sinh ra mang giới tính ái nam ái nữ, hoặc tự nhiên bị bất lực về sinh dục v.v.), thứ hai là bị trở thành hoạn nhân (như đã xẩy ra cho thành phần nam nhân được hầu cận gần gũi hoàng hậu hoặc công chúa hay cung phi của vua chúa ngày xưa), và thứ ba là tự ý làm hoạn nhân vì lý tưởng phụng vụ cao cả (như nam nữ tu sĩ khấn đồng trinh hoặc hàng giáo sĩ Công giáo hứa sống độc thân v.v.).

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA- THU TU TUAN 19 TN-A PDF Print E-mail

Thứ Tư sau Chúa Nhật Thứ XIX

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG Matthêu 18:15-20.
Anh hãy đi sửa lỗi nó một mình anh với nó...

Suy Niệm: Phó Tế Vĩnh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh.

Trong Tin Mừng, thánh Mátthêu trích dẫn những lời của Đức Yêsu mời gọi các Tín Hữu đừng để cho một người anh em nào của mình phải hư mất mà không tìm cách sửa lỗi cho người ấy, nhiều lần nhiều cách khác nhau với thái độ tế nhị cần thiết lắm.

Nhìn lại lịch sử thánh khởi đi từ dân tộc thánh thiện là dân Israel ta nhận ra: Các ngôn sứ đã kêu gọi các vị làm Vua, các bậc vị hiền tài bô lão kỳ mục và toàn thể dân chúng hoán cải, nhưng lời của các tiên tri không được lắng nghe, vì thế sự trừng phạt bất ngờ thường ập tới và xảy đến rất nhãn tiền đôi khi thực khủng khiếp là họ bị đem đi lưu đày và khóc ròng bên bờ giòng sông Babylon Ta ngồi Ta khóc, Ta nhớ Sion ...Và rồi Thành Đô ơi hãy lưu nhớ phận lưu đày. Nét độc đáo của sứ điệp mà những mạng lệnh từ Đệ Nhị Luật trong cái chết của Đại Nguyên Soái Moisê, người dẫn dân ra khỏi tình trạng nô lệ ở Ai Cập mà trong Cựu Ước gọi là không tiên tri nào lớn hơn ông gởi đến toàn dân Israel nhấn mạnh trách nhiệm của mỗi cá nhân với lệnh truyền của Đức Chúa qua giao ước lẫn mạng lệnh. Đó là ‎ý nghĩa lời kêu gọi của Đức Chúa mà chúng ta đọc trong hai bài về tinh thần của đoạn văn nầy.

Đối với dân Thiên Chúa, "sống" tức là đón nhận những phúc lành của Thiên Chúa và "chết" chính là đánh mất ân huệ của Thiên Chúa, bởi vì Ngài là nguồn mạch của mọi thiện hảo đối với dân Israel. Đây là kiểu nói quen thuộc của Cựu Ước để trình bày những huấn lệnh của Thiên Chúa trong viễn cảnh của một sự chọn lựa giữa sự sống và sự chết, hạnh phúc và bất hạnh, lời chúc phúc và lời nguyền rủa. "Nếu Ta bảo đứa gian ác: 'Tên gian ác kia, nhất định mi phải chết', mà ngươi không nói để cảnh cáo nó phải từ bỏ con đường gian ác, thì chính nó, đứa gian ác ấy, sẽ chết vì tội của nó, nhưng còn máu của nó, Ta sẽ đòi ngươi"

Vâng, Khi hai người họp nhau trong đức tin trước nhan Thiên Chúa của Chúa Yêsu Kitô là họ đứng với nhau trên cùng mảnh đất vững chắc của ân sủng, là họ nhận biết mình được hiệp nhất bởi cùng một lòng nhân ái, cùng một lòng tha thứ khiến họ thành anh em, thành con cái của Cha trên trời. Nơi đâu người ta hiệp nhau "nhân danh Chúa Yêsu" là qua giáo hội, nghĩa là không phải trong niềm kiêu hãnh thiêng liêng và đức công chính riêng biệt, nhưng là trong việc cung xưng mình là "bé nhỏ", trong việc nhìn nhận mình là tội nhân, thì chỉ nơi ấy mới có sự đợi chờ trong đức tin và vì thế sẽ được nhậm lời; Chúa Kitô ở đâu, Giáo Hội ở đó . Chính vì lẽ đó mà trong đời sống sống đạo tôi nhận ra: nếu có một vài tín hữu xen vào chuyện nội bộ của xứ đạo hay nhóm nào đó, thì ngược lại có một số Kitô hữu khác lại kém dấn thân, chỉ biết mình với Chúa.

