Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4016
mod_vvisit_counterHôm Qua8254
mod_vvisit_counterTuần Này27172
mod_vvisit_counterTuần Trước50260
mod_vvisit_counterTháng Này104654
mod_vvisit_counterTháng Trước232383
mod_vvisit_counterTất cả11556740

We have: 106 guests online
Your IP: 54.196.42.8
 , 
Today: Aug 15, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 47= GIAO THUYÊT&TRUYEN THONG PDF Print E-mail

 

       Cảm nghiệm Sống # 47

                        GIÁO THUYẾT & TRUYỀN THỐNG

                                                ----xxxx----

     Bạn nghĩ thế nào khi có một Linh mục có tiếng tăm trong Hội Thánh quan tâm như sau: “Giáo hội Công giáo có cả một kho tàng về giáo thuyết và truyền thống giúp người Tín hữu sống đạo; nhưng họ lại không giỏi mang người khác về với Chúa Kitô.”

   ** Sau đây là 6 điều ngài chia sẻ như sau:

1- Quá khứ của chúng ta sửa soạn tốt để trở thành các Mục tử hơn là những người bắt cá người.

2- Nghe về tên Đức Giêsu và nghe về sứ điệp của Người trong cách thế mà có thể mang người ta lại với Chúa là hai điều khác nhau lắm!

3- Giáo hội đã xây dựng lên một lâu đài Tín lý mênh mông quanh vấn đề Đức Tin, nhưng sứ điệp quan trọng căn bản nhất là: “Đức Giêsu là Chúa” thì chưa bao giờ thay đổi:

a/ Giáo hội thường nhấn mạnh và đặt trọng tâm vào việc giáo dục người Tín hữu về Tín điều, lý thuyết, cầu nguyện, linh đạo và luân lý.

b/ Trình bày kho tàng Tín lý cho người thời nay, mà không đặt trọng yếu cho họ biết Đức Giêsu là Chúa thì cũng thì cũng giống như một khối gánh nặng trên vai các trẻ nhỏ bảo chúng vác.

4- Tại sao có những nơi trên thế giới, nhiều người Công giáo đã bỏ đạo chạy theo các thực tại của các phái Kitô giáo khác; bởi vì họ được lôi cuốn vào điều tuyên giảng rất đơn thuần và hiệu lực. Đó là điều làm cho họ có sự tiếp cận trực tiếp với Đức Giêsu, và họ cũng cảm nghiệm được quyền năng của Chúa Thánh Thần.

5- Giáo hội cần phải nuôi dưỡng và hướng dẫn người Tín hữu; nhưng Giáo hội cũng cần phải thấy được nhu cầu đưa người ta tới Đức Tin trước, như sau:

a/ Chúng ta phải rao giảng sứ điệp căn bản, thuần nhất và dễ hiểu, không những chỉ cho các người tân tòng, mà còn cho mọi Tín hữu.

b/ Không như các giáo phái Kitô khác, họ đặt trọng tâm lặp đi lặp lại và hầu như chỉ chuyên chú vào việc tái sinh (born again). Giáo hội Công giáo dạy dỗ và hướng dẫn người Tín hữu để họ trưởng thành trong Đức Tin, và dẫn dắt họ bước qua những giây phút đau khổ đang khi đó họ vẫn kiên trì trong Đức Tin của mình.

6- Linh mục này nói với ĐGH Benedicto và các viên chức Giáo triều rằng؀

: “các vị phải hỏi mình một câu hỏi quan trong là: “Chúa Giêsu có chỗ đứng nào trong đời sống của tôi” còn quan trọng hơn là câu hỏi: “Chúa Giêsu có chỗ đứng nào trong thế giới tân tiến ngày hôm nay?”                                                                                                    a/ Khi người ta có thể tuyên xưng : Chúa Giêsu là Chúa thì có nghiã là Ngài có toàn quyền trên đời sống của tôi. Tôi không còn sống cho mình nữa, mà cho Người đã chết và sống lại vì tôi.

b/ Hành động tuyên xưng Đức Tin này là Lời dạy của Người và gương sáng của người chiếu soi và thanh tẩy mọi tâm hồn.

 

   Trên đây là lời giảng phòng của Linh mục dòng Phanxicô, vị linh hướng của Phủ Giáo Hoàng nói với ĐGH Benedicto và các viên chức Tòa thánh, trong ngày tĩnh tâm cuối năm 2005 vừa qua.

 

  *** Khi đọc xong những lời của vị Linh mục trên đây, tôi thấy có những thiếu sót cần sửa lại như sau:                          

1/ Tôi ít tích cực giúp người khác, đón Đức Giêsu làm chủ đời mình, như đọc bức tâm thư là Kinh Thánh, để lắng nghe Ngài dạy.

2/ Tôi đã trình bày Tín lý, lý thuyết, nhưng ít tập cho Tín hữu cách gặp gỡ, nói chuyện thân mật với Chúa trong mọi lúc thăng trầm của cuộc sống, nên họ dễ chao động, lo lắng, bỏ cuộc...

3/ Tôi hay để ý đến hình thức, lễ nghi long trọng bề ngoài, cái ngọn mà thiếu cái gốc, đó đời sống nội tâm, như lời thánh Phaolô nói: “Rõ ràng anh là bức tâm thư của Đức Kitô được giao cho chúng tôi viết, không phải viết bằng mực đen; nhưng bằng Thần Khí của Thiên Chúa hằng sống, không phải ghi trên những tấm bia bằng đá, nhưng trên những tấm bia bằng thịt, tức là lòng người.” (2Cor 3,3)

4/ Tôi ít giúp người khác cách nuôi sống Đức Tin như là chân lý nằm trong cuộc sống bằng những việc làm cụ thể, nhất là trong gia đình của họ giữa vợ, chồng, con cái, cha mẹ và các bạn hữu, ngoài cộng đồng nữa.

5- Tôi cần noi gương Đức Mẹ khi sinh Chúa Giêsu trong hang đá, đã gần gũi Chúa, nghe các lời mục đồng nói: Mẹ Maria đã ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy và suy đi nghĩ lại trong lòng.”   (Lc 2, 19), để giúp anh em gặp Đức Kitô thật sự, không phải chỉ nghe nói về Chúa; nhưng nói với Chúa những điều họ khao khát mong đợi.

 

Phó tế GB Nguyễn văn Định (Huyền Đồng)

 

 

 

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # THAP DAI BENH PDF Print E-mail

 

THẬP ĐẠI BỊNH

(Ghi lại bài nói chuyện của Đức Tổng Giám mục Phanxicô

Xaviê Nguyễn Văn Thuận với giới trẻ Việt Nam tại Strasbourg, Pháp, chiều

ngày 12.9.1998)

Giới thiệu

Muốn thành công trước hết phải chữa trị tận gốc mười (10) chứng bịnh làm băng hoại xã hội ngày nay.

Cuộc sống cộng đồng và Giáo hội, không những ở Việt Nam mà ngay cả ở hải ngoại, hiện đang có những bất ổn. Không hoặc chưa phát huy được nét tích cực của mình. Do đâu ?

Có rất nhiều căn nguyên. Những căn nguyên này là những chứng bịnh vừa nguy hiểm vừa truyền nhiễm đang hoành hành trong xã hội, và có cơ nguy làm cho cuộc sống xã hội băng rã. Tôi qui chúng lại thành mười bệnh lớn: Thập đại bịnh.

1. Bệnh quá khứ cục bộ

Bệnh này thể hiện qua tâm trạng chỉ nhớ và khen cái quá khứ của mình mà thôi và đóng khung lại trong đó. Ngày tôi bị đưa đi tù ra Bắc, thỉnh thoảng gặp giáo dân và ai cũng hớn hở tâm sự: "Thưa cha, chúng con thấy sung sướng nhất là thời còn Đức khâm sứ . Chúng con đi rước kiệu đầy đường phố, quanh cả bờ hồ Hoàn Kiếm, và thấy Đức khâm sứ quỳ trên chiếc xe, tay cầm Mình Thánh Chúa, mặt ngài sáng láng đỏ hồng như mặt trời. Không biết bao giờ chúng con mới trở lại được như thời kỳ có Đức khâm sứ!". Ta không quên quá

khứ, vì đó là bài học kinh nghiệm, nhưng ta không dừng lại đó, ta nhìn tương lai để xây dựng còn đẹp hơn xưa.

Bà con chỉ sống trong quá khứ, mong trở về quá khứ. Mà thời gian thì bao giờ quay trở lại !

Tôi đi nhiều nơi, gặp nhiều anh chị em tới một tuổi nào đó. Chén thù chén tạc bên nhau than thở: "Biết bao giờ bọn mình trở lại được thời Cộng hoà. Mọi thứ rẻ mạt. Lương tháng mấy nghìn. Một tạ gạo giá chỉ mấy trăm bạc. Sướng thiệt !".

Ta đang ở năm 1998, làm sao mà lùi lại 1960 được !

Do vậy mà chúng ta đâm ra thiển cận. Thay vì nhìn tới thì lại nhìn lui. Giống như người lái xe, không nhìn đằng trước mà cứ chăm chăm vào kính chiếu hậu để ngắm xe sau. Vậy làm sao mà tiến được.

Mà dù thế nào thì mình vẫn phải sống. Quá khứ không bao giờ trở lại. Và thời gian thì cứ tiến mãi.

Nhìn lại gương Chúa Giêsu. Từ trời cao xuống thế, Ngài cứ nhắm tới, một mạch đi tới và cứ nói: "Thầy sẽ lên thành Giêrusalem chịu nạn". Ngài dư biết cuộc tử nạn sẽ rất đau đớn, nhưng vẫn đi tới, chấp nhận. Bởi qua cái đau khổ đó con người được cứu độ.

Cũng vậy, nếu chúng ta muốn cho Đất nước và Giáo hội mình tiến, thì phải nhìn về tương lai. Không quên quá khứ, vì đó là bài học cho tương lai. Nhưng đừng có viễn mơ lui lại quá khứ.

Mỗi người, mỗi thời đại đều có cái hay, cái đẹp. Phải làm sao biết khai triển cái hay cái đẹp đó cho hiện tại đang sống, chứ đứng đó mà than thở tiếc nuối thì ích gì ! Nhìn quá khứ để tạ ơn Chúa, để sám hối. Nhìn hiện tại để hăng say phục vụ với trách nhiệm – Nhìn tương lai với hy vọng.

2. Bệnh tiêu cực bi quan

Những người mang bệnh này cứ chỉ trích kinh niên. Khi nào cũng có chuyện để chỉ trích. Một người làm cả đám phá. Một chính đảng lên thì các đảng khác xúm nhau phá. Phải đạp nó xuống thì mình mới lên được chứ !

Bệnh chỉ trích phát sinh từ lòng ích kỷ hoặc kiêu căng. Một biểu hiện song hành của bệnh này là người chỉ trích thường hay thiếu tự tin.

Người tiêu cực cái gì cũng chỉ trích. Nhưng khi được yêu cầu đưa đề nghị thì "để xem đã", hoặc có ai đưa ra đề nghị gì thì lại lắc đầu "không làm nổi đâu" !

Người tiêu cực thì bất cứ một cơ hội nào cũng là một tai họa cho mình (for the pessimists every opportunity is a calamity). Trái lại, người lạc quan thì bất cứ tai họa nào cũng là một cơ hội cho mình (for the optimists every calamity is an opportunity).

Người ta kể câu chuyện: Một công ty lớn gởi hai đại diện sang một nước Phi châu để nghiên cứu thị trường tiêu thụ giày dép. Trở về điều trần, một vị lắc đầu: Thưa quý vị, không có cách gì tiêu thụ được; người dân ở đó chỉ đi chân đất, có ai đi giày dép đâu ! Trong khi đó vị kia lại hớn hở: Thưa quý vị, chuyến này chúng ta thắng lớn; cả một lục địa mênh mông chưa có ai có giày dép để đi cả !

Người tích cực thì lạc quan. Kẻ tiêu cực bi quan. Tùy theo cách nhìn mà vấn đề nẩy sinh. Người Pháp nói: Đừng trách rằng tối; tối là vì mình không chịu thắp đèn lên thôi ! Đức Gioan Phaolô II kêu gọi: "Đừng sợ", vì ta tin vào Thiên Chúa quyền năng và yêu thương, ta tin con người có thiện chí, ta tin vào mình có Chúa giúp.

3. Bệnh phô trương chiến thắng

Làm gì cũng chỉ nhắm chuyện phô trương là chính. Bệnh này tiếng pháp gọi là triomphalisme; người Mỹ cũng có từ ngữ show up.

Thỉnh thoảng đây đó đọc trên những bản tin sinh hoạt cộng đoàn thật nức lòng: Đại lễ tổ chức vô cùng thành công, cuộc rước kéo dài cả nửa cây số, nhiều chục cha đồng tế, bữa tiệc kết thúc thật linh đình, bà con vô cùng hoan hỉ, chưa có bao giờ và có ai tổ chức được lớn như thế ... Nhưng hết tiệc ra về rồi là hết. Đại lễ hôm qua hôm nay thành quá khứ xa lơ. Cảm xúc hôm qua hôm nay gọi mãi chẳng thấy về ! Hãy cai chứng bệnh phô trương, vì cái chiều sâu thực sự ít ai quan tâm. Ta bảo sáng danh Chúa, nhưng xét cho kỹ Chúa mấy phần trăm, ta mấy phần trăm?

Có những điều không cần phải phô trương. Nhưng nó sẽ từ từ thấm vào lòng người, người ta sẽ hiểu. Người ta hiểu, nhưng đồng thời người ta cũng có tự ái. Càng huyênh hoang, càng làm cho người ta ghét. Mà thành công đâu phải do mình tài giỏi gì. Nhưng mọi chuyện là nhờ ơn Chúa. Như vậy mình càng không có lý do gì để phô trương. Lúc đang huyênh hoang thì chính là lúc nguy hiểm nhất, tai hại nhất, vì đó là lúc mình mất cảnh giác. Khi nào thấy sau một cuộc lễ, có nhiều người ăn năn trở lại, Cộng đoàn hiêp nhất hơn, sốt sắng hơn, đó là dấu thành công thực sự.

4. Bệnh cá nhân chủ nghĩa

Các nhà phân tích cho hay người Âu châu bị bệnh này nặng hơn. Nhưng mình cũng không kém. Thời đại này đâu đâu cũng nghe người ta hô hào đoàn kết (Solidarité). Mà xem ra càng hô hào đoàn kết chừng nào, thì bệnh cá nhân lại nặng chừng nấy !