Thế mà ở đây Chúa Yêsu dạy rằng tất cả chúng ta đều có trách nhiệm với nhau. Tôi không thể hững hờ trước tình cảm thiêng liêng của anh em tôi. Và vì chẳng ai thoát khỏi lầm lỡ hay yếu đuối nên rất có thể một ngày kia người khác cũng sẽ có dịp thi hành đối với tôi cái bổn phận nâng đỡ thiêng liêng ấy. Có thể nói trong khi thuyết giảng tôi thường hay nêu lên tính thánh thiện phải có nơi các lãnh đạo hay cộng đồng hay ngay cả một vài nhóm hội, tôi cố ý sẵn lòng vừa cầu nguyện, vừa làm công việc loan truyền tin mừng như Chúa muốn nói hôm nay. Nếu có lúc họ đã thấy chính tôi thi hành với tất cả sự tế nhị và nhân ái cần thiết nhưng vẫn có người hỏi lại nhằm muốn bẻ cong đòi bằng chứng, trong khi bằng chứng đã rành rành ra đó mà họ cũng vẫn không hiểu, hoặc cố ý muốn không hiểu.

Trong cộng đoàn môn đồ của Chúa Yêsu. "Không ai là một hòn đảo"cho nên chúng ta nhận thấy ngay, trong những chữ cô đọng ấy bầu khí mà Đức Yêsu đặt chúng ta vào. Đó là một bầu khí của tình yêu chứ không phải là của sự phán xét.

Thế mà có những vị mang chức vụ cao trọng lại không nhận lời trình báo của một người lương thiện, muốn cho tiến trình thánh thiện hoản hảo hơn, lạ vừa câm lặng, vừa đưa cho kẻ sa đoạ muốn hành xử ngược lại để quấu đục tình hiệp nhất và xây dựng... thì trước mặt Chúa. Họ sẽ phải trả lẽ không đời này thì sẽ đời sau về vai trò và chức năng của họ. Amen

, or

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU BA TUAN 19TN-A PDF Print E-mail

Thứ Ba sau Chúa Nhật Thứ XIX

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG Luca: 1:39-56.
Đại Lễ Mừng Mẹ Maria về Trời. Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ.

Suy Niệm: Phó Tế Vĩnh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh.

Thánh sử Luca cho thấy kinh nghiệm của một phàm nhân nhưng đạo đức thánh thiện lần đầu tiên hiểu ra điều gì đã xảy ra cho Đức Maria người em họ của mình và phản ứng của người chị có tên là Elisabeth khi hiểu được điều ấy thì chính là lúc bà đứng ở cửa thiên đàng. Chính ở tại trung tâm của câu chuyện là hai Trẻ trong dạ của hai bà mẹ, một là Thiên Chúa Con Thánh Tử Yêsu, và hai là tiền hô người đi trước sẽ dọn đường là thánh Yoan Tẩy Giả. Có Thiên Chúa và hoạt động của Người đối với Đức Maria, nơi Mẹ mầu nhiệm Nhập Thể của Con Thiên Chúa đã được thực hiện.

Trong giai thoại đầy hồng sủng ghi nhận này nó làm sống dậy cái thánh thiện nhận ra được Đấng Cứu Độ ngay trong lòng mình quả là một kỳ tích, một kỳ công Chúa làm không do kinh nghiệm từng trải, mà là do mạc khải bởi Thánh Thần Thiên Chúa, chứ không phải là do Thiên Thần báo tin. Bà Elisabeth diễn tả nhận định của bà về cách xử sự của Đức Maria: "Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em". Trong Cựu Ước, có hai người phụ nữ được chào bằng những lời này, đó là Bà Yaên (Tl 5,24) và bà Yuđitha (Gdt 13,18). Các bà đã đánh bại các đoàn quân áp bức dân các bà. Kinh Thánh không tường thuật những gì các bà đã làm hầu chuẩn nhận cho chiến tranh, nhưng để cho thấy Thiên Chúa có thể làm những việc kỳ diệu bằng cách dùng những con người không phù hợp về phương diện loài người, những con người không có uy lực.