Biểu hiện của bệnh này: Mình là nhất, là trung tâm của vũ trụ. Mình chiếm độc quyền, ngay cả độc quyền thờ Chúa, độc quyền yêu Nước. Không muốn ai chia sẻ với mình, vì sợ người ta hơn. Người ta không tiếp tay với mình thì trách. Nhưng khi tiếp tay thì lại chỉ muốn họ đứng sau lưng mình mà thôi.

Cá nhân chủ nghĩa phát sinh từ lòng ích kỷ. Kính Chúa, yêu người thực chất là vì mình, vì lợi cho mình chứ chẳng phải vì Chúa vì người gì cả.

Người ta kể chuyện vui: Một số Hồng y và Giám mục ngồi ăn cơm chung với Đức Thánh Cha. Có mấy vị hỏi ngài: Thưa ĐTC, nghe nói có bí mật Fatima, ĐTC có thể nói cho chúng con nghe được không. ĐTC bảo: Bí mật mà, nói sao được. Nghe thế các ngài càng tha thiết: ĐTC đừng sợ, chúng con cam đoan sẽ dấu rất kỹ, không hở miệng. Sau năm lần bảy lượt nghe năn nỉ, ĐTC mỉm cười trả lời: Đức Mẹ Fatima bảo rằng đóng cửa Đức Mẹ Lộ-Đức lại !

Câu chuyện khôi hài này muốn nói lên cái cá nhân chủ nghĩa của con người ngày nay. Đức Mẹ Fatima sợ Đức Mẹ Lộ Đức nổi tiếng hơn và do đó khách hành hương đến viếng đông hơn nên đề nghị dẹp Lộ-Đức.

Chẳng đâu xa xôi. Quanh ta cũng không thiếu thí dụ. Hai nhà thờ cạnh nhau, chuông bên này kêu thì bên kia phải làm sao để kêu hơn. Câu chuyện nầy có thật. Một giáo xứ xin Đức cha cho một quả chuông. Về đánh lên thì bà con giáo xứ bên cạnh sốt ruột khó chịu, liền cùng nhau kéo xin phép đổi một quả chuông lớn hơn. Khệ nệ mang về, đánh lên thì ai nấy thất vọng. Tưởng chuông lớn hơn thì tiếng phải hay hơn. Ai dè âm thanh của chuông thường đã được định chuẩn sẵn; theo nốt nhạc, cái chuông mới trùng một nốt nhạc với chuông cũ!

Trong Giáo hội có một điểm quan trọng, đó là tính đa diện (Pluralité). Giáo hội không đòi hỏi phải đồng bộ, nhưng trân trọng nét cá biệt của mỗi giáo hội địa phương. Khác nhau hầu bổ túc cho nhau, chứ không phải để rồi tôi đi đường tôi anh đi đường anh.

5. Bệnh lười biếng tránh né

Triệu chứng của bệnh này là sợ tốn sức tốn của, sợ liên lụy, a dua: ai mạnh thì hùa theo. Khi nói thì rất hăng, nhưng vào việc thì viện đủ lý do để che đậy cái hèn nhát và lười biếng của mình. Giữa đại hội thì phát biểu thật hùng hồn, lúc phân việc thì lẩn đâu mất.

Trong đội tù của tôi trước đây có một ông cũng từ miền Nam ra. Mỗi lần họp anh ta phát biểu ào ạt. Đụng chuyện gì cũng dơ tay phát biểu. Nói huyên thuyên mà thường lạc đề. Đến lúc chia việc thì im re. Riết anh em trong tổ ngán. Nên mỗi lần anh ta dơ tay phát biểu là anh em đồng loạt hô: Im mà nghe, đài Mát-cơ-va phát !

Chuyện kể hai nhà thông thái nọ muốn tìm hiểu xem thành phố Rôma có mấy người làm việc. Họ bắt đầu bằng một chuỗi phân tách loại trừ. Trước tiên trừ đi con số trẻ em chưa đến tuổi làm việc, đến số người bệnh tật, số người ở tù, rồi số dân biểu nghị sĩ quanh năm suốt tháng chỉ cãi nhau và dơ tay bỏ phiếu bất tín nhiệm chính phủ, số người làm nghề phê bình đá bóng... Cứ thế mà trừ, kỳ cùng chỉ còn lại hai người làm việc, đó là hai nhà thông thái. Nhưng rồi một ông lên tiếng ngay: tôi từ nãy giờ tính toán quá mệt rồi, nên chi tôi bầu anh làm việc tiếp để tôi nghỉ !

Để xây dựng cộng đoàn có trăm công ngàn việc. Việc gì cũng đáng làm. Chẳng cần phải ngồi ghế lãnh đạo mới là làm việc. Việc nào cũng có thể nên thánh, miễn là làm cho tới nơi tới chốn.

Khi ở Dublin một tháng để học hỏi về Đạo binh Đức Mẹ tôi may mắn được gặp người sáng lập, ông Frank Duff. Tôi háo hức, tưởng sẽ diện kiến một nhân vật quốc tế tiếng tăm; người mà các Hồng y, Giám mục khắp nơi đều phải ngồi nghe. Nhưng không ngờ, ông chỉ là một cụ già đưa thư. Hàng ngày khiêm tốn đạp chiếc xe cọc cạch ra bưu điện mang thư về cơ quan, bỏ vào hộp thư của gần một ngàn chi nhánh Đạo binh ở Dublin. Ngưởi ta nói công việc của ông bây giờ chỉ có thế; có tuổi rồi không còn giữ vai trò quan trọng nào nữa; nhưng khi ai cần ý kiến thì ông sẵn sàng đóng góp và hướng dẫn giải quyết.

Đấy, công việc đưa thư hèn mọn có làm giảm tư cách con người đâu!

6. Bệnh chuẩn mực trần tục

Lấy tinh thần, não trạng trần tục làm chuẩn mực cho cuộc sống mình. Làm việc Chúa, nhưng không theo tinh thần Phúc Âm mà lại dùng tiêu chuẩn hoàn toàn trần tục để chuẩn định. Người công giáo kiểu đó thường hay trở thành công giáo tùy thời: Thịnh thì công giáo, suy thì chối. Công giáo vụ lợi: Có mùi vật chất thì tới, không thì miễn. Công giáo danh dự: Chỉ siêng năng xuất hiện khi có lễ lạc được mời lên ghế danh dự, không thì biệt tăm chẳng bao giờ thấy.

Nhiều khi chẳng phải là bản chất, chẳng tội lỗi gì, nhưng là vì mình đua đòi. Chính đua đòi này làm cho cuộc đời khổ sở. Sang đây thấy người ta có xe đẹp, nhà rộng; mình đua đòi muốn hơn người nên phải nô lệ cho công việc, cả nhà làm việc quá mức.

Và chuẩn mực trần thế thường được căn cứ theo báo chí, truyền thanh truyền hình. Báo bảo cái gì hay là hay, cái gì số đông theo là tốt...mặc dù những cái đó không hợp với lương tâm.

Năm ngoái tôi ghé Na Uy tới thăm một bà giáo sư giữ một ghế thứ trưởng trong nội các. Na Uy đa số theo Tin lành và Giáo hội này, như tại các nước Tin lành khác, phải tùy thuộc thế quyền. Bà phàn nàn: nguy quá cha ơi, Giáo hội chúng tôi đang sa lầy trong vòng kềm toả dư luận. Chính phủ ra lệnh cho Giáo hội; Quốc hội ra lệnh (bằng đạo luật) cho chính phủ; mà đạo luật thì lại hình thành do áp lực dư luận truyền thông; vừa rồi chính phủ mới cách chức hai mục sư vì họ chống lại việc phá thai!