Khi ghi nhận Bà Elisabeth chào Đức Maria như vậy, tác giả Luca bảo chúng ta rằng Đức Maria thuộc về một loại người tuyệt mỹ, là tuyệt phẩm của Đức Chúa muốn thực sự bắt đầu khởi công trong thân hình trinh sách của người tớ nữ trinh trong này, tuy bị coi là không phù hợp, lại được Thiên Chúa dùng mà đưa lại ơn cứu độ cho chúng ta. Qua Đức Maria, Thiên Chúa đã làm một việc phi thường nhất trong lịch sử: Ngài ban cho chúng ta quà tặng Con của Ngài cho một thiếu nữ trẻ trung nhưng vô nhiễm nguyên tội ngay khi thiếu nữ ấy trở thành giọt máu trong lòng bà Mẹ mang thai bé MARIA. Ơn Cứu Độ đến với loài người bằng đường đi xuống và đi lên. Đó là kỳ công trong Cách đối xử của Thiên Chúa đối với Đức Maria được diễn tả bằng ân sủng và phúc lành; cách đối xử của Đức Maria đối với Thiên Chúa được diễn tả bằng lòng tin. Đức Maria đã tin vào Thiên Chúa, vào giá trị của lời Người, quyền năng của Người.

Đó chính là trọng tâm của lời hứa nơi Đức Chúa cho Adam và Evà Cũ mà Chúa Yêsu con trẻ là Adam Mới, và Mẹ Ngài có tên Maria là Evà Mới. Lịch sử loài người giờ đây được đổi mới. niềm vui và lễ mừng, và đưa phúc lành đến gia đình đã nhận lấy Hòm Bia (2Sm 6,10-11); khi Đức Maria vào nhà Dacaria, trẻ Yoan đại diện cho dân Cựu Ước đang trông chờ Đấng Mêsia đã nhảy lên vui sướng.

*TÔI QUYẾT NOI GƯƠNG MẸ TIN VÀO LỜI CHÚA: : "Em thật có phúc vì em đã tin rằng lời Chúa phán cùng em sẽ được thực hiện"... Con đường đưa Mẹ Maria lên trời cả hồn lẫn xác được mở ra cho mọi người như Tin Mừng đã ghi lại. BẠN VÀ TÔI CÙNG đi trên con đường Mẹ Maria đã đi NHƯ LỜI KINH THÁNH NÓI TRÊN, để đến nơi Mẹ đã đến.

Vậy mọi tín hữu còn chần chờ gì mà không bám chân mẹ về trời trong những ngày đón tiếp Mẹ Fatima năm nay tại Bồ Đào Nha, LÀ CÙNG THỰC HÀNH MỆNH LỆNH FATIMA LÀ CẢI THIỆN ĐỜI SỐNG TỨ GIA ĐÌNH CHO ĐẾN GIÁO XỨ NGAY, ĐỂ MỌI NGƯỜI NHẬN BIẾT MẸ TỪ NĂM 2017  này. Amen

--------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU HAI TUAN19TN-A PDF Print E-mail

Thứ Hai sau Chúa Nhật Thứ XIX

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG:  Matthêu 17:22-27

Thầy các không nộp thuế sao "' ông đáp: Có Chứ!

Suy Niệm Phó Tế Vĩnh Viễn Vũ Quang Minh.

Đọc Tin Mừng, ta có cảm tưởng Thánh cả Phêrô đi ra biển, thả câu và vớ ngay một con cá ngậm đúng bốn quan để nộp thuế cho Thày và ông như Thày dặn. Thật dễ như trở bàn tay! Không phải đi làm mướn hay đi đánh cá vất vả rồi bán cho mối lái bán lẻ lại cho người ta tại các phiên chợ, vậy là có đủ tiền nộp thuế. Như thế đi theo Thầy Yêsu làm môn đệ thì sướng thật! Phải chăng tín hữu cũng có lắm khi nghĩ như vậy trong đời sống đạo? Thế mà có người trong số chúng mình có lúc đã làm như thế đấy!.

Đọc và muốn hiểu nội dung tin mừng, ta cần quay trở về với chất giọng của giòng văn thánh kinh, tức là lối dùng văn dành cho nghe để mà hiểu từ người giảng thời Chúa Yêsu. Người Do Thái quen dùng những kiểu nói bóng bẩy sống động như thế. Lối này tựa như bạn và tôi thường hiểu là một nhà văn muốn kiếm đủ tiền nhờ ở chính đầu ngọn bút... thì họ thực phải vận dụng qua kiểu nói này. Ở đây cũng vậy, Đức Yêsu bảo Phêrô ra biển câu cá, mà câu cá tức quăng chài hay cái lưới ra khơi đánh ca là nghề của Ông mà! Nghề của anh em bà con ông và cũng là nghề cha truyền con nối củaThánh Phêrô ấy mà!, và sau môt ngày lao nhọc, ông đã thực sự kiếm đủ tiền nộp thuế cho Đền thờ rồi...

Qua sự kiện tầm thường về thuế đinh đóng trên đầu người hằng năm, nhờ đó ta có dịp đi sâu vào đời sống thường nhật của Đức Yêsu. Có lần Ngài phân bua và nghiêm nghị đã nói: "Đây có người còn hơn đền thờ nữa" (Mt 12,6). Và một lần khác: "Đây có người còn hơn vua Salômôn, nữa" (Mt 12,42). Nếu xét về quá vãng một anh thợ mộc quèn thấp bé thuộc dòng Nadarét, thì thật là tự phụ, cao ngạo, chơi khăm và cũng là chơi ngông? Thế nên hôm nay chính Ngài thực tế dõng dạc xác quyết: "Con Vua " không phải nộp thế cho cha mình! Đức Yêsu đang ở "nhà mình" trong đền Thánh Yêrusalem do đó tự nhiên người không phải nộp thuế đền thờ khi hỏi Phrêrô rồi tự trả lời cho các bạn của mình.

Nhưng để khỏi làm gai mắt họ, khiến họ lấy làm chướng thì Ngài bảo: anh ra biển thả câu, con cá nào câu được trước hết thì bắt lấy mở miệng nó ra: Anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan. Đó chính là nhân tính thể hiện đúng nhân cách của Thày Yêsu không muốn khiêu khích vì không có lợi ích gì cho Thày Trò. Tốt hơn là cứ "làm như thiên hạ", nếu đó không phải là điều tội lỗi. Trong đời sống chúng ta, trong lịch sử Giáo hội, vẫn thường có những tinh huống, ta có thể làm khác đi, nhưng xét thấy cần tránh một gai chướng có thể sinh ra hiểu lầm, hay tạo nên một tai ách cho mình thì giáo hội đã làm hầu đánh tan dư luận. Nhưng những gì không phù hợp với công lý và hoà bình thì Chúa Kitô đã làm gương phải nghe lời Thiên Chúa hơn là lời của loài người.

Trong câu chuyện này cũng còn cho tín hữu là dân Chúa hiểu, Chúa Yêsu cũng coi trọng vai trò của ông Phêrô, tôn trọng vai tông đồ trưởng của ông khi ông được thủ lãnh coi về thuế vụ hỏi người già nhất là ông bằng lối xem ra có vẻ hù doạ rằng: "Thầy các không không nộp thuế sao?"

Mỗi người Do Thái, thẹo luật định, phải nộp một khoản tiền thuế, để tu bổ đền thờ và mua sắm lễ vật. Vì thế, ta mới thấy những người thu thuế đến tìm hỏi Phêrô, vì Phêrô được coi là người có trách nhiệm trong Nhóm. Cũng vì thế, mà Phêrô đã trả lời cách tự nhiên: "Có chứ!". Đức Yêsu là một thị dân như mọi người khác vì được sinh ra và lớn lên tại đất Israel, nên Ngài đã làm gương cho chúng ta. Nếu Ngài vì đã là một người Do-thái đạo đức luôn chu toàn trọn bổn phận mình là nạp thuế thì tín hữu trong vai trò là dân của một nước, cũng phải góp phần xây dựng quốc gia, hơn là trốn thuế và ăn bám vào sức lao động của người khác bằng việc tham nhũng hay móc ngoặc.

SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM THỰC HÀNH GIỐNG CHÚA: Tóm lại việc np thuế cho đền thờ không chỉ là việc bắt buộc, mà còn là bổn phận phải thực hành trong đức công bằng. Ở đây một câu hỏi được đặt ra là sao Chúa chỉ bảo Phêrô đóng cho mình và ông, còn phần các môn đệ khác thì sao? Thưa dễ hiểu vì các môn đệ còn lại không phải lo, họ có quỹ do Yuđa Iscaiốt là thủ quỹ rất tài giỏi sẽ trả cho họ. Ước mong mọi tín hữu hãy bắt chước Chúa Yêsu giúp tăng lữ có được của ăn và các phương tiện để lo cho nước Chúa, vì người thợ đáng ăn công của mình. Amen

-------------------------------

MỜI QUÝ VỊ ĐỌC THÊM ND # 3 VÀ 7 ĐỂ SỐNG KINH HÒA BÌNH  VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA.