Một số cơ quan truyền thông chửi bới Đức Giáo hoàng, kết ngài vào tội thiếu thực tế, thiếu tiến bộ. Nhưng khi Đức Giáo hoàng đến với giới trẻ thì hàng triệu anh chị em trẻ lại tuôn đến với ngài. Tất cả chỉ vì ngài là người dám nói lên sự thật, bất chấp dư luận.

Tuổi trẻ hôm nay đang bị chao đảo trong một thế giới khủng hoảng niềm tin và giá trị. Nên chi họ cần người tín cẩn dám nói thẳng cho họ đâu là điều đúng, đâu là sai. Cái khó và nguy hiểm của ngày hôm nay là người ta phạm tội, nhưng lại bắt cả nhà nước và Giáo hội coi đó là nhân đức. Chẳng hạn như chuyện đồng tính luyến ái. Dư luận đang bắt mọi giới phải xem đó là chuyện hợp luân thường đạo lý. Giáo hội thương cảm, nhưng Giáo hội cần nói sự thật. Đức Thánh cha nói: "không cần ai bỏ phiếu cho sự thật" vì sự thật vẫn là sự thật.

7. Bệnh đợi chờ phép lạ

Cứ chờ cứ đợi người khác, mà bản thân mình chả chịu làm gì. Mình có làm thì Chúa mới giúp được chứ. Chúa sinh ra mình không cần hỏi ý mình, nhưng để cứu mình Ngài phải cần đến sự cộng tác của ta.

Có bà suốt ngày cầu với Chúa: Con bao nhiêu ngày tháng hy sinh cho cộng đoàn. Nấu cơm, nấu chè, hết việc này đến chuyện nọ. Đâu cũng có mặt. Giúp ngày không đủ tranh thủ giúp đêm giúp thêm giờ nghỉ ! Con chỉ xin Chúa có một điều, vậy mà Chúa không chịu đoái nghe. – Chứ con xin điều gì ? – Dạ xin Chúa cho con trúng vé số, chỉ cần trúng một lần độc đắc thôi ! – Ừ mà Chúa cũng đang đợi bà đây ! – Dạ Chúa đợi gì con đây ? – Thì Ta đang đợi bà mua vé số !

Trong một vụ lụt xe cứu thương rảo khắp phố phường kêu gọi người dân rời nhà di chuyển lên nơi cao để tránh nước lũ. Ông bố của một gia đình bảo với con cháu: Tụi bây đứa nào đi thì đi, còn tao không đi; tin tưởng phó thác vào Chúa thì sao Ngài bỏ rơi được. Nước lũ tới, dâng cao. Ghe cấp cứu lại kêu gào tản cư gấp. Ông già kê bàn kê ghế leo lên rồi giục: Mẹ con bây đi thì đi nhanh lên, tao không. Nước tiếp tục dâng cao, ông già leo lên mái nhà ngồi. Máy bay trực thăng lượn qua lượn lại, thả dây kêu gọi ông di tản. Ông nhất quyết không đi, bởi tin rằng có Chúa che chở. Và nước ngập cuốn ông đi luôn. Ông gặp thánh Phêrô. Thánh Phêrô hỏi sao lại dạt vào đây. Ông già bực bội trách cứ, tại sao con đặt hết tin tưởng vào Chúa mà Ngài không cứu sống, lại để con chết trôi chết nổi thế này và ông yêu cầu thánh Phêrô mở cửa đưa ông vào Thiên đàng cấp tốc. Thánh Phêrô ngạc nhiên đáp lại: Chúa có cứu ông chứ! Ông có nghe đài báo tin không ? – Có. Ông nghe xe cứu thương kêu gọi không ? – Có. Ông có thấy ghe máy, trực thăng đến cứu không ? – Có. Tại sao ông bảo Chúa bỏ ông ?

8. Bệnh tùy hứng vô định

Người không có lý tưởng rõ ràng. Đời vô định hướng. Ai xúi thì nhắm mắt làm theo, bất kể hay dở, khôn dại. Xong rồi phủi tay. Chẳng có dự án và chẳng có một người nào làm lý tưởng cho đời mình. Đây là loại người tùy hứng.

Người ta hay nói đời là một giấc mơ. Nhưng đời có thật là một giấc mơ không ? Mơ là chuyện mộng, không bắt buộc phải hiện thực. Nhưng đời trái lại là cuộc sống thực tế của mỗi người, bắt mình phải hoàn thành.

Thánh Kinh nói đến giấc mơ của Thánh Giuse. Ông mơ thiên thần báo phải đem Hài nhi và mẹ người trốn sang Ai Cập. Cái đặc biệt ở đây là Giuse đã thực hiện giấc mơ đó và nhờ vậy Chúa Giêsu thoát chết.

Người trẻ cần có lý tưởng và phải thực hiện cho bằng được. Nhưng phải định hướng cho trúng. Truyện kể có người khi còn trẻ quyết tâm sẽ thay đổi cả thế giới. Khi đứng tuổi thấy mình chả thay đổi được ai, bèn chuyển mục tiêu gần hơn: sẽ thay đổi gia đình mình. Đến khi về già quay lại thấy mình cũng chả thay đổi được gia đình, mới nhận chân ra rằng muốn thay đổi gia đình hay thế giới trước hết phải thay đổi chính con người của mình đã !

9. Bệnh sống vô trách nhiệm

Triệu chứng: thờ ơ trước những khó khăn của Hội thánh và Quê hương, trước những đau khổ của người khác. Chả thấy mình có trách nhiệm gì cả. Hoá ra những người mắc bệnh này chẳng hiểu gì về phép Rửa, chẳng còn nhớ gì sứ mạng được trao qua phép Rửa đó. Qua phép Rửa, được làm con Chúa, đó là Hồng ân, và phép Thêm sức làm cho ta nên chiến sĩ của Chúa đó là trách nhiệm, mỗi người chúng ta được trao ban cả Nước Trời trong lòng mình, đồng thời cũng được giao phó sứ mạng phải loan báo cho mọi người về Nước Trời mình đang mang. Vì không ý thức và quan tâm nên họ giữ đạo hời hợt, sống đạo một cách vô trách nhiệm.

Ngày xưa cha Hậu (cố Olivier) ở Sàigòn thường nói với bổn đạo: Anh chị em phải biết, mình quả thật sung sướng vì được Chúa cho cả Nước Trời trong lòng. Anh chị em cũng giống như một người mang trong mình vé số độc đắc đã trúng mà chưa lãnh. Và bổn phận của anh chị em là chia sẻ ân huệ và niềm vui đó cho người khác.

Mỗi người trong xã hội đều có trách nhiệm riêng. Chứ không phải giáo dân thì cứ đổ cho cha xứ, linh mục thì đổ cho giám mục, giám mục lại chỉ tay về Giáo hoàng. Như thế Giáo hoàng lại đổ cho Chúa à ! Thái độ phủi tay không giải quyết được gì. Mà mỗi người, tùy vị trí và hoàn cảnh riêng, trước hết phải xắn tay nắm lấy mà giải quyết nhiệm vụ của mình.