--------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU HAI TUAN 19TN-A PDF Print E-mail

Yahoo Mail

Profile imageDinh

 Thứ Hai 14-8-2017

TIN MỪNG MT 17, 22-27

"Việc Chúa Giêsu nộp thuế đến thờ ám chỉ việc Người bị nộp vào tay thành phần âm mưu sát hại Người"

Hôm nay, Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên, bài Phúc Âm của Thánh ký Mathêu thuật lại cho chúng ta 2 sự kiện liên quan đến lời Chúa Kitô tiên báo lần đầu tiên về cuộc Vượt Qua của Người và liên quan đến vấn đề nộp thuế đền thờ của Người.

Lời Chúa Kitô tiên báo lần đầu tiên về cuộc Vượt Qua của Người: "Khi thầy trò tụ họp ở miền Galilêa, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: 'Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ngày thứ ba Người sẽ sống lại'. Các môn đệ buồn phiền lắm".

Vấn đề nộp thuế đền thờ của Người: "Khi thầy trò tới Caphanaum, thì những người thu thuế cho đền thờ đến hỏi Phêrô: 'Thầy của các anh không nộp thuế sao?' Ông đáp: 'Có chứ!' Ông về tới nhà, Chúa Giêsu đón hỏi ông: 'Anh Si-môn, anh nghĩ sao? Vua chúa trần gian bắt ai đóng sưu nộp thuế? Con cái mình hay người ngoài?' Phêrô đáp: 'Thưa, người ngoài'. Chúa Giêsu liền bảo: 'Vậy thì con cái được miễn. Nhưng để khỏi làm gai mắt họ, anh ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh'".

Có thể nói 2 sự kiện này có liên hệ mật thiết với nhau, chứ không phải là hai sự kiên hoàn toàn tách biệt chẳng nhắm nhò gì với nhau. Sự kiện thứ nhất là một sự kiện lịch sử và thực hữu. Còn sự kiện thứ hai là một sự kiện cụ thể nhưng mang tính cách của một dụ ngôn, hàm chứ những ý nghĩa ám chỉ sâu xa liên quan tới sự kiện thứ nhất.

Thật vậy, sự kiện chính yếu trong bài Phúc Âm hôm nay là lời Chúa Giêsu tiên báo lần đầu tiên về cuộc vượt qua của Người từ khổ giá tới phục sinh, và sự kiện thứ hai về vấn đề nộp thuế đền thờ của cả Chúa Giêsu và Tông Đồ Phêrô là sự kiện ám chỉ đến cuộc vượt qua của riêng Chúa Giêsu, thậm chí bao gồm cả Tông Đồ Phêrô nữa.

Không phải hay sao, nếu đền thờ là nhà Cha của Người (xem Gioan 2:16), mà Người là Con của Cha, thì Người tất nhiên được ở free, tức là "con cái được miễn" không phải đóng thuế như những "người ngoài", đúng như Người đã nói với tông đồ Phêrô.

Đền thờ ở đây đồng thời còn ám chỉ đến thân xác của Chúa Kitô (xem Gioan 2:19,21) sẽ bị trao "nộp" (chữ "nộp" trong Việt ngữ ở đây được sử dụng 2 lần cho 2 sự kiện khác nhau trong bài Phúc Âm: "nộp" thuế và "nộp" mạng) cho thành phần giáo quyền trong dân để họ ra tay phá hủy đi. Vậy việc Chúa Giêsu nộp thuế đến thờ ám chỉ việc Người bị nộp vào tay thành phần âm mưu sát hại Người.

Phải chăng đó là lý do Chúa Giêsu bảo tông đồ Phêrô "ra biển thả câu" để bắt "cá", một sinh vật ám chỉ đến cái chết của Người trong ngôi mồ, một cái chết đã được tiên báo ở sự kiện Tiên Tri Giona ở trong bụng cá 3 ngày đêm, và nhờ cái chết này của Người mà Người mới có thể trả thuế đền thờ, ám chỉ Người mới có thể xây lại đền thờ thân thể Người bằng cuộc phục sinh của Người?

Xin thưa, là vì trong các tông đồ chỉ duy mình tông đồ Phêrô là được Chúa Kitô báo cho biết trước số phận sẽ được kết thúc ra sao (xem Gioan 21:18), một số phận không khác gì của Người và như Người, nên Người đã kêu gọi vị tông đồ thủ lãnh này là "hãy theo Thày" (Gioan 21:19), nghĩa là ngài sẽ "được dự phần với Thày" (Gioan 13:8), ở chỗ ngài cũng sẽ trở thành một vị mục tử nhân lành hiến mạng sống mình vì chiên như Người (xem Gioan 10:11).

Đaminh Maria Cao Tấn tĩnh, BVL

,-------------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 79