10. Bệnh bè phái chia rẽ

Đây là căn bệnh trầm kha nhất. Vô cùng nguy hiểm vì nó thường là căn nguyên của các bệnh khác.

Một cơ thể mà các tế bào chống nhau thì làm sao sống được. Nội bộ một cộng đoàn mà chưa hợp tác với nhau được thì đừng nên bàn chuyện đấu tranh, giải phóng. Ai ở thôn quê đều biết hoàn cảnh cấy lúa. Một mảnh ruộng cần cả chục người cấy suốt ngày. Lưng đội trời nóng cháy da, tay xé lúa nhấn xuống bùn, bẩn và mệt. Nhưng cũng miếng ruộng đó chỉ cần một người thôi là chỉ trong vòng vài ba tiếng đồng hồ là nhổ sạch. Xây khó, phá rất dễ.

Một cách hay nhất để tránh và chữa bệnh này là lắng nghe người khác, sẵn sàng chấp nhận cái khác của người. Câu chuyện tổng thống Lincoln nước Mỹ là một bài học. Trong cuộc chiến Nam Bắc, ngày nọ trước ba quân ông xuống lệnh hành quân. Một anh sĩ quan phản đối và cho rằng Lincoln điên khi hạ lệnh đó. Có người vào báo cáo. Lincoln cả giận. Nhưng thay vì tức khắc cho thi hành kỷ luật đối với thuộc viên, ông cho mời người đó vào. Và sau khi nghe trình bày phải trái, Lincoln đổi ý, trao trách nhiệm lớn cho vị sĩ quan đó. Ông biết lắng nghe nên đã tránh được đổ vỡ lớn cho binh sĩ và quốc gia.

Trong một giáo phận, một cộng đoàn, một hiệp hội, việc làm tổn thương, mất giờ để giải quyết nhất của Giám mục, của những người có trách nhiệm, là chứng bệnh triền miên bè phái, chia rẽ – mà những người mắc bịnh thường vẫn tưởng mình đạo đức. Có nhiều người "phạm tội vì Chúa": lấy lý do "vì Chúa" mà loại trừ kẻ khác, không thuộc phe ta.

Người Pháp đã nếm kinh nghiệm cay đắng tai hại của bịnh nầy nên có câu châm ngôn: "Đừng vì kính mến Chúa mà chống kẻ khác". Chúa Giêsu biết trước điều nầy nên Ngài tha thiết cầu xin trước giờ tử nạn: "Lạy Cha, xin cho chúng nên một như Cha ở trong con và con ở trong Cha, để thế gian tin Cha đã sai con" (Gioan. 17, 21). Nếu ta không hiệp nhất thì thế gian không tin. Lời ông Gandhi đáng cho ta suy nghĩ: "Tôi yêu Chúa Kitô, nhưng tôi không yêu người Kitô hữu vì họ không giống Chúa Kitô".

Tác giả: ĐHY. P.X. Nguyễn Văn Thuận

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 101 = MEN CHUA YEU NGUOI BANG VIEC LAM PDF Print E-mail

Phó tế G.B Nguyễn Văn Định - Mến Chúa Yêu Người Bằng Việc Làm

Cảm nghiệm Sống : 101 = Lc 4, 21-30 = Chúa nhật 4 TN -C

MẾN CHÚA YÊU NGƯỜI BĂNG VIỆC LÀM

Mến Chúa yêu người không chỉ nói mà không có những hành động cụ thể; nhưng còn giúp người khác thực hành nữa. ĐTC Gioan Phaolô II nói:" Đã đến lúc Giáo hội cần dốc toàn lực vào một cuộc loan báo Tin Mừng mới và vào sứ vụ đến với muôn dân. Không một ai trong những người tin vào Chúa Kitô, không một chức vụ nào trong hội thánh được miễn trừ khỏi trách vụ cao cả này: Đó là loan báo Tin Mừng cho mọi dân tộc." Đây là mến Chúa yêu người.

Vậy loan báo bằng cách nào? Thưa, bằng chính cuộc đời và hoàn cảnh của mỗi người, không phân biệt giai cấp, học lực. Ai cũng có thể giới thiệu Chúa cho người khác được. Khi các tín hữu tỏ ra không tranh chấp, thù hận, ghen ghét, tham lam...thì đây là những hành động cụ thể nhất để mọi người thấy Chúa, còn hơn những lời nói, những bài giảng hùng hồn nhưng không sống lời mình rao giảng. ĐTC nói tiếp:" Người thời nay không thích nghe các thầy dạy, mà chỉ thấy các chứng nhân và giả sử như người ta có thích nghe các thầy dạy, thì các thầy dạy đó trước tiên phải là những chứng nhân."

1- Mẹ Terêsa Calcutta và Hội Dòng Thừa Sai Bác Ái của Mẹ đã chinh phục được cả thế giới cũng chỉ bằng cuộc sống khiêm tốn phục vụ bằng việc bác ái cụ thể là săn sóc những người ốm đau nghèo khổ.

2- Ông Gandhi, người cha già của dân tộc Ấn độ, đã rất say mê đọc Kinh Thánh là sách gối đầu giường của ông. Ông đã cảm nghiệm Sống bài Hiến Chương Nước Trời, còn gọi là Tám mối phúc trong sách Tin Mừng Matthêu đoạn 5. Ông đã suy nghĩ, cầu nguyện và tìm ra được một con đường đấu tranh bất bạo động để giúp dân tộc Ấn độ lật đổ được ách thống trị của dân tộc Anh mà không tốn một viên đạn, không phải đổ một giọt máu.

Sau đó, ông quyết định đến nhà thờ để tìm hiểu theo đạo Chúa, nhưng bị người trong ban phụng vụ không cho vào và nói:" Nhà thờ này chỉ dành cho người da trắng. Ông là người da đen, hãy sang nhà thờ khác." Từ đó, ông Gandhi không bao giờ trở lại nhà thờ Công giáo nữa và ông nói rằng:" Tôi tin Đức Kitô, nhưng tôi không tin người có đạo vì họ không sống giống Đức Kitô." Và ông còn nói thẳng với người tín hữu rằng:" Hỡi các bạn tín hữu Công giáo, nếu các bạn Sống Lời Đức Kitô dạy thì đất nước Ấn độ của chúng tôi đã sẵn lòng nhận phép Rửa từ lâu rồi!"

3- Soeur Mai Thành dòng Đaminh Thánh Tâm nói trong một buổi gặp gỡ Liên Tôn tại Pháp như sau:" Tôi mê lời Đức Phật, tôi thích lời Đức Khổng, tôi mê lời Đức Lão, nhưng tôi yêu mến Lời Chúa Kitô trên hết." Soeur đã nói lên lòng yêu mến Chúa là yêu mọi người, không phân biệt tôn giáo như sau: Ba tôn giáo Phật, Lão, Khổng trong vùng Đông Nam Á, đã liên kết chặt chẽ trong tâm hồn của người theo đạo lại với nhau thành cái Tâm Đạo.

4- Lòng mến Chúa yêu người của người Tín hữu đã thể hiện trong tháng Linh hồn là tỉnh thức, không chỉ nhớ đến linh hồn ông bà, cha mẹ, vợ con đã qua đời, nhưng cần lưu tâm đến người còn sống. Đây là phục vụ, tha thứ, để nghĩ đến thân phận mình là phù vân vô thường, có đó rồi mất đó, để yêu thương, nhịn nhục và tha thứ cho nhau:

                    Sè sè nấm đất bên đường,

                    Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.

5- Tôi có nghe về ông Brian, giám đốc hãng Coca Cola nói rằng: Cuộc sống ví như 5 trái banh là: Việc làm - Gia đình - Sức khỏe - Bạn hữu và Tâm hồn. Trái banh Việc làm bằng cao su nên không thể bể được, còn bốn trái banh kia làm bằng thủy tinh nên rất dễ bể nếu tôi thiếu thận trọng, gìn giữ, nâng niu. Một khi nó bị rơi xuống thì bốn trái banh Gia đình, Sức khỏe, Bạn hữu, Tâm hồn sẽ bị đổ vỡ, suy sụp, không cứu vãn được như bạn đang thấy hôm nay..

Ca dao có câu : Mùa thu lá đỏ lá vàng,

                        Mùa đông với tuyết ngập tràn đó đây.

Chúa gọi bạn và tôi hãy luôn mến Chúa, yêu người là món quà quý giá và hạnh phúc đang nằm trong tầm tay bây giờ đây. Quý giá và hạnh phúc đâu? Chính là người vợ, người chồng, cha mẹ, con cái... Hãy chịu đựng, hãy tha thứ, hãy phục vụ, nếu để chậm sẽ mất hết.

Ca dao Tuc ngữ :  Anh em cốt nhục đồng bào,

                            Vợ chồng là nghĩa lẽ nào chẳng thương.

   * Xin quý vị cùng tôi thực hành ngay hai việc sau đây: Hãy ngồi thẳng lại, hít hơi thật sâu và nói:

1/ Chúa ơi! Con yêu mến và cảm tạ Chúa! Con còn có bố mẹ, vợ chồng, con cháu để yêu thương.

2/ Hãy thở ra một hơi thật dài và nói: Lạy Chúa! Con yêu mến và cám ơn Chúa, đã ban cho con có sức khỏe, công việc làm, tâm hồn và bạn hữu, cộng đoàn, giáo xứ đây để con phục vụ và chia sẻ.

 

Phó tế: GB Nguyễn Văn Định

Mời thăm : www.chiaseloichua.com

 
CAM NGHIEM SONG # 44 =CHUC PHUC LOC THO PDF Print E-mail

 

                                    Cảm nghiệm Sống # 44

                Lời Chúc : PHÚC - LỘC - THỌ NĂM MỚI

 

   Trong Ngày Tết, tôi chúc Phúc-Lộc-Thọ, đọc và hát Thánh vịnh cũng nhiều lần, nhưng tôi chỉ đọc và hát to, mà chưa Cảm nghiệm được những Lời Kinh Thánh thật tuyệt diệu và sâu sắc chừng nào !

* Thứ nhất: CHÚC PHÚC. (Tv 128: 1-5)

1/ Thánh vịnh nói rõ là PHÚC sẽ chạy theo tôi, chứ không phải tôi chạy theo Phúc như sau:

Hạnh phúc thay bạn nào kính sợ Chúa,

Ăn ở theo đường lối của Người. (câu 1)

2/ Rõ ràng là: Có đức mặc sức mà ăn, mà hưởng, PHÚC sẽ chạy theo tôi. Vì bạn biết kính sợ Chúa và thực thi đường lối của Người.

   Hiền thê bạn trong cửa trong nhà,

   Khác nào cây nho đầy hoa trái ;

   Và bầy con tựa những cây ô-liu mơn mởn,

   Xúm xít tại bàn ăn. (câu 3)

3/ Ra, vào bạn thấy vợ hiền săn sóc con cái, cửa nhà, cơm nước, rồi thấy đàn con đầy nhựa sống vui vẻ ngồi ăn trong bữa cơm chiều. Ôi thật Hạnh Phúc biết bao ! PHÚC nó tìm đến ở với bạn đấy.!

   Xin Chúa từ Xi-on xuống cho bạn muôn vàn ơn phúc…   (câu 5)

4/ Khi bạn thực tâm tin kính Người, ơn Phúc trên Trời sẽ đổ tuôn xuống cho bạn chẳng thiếu gì.

   Phúc thay người chẳng theo lời bọn ác nhân,

   chẳng bước theo đường quân tội lỗi.   (Tv 1:1)

5/ Nếu tôi chẳng nghe theo, chẳng bước vào, chẳng nhập bọn là không làm cớ cho cho ai vấp phạm, thì PHÚC sẽ chạy theo tôi.

* Thứ hai: CHÚC LỘC. (Tv 128:2)

   Công khó tay bạn làm, bạn được an hưởng,

   Bạn quả là lắm phúc nhiều may.

1/ Khi bạn chịu khó làm thì được an hưởng LÔC, chẳng kiếm đâu xa. Của cải nhiều, chết mà chưa hưởng, gọi là thất LỘC, các phụ khỏan cho gọi là bổng LỘC. Vậy bạn đừng đuổi theo tiền bạc:

Đó chính là Phúc Lộc Chúa dành cho kẻ kính sợ Người. (Tv 128,4)

2/ Làm việc tốt lành, Chúa sẽ ban nhiều ơn, gọi là Thiên LỘC.

     Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù.

     Đầu con Chúa sức dầu thơm,

     Ly rượu con đầy tràn chan chứa.   (Tv 123:5)

3/ Khi bạn kính sợ Chúa, Ngài sẽ dọn bàn cho bạn. LỘC sẽ đến cho bạn dư thừa. Bạn hãy giao kẻ thù cho Chúa, Ngài sẽ bênh vực bạn, thương xót nó và bạn, để kẻ thù thấy mà ăn năn hối cải.

   * Thứ ba: CHÚC THỌ . (các Thánh vịnh sau)

1/ Khi tôi nhìn thấy con cháu mỗi ngày là tôi đang sống lâu rồi.

   Được sống lâu bên đàn con cháu.

   Nguyện chúa Ít-ra-en vui hưởng thái bình.   (Tv 128:6)

2/ Chúa có thể thêm tuổi THỌ cho bạn, nên đừng lo sống bao lâu.

   Ban cho đời ngươi chứa chan hạnh phúc,   (Tv103:5)

   Khiến tuổi xuân ngươi mạnh mẽ tựa chim bằng (Phượng hoàng)

3/ Chúa cho tôi được thưởng thức các vật ngon, cho tuổi xuân tôi lên cao như chim Phượng hoàng ở trên các núi và bay thật cao.

   Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u,

   Con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.

   Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.   (Tv 23:4)

4/ Như vậy, tôi không có sợ chết, nên cứ hưởng thọ trong Chúa, tôi rất an tâm và vui mừng. Vì có Chúa đứng bên cạnh, bảo trợ tôi.

 * Tv 138, 7: Cho dù con gặp bước ngặt nghèo,

                        Chúa vẫn bảo toàn mạng sống con.

                      Địch thù đang hằm hằm giận dữ,

            Ngài ra tay chặn đứng, lấy tay uy quyền giải thóat con.

5/ Lòng tin tưởng và mục đích Sống THỌ của bạn và tôi hôm nay:

   Tôi không phải chết, nhưng tôi sẽ sống,

   Để loan báo những công việc Chúa làm.   (Tv 118:17)

6/ Đúng như lời thánh Têrêsa nói: chị em đừng khóc tôi như những kẻ không có niềm tin cậy, tôi không chết, tôi vào cõi sống.”

   Nếu chiều mai, tuần này, tháng tới, Chúa gọi bạn và tôi, mình sẽ làm gì? PHÚC - LỘC - THỌ chính là những giờ phút quí báu này!

            Ptế: GB. Maria Nguyễn văn Định Sưu Tầm

 

 

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # = VÊ PHEP THANH TAY PDF Print E-mail

 

BÍ TÍCH THANH TẨY

Lể Chúa Giêsu chịu Phép Rửa, Năm C 13-1-2013

(Isaiah 42: 1-4,6-7 / 40: 1-5,9-11; Acts 10:34-38/Timothy 2:11-14;3:4-7; Luke 3:15-16, 21-22)

Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Có người gọi Lễ Hiển Linh là lễ Chúa Kitô khánh thành sứ mạng Thiên Chúa của Ngài ở trần gian, và được hoàn chỉnh vào lễ Chúa Giêsu chịu phép thanh tẩy. Lễ Chúa chịu phép Thanh Tẩy coi như kết thúc mùa Giáng Sinh, nhưng thực sự Giáng Sinh sẽ kết thúc vào lễ Chúa Giêsu dâng mình vào đền thánh vào ngày 2 tháng Hai.

Bài Tin Mừng hôm nay (Lc 3:15-16, 21-22) cho biết Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ của Ngài ở Galilée sau khi chịu phép thanh tẩy bởi thánh Gioan Tiền Hô. Nói về sự mong chờ của mọi người (3:15), thánh Luca đã tả quang cảnh thánh Gioan thuyết giảng giống như tình trạng những người Do Thái thành tâm trong khung cảnh Chúa Hài Đồng sinh ra (2: 25-26, 37-38). Thánh Gioan Tiền Hô nói về một nhân vật vĩ đại, cao trọng hơn, có quyền lực thanh tẩy mạnh mẽ hơn thánh nhân nhiều (Lc 3:16; Ga 1:26-27).

Khác hẳn với phép rửa thánh Gioan làm bằng nước, Chúa Giêsu nói phép rửa Ngài làm sẽ bằng ơn Chúa Thánh Thần và Lửa (Lc 3:16). Cộng đồng Kito Giáo sơ khai quan niệm Ánh Sáng Lửa là biểu tượng của Chúa Thánh Thần được đổ ra ngày Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống (Cv 2: 1-4). Theo giáo huấn của thánh Gioan, Thánh Thần và Lửa phải được hiểu là những gì tinh khiết, tinh luyện và trinh trong (Ez 36: 25-27; Ma 3: 2-3).

Tiếng nói phát ra từ trời khi Chúa Giêsu chịu phép rửa: "Con là Con yêu dấu của Ta, rất đẹp lòng Ta"(Mt 3:17) là một xác quyết rõ ràng Chúa Giêsu thành Nazareth là con-người-thiên-sứ. Đây chính là một tuyên cáo về Tình Yêu của Thiên Chúa đối với tân dân Israel / Do Thái của Chúa. Đó là cách Thiên Chúa đặt tên cho một trách nhiệm cao cả. Nó là một bất ngờ đối với thế giới của những ai hãnh tiến và uy quyền.

Qua phép rửa làm bằng nước sông Jordan bởi thánh Gioan Tẩy giả, chúa Giêsu đã chấp nhận điều kiện và khả năng của loài người, gồm cả đau khổ và sự chết và cách nối kết với Thiên Chúa theo cung cách chúng ta muốn. Người đã giang hai cánh tay ra ở sông Jordan và trên thập giá. Nơi sông Jordan , Chúa đã chấp nhận nhiệm vụ. Trên thập giá, Chúa đã hoàn thành nhiệm vụ. Để cho thánh Gioan làm phép rửa tại sông Jordan , Chúa Giêsu đã xác quyết với thế giới Chúa đến thế gian là để cứu chuộc muôn dân.

CHÚNG TA ĐƯỢC KÊU GỌI ĐỂ TRỞ THÀNH NGÔN SỨ

Khi chúng ta chịu phép rửa trong Chúa Kito là chúng ta được thanh tẩy trong sự chết của Ngài. Phép thanh tẩy của chúng ta là một bí tích công khai, ngôn sứ và vương quyền. Chúng ta chấp nhận sự sống của Giáo Hội và được kêu gọi gìn giữ niềm tin sự sống đó, niềm tin nghĩ đến tha nhân. Niềm tin này là trách nhiệm chung của mọi người, không của riêng ai cả.

Bí tích Thanh Tẩy là tiếng gọi người Kito hữu trở thành ngôn sứ. Cách thức chúng ta sống thế nào là tùy từng người. Cách thức đó có thể không bi thương như những cuộc mạo hiểm của một Isaiah hay một Gioan Tiền Hô. Tuy nhiên nó phải ở trong cùng một truyền thống ngôn sứ vĩ đại là Đức Giêsu Kitô. Để là ngôn sứ chúng tôi cần phải nhập cuộc và hành động; tay chân chúng tôi phải bị dơ bẩn, nghĩa là không trắng muốt, sạch sẽ như những người suốt ngày ngồi trong văn phòng và huởng thụ.

Qua phép Thanh Tẩy, chúng ta có thể trở thành ánh sáng cho tha nhân, như Chúa Giêsu là ánh sáng cho chúng ta và toàn thế giới. Cuộc thanh tẩy của chúng ta sẽ làm cho chúng ta can đảm, tin tưởng và hăng say hồ hỡi. Nó luôn luôn nhắc nhở chúng ta là Tin Mừng cần phải được tuyên xưng bằng hành động để tỏ lòng tri ân vì vẻ huy hoàng, tươi đẹp và ơn phúc của nó.

Khi nào chúng ta lần hồi khám phá ra được những đòi hỏi của niềm tin đó, và ở đâu cách thức thống hối dẫn dắt chúng ta tới, khi nào chúng ta biết phân biệt thiện với ác; khi nào chúng ta cố gắng tìm kiếm điều Chúa muốn trong cuộc sống của chúng ta và xin Ngài giúp chúng ta hoàn thành nó; khi nào chúng ta học hỏi thật nhiều hết sức có thể về Thiên Chúa và thế giới của Ngài; khi nào chúng ta đến gần được Chúa, thì –lúc đó- con người mà bầu trời đã mở ra cho Ngài sẽ được tỏ lộ cho chúng ta.

PHÉP THANH TẨY TRONG GIÁO HỘI NGÀY NAY

Ở nhiều nơi trên thế giới hiện nay, việc rửa tội trẻ em đã trở thành tùy nghi. Số hài nhi, trẻ em, thanh niên thiếu nữ và người lớn không rửa tội đang tăng lên. Việc xuống dốc đó là do tình liên đới gia đình bị soi mòn và xa rời khỏi Giáo Hội. Tôi đã từng nghe và biết có những linh mục, những cha xứ thắc mắc và tranh luận về một thực tế là nếu các ngài thấy có những dấu hiệu rõ ràng chứng tỏ không có thực hành đức tin thì Giáo Hội có quyền từ chối làm các bí tích, nhất là bí tích thanh tẩy. Đây quả là một vấn nại rất phức tạp.

Tuy nhiên, phải chăng chúng ta không thể một lần nữa, lắng nghe lệnh truyền của sứ mạng rao giảng Tin Mừng là "Rửa Tội, Truyền Giáo và Giáo Huấn" không phải là đợi cho người ta đến với mình mà chúng ta phải đi ra ngoài, thăm hỏi, gặp gỡ, giúp đỡ người ta, ở những nơi mà tình trạng đang bê bối, tội lỗi, áp bức, truy nã, tù tội, bất công, bất chính đang hoành hành? Điều chúng ta cần phải có là nhiệt tình hăng say truyền giáo. Nó không phải là những cái gì ghê gớm. Nó rất bình thường. Đó là công tác truyền giáo hàng ngày, là yêu thương, là thăm viếng kẻ đau yếu, thăm hỏi người tù tội, bênh vực những người bị bạc đãi, bắt bớ, cưỡng đoạt, lên tiếng trước những bất công, bất chính, đòi hỏi công bằng xã hội, tự do tôn giáo...như chính Chúa Giêsu đã làm. Ở Hoa Kỳ tôi đã thấy những giám mục, đức ông –linh mục / giáo dân thì là chuyện bình thường rồi- thường xuyên đi thăm bệnh nhân và tù nhân. PhépThanh Tẩy chính là nền tảng tuyệt đối của những nhiệt tình hăng say ấy. Nó không phải là xum xoe, o bế kẻ quyền thế giàu sang và thế quyền, dù họ là những kẻ chống Chúa và đầu não của tội lỗi, ác quỉ.

Phép bí tích là để dành cho đời sống con người, thanh thiếu niên và người lớn cả nam lẫn nữ, không phải là chúng ta muốn họ làm điều ta muốn, để cho ta được yên thân. Chúng ta có thể nghe văng vẳng bên tai lời Chân phước Giáo Hoàng Gioan Phaolo II kêu gọi chúng ta: "Duc in altum!" Bạn không thể kiếm ra được những người cần bạn nơi những vũng nước quen thuộc và nông cạn!

Tình trạng khó xử phải từ chối ban phép thanh tẩy và những bí tích khác cho những người không thích hợp vì đã không hành đạo trong Giáo Hội, đã được chính Hồng Y Joseph Ratzinger trải nghiệm lúc còn trẻ, nhưng cuối cùng đã được giải quyết. Hãy nghe Ratzinger, nay là Giáo Hoàng Biển Đức XVI trả lời thắc mắc có liên hệ đến chuyện này của một linh mục ở Bressanone tại Bắc Ý, trong một cuộc vấn-đáp công khai với các giáo sĩ của giáo phận vào ngày 6-8-2008. Linh mục Paolo Rizzio, là cha xứ và giáo sư thần học, đã hỏi Đức Thánh Cha một câu hỏi về phép Thanh Tẩy, phép Thêm Sức và Rước Lễ Lần Đầu:

"Thưa Đức Thánh Cha, 35 năm về trước, con đã nghĩ là chúng con khởi đầu là một đoàn chiên nhỏ, một cộng đồng thiểu số, ít nhiều ở đâu đó tại Âu Châu; do đó chúng con đã chỉ thi hành các bí tích cho những ai thực sự hành đạo mà thôi. Thế rồi, một phần vì đường lối của triều đại Gioan Phaolo II, con nghĩ là mọi sự rồi cũng được cho qua. Đức Thánh Cha nghĩ sao và cho chúng con ý kiến để thi hành về sau? Đức Thánh Cha có thể gợi ý cho chúng con những đường hướng mục vụ nào phải theo?"

Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã trả lời câu hỏi này rất thích hợp cho chúng ta về Phép Thanh Tẩy trong ngày lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa:

"Tôi phải nói rằng, tôi đã đi cùng đường với quí cha. Khi tôi còn trẻ, tôi đã khá nghiêm ngặt. Tôi nói: Các bí tích là bí tích của Niềm Tin, và ở đâu không có Niềm Tin, ở đâu Niềm Tin không được thực hành, thì ở đó Bí Tích cũng không thể ban cho được. Và tôi đã thường nói với các cha xứ của tôi khi tôi làm Tổng Giám Mục Munich là: Đây cũng là hai yếu tố, một thì nghiêm ngặt, một thì rộng rãi cởi mở. Thế rồi, với thời gian, tôi cũng đã nhận thức ra là tôi phải bước theo gương Chúa Giêsu là Thiên Chúa, là người đã rất cởi mở, ngay cả với dân Do Thái / Israel ở bên lề thời bấy giờ. Ngài cũng là Chúa Từ Bi Thương xót và cởi mở -theo như chính quyền thời đó- với những kẻ tội lỗi, vui vẻ chào đón họ và chấp nhận lời mời của họ đến nhà họ ăn cơm tối, lôi kéo họ đi theo về với cộng đoàn của Ngài. (...)

"Do đó, tôi có thể nói là, trong cách dạy giáo lý cho con trẻ, làm việc với cha mẹ là điều tối quan trọng. Đây chính là một trong những cơ hội để tiếp cận với cha mẹ, nó cũng làm cho đời sống đức tin hiện diện nơi người lớn, vì lẽ, đối với tôi, chính họ có thể học hỏi lại niềm tin nơi con trẻ và hiểu rằng nghi thức trọng thể này chỉ có ý nghĩa thực và chính danh nếu nó được cử hành trong một khung cảnh / tình huống của cuộc hành trình cùng với chúa Giêsu, trong tình trạng của đời sống đức tin. Vậy thì, chúng ta phải cố gắng thuyết phục cha mẹ, qua con trẻ, về những nhu cầu cần thiết để chuẩn bị cho cuộc hành trình đó, được biểu hiện bằng cách cộng tác với những mầu nhiệm bí tích và làm cho chúng trở thành đáng mến đáng yêu. (...)

"Tôi có thể nói rằng chắc chắn đây là một giải đáp chưa đầy đủ, nhưng hiểu theo khoa sư phạm thì đức tin luôn luôn là một cuộc hành trình và chúng ta phải chấp nhận mọi hoàn cảnh của xã hội ngày nay. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải mở rộng chúng cho nhiều người hơn để kết quả không phải chỉ là một ký ức hời hợt bề ngoài mà họ đã trải qua mà còn phải làm cho con tim họ rung động thực sự. Trong khoảnh khắc mà chúng ta bị thu hút để tim ta bị xúc động, như cảm thấy một chút xíu về tình yêu chúa Giêsu, một chút ít ước muốn chuyển động theo cùng đường cùng hướng, thì đó là lúc, đối với tôi, có thể nói rằng chúng ta đã thực hiện được một bài dạy giáo lý thực sự. Ý nghĩa chính của việc dạy giáo lý phải là: mang lại ngọn lửa tình yêu của Chúa Giêsu -cho dù nó nhỏ bé- xâm nhập trái tim con trẻ, và qua con trẻ đến với cha mẹ chúng. Vậy là chúng ta đã tái mở cánh cửa niềm tin của thời đại chúng ta rồi đấy.

"Chớ gì lễ Chúa chịu phép Thanh Tẩy hôm nay là lời mời gọi mỗi người trong các bạn nhớ tới những lời hứa của mình khi chịu phép rửa và tái xác nhận niềm tin đó với lòng tri ân. Hãy làm sống lại giây phút nước đổ trên đầu các bạn. Hãy cầu nguyện để ân sủng của phép thanh tẩy của bạn giúp bạn trở thành ánh sáng cho tha nhân và thế giới, cho bạn sức mạnh và lòng quả cảm để làm một cái gì khác thường trên thế giới và trong Giáo Hội."

Fleming Island, Florida

Jan. 10, 2013

NTC

 
<< Start < Prev 111 112 113 114 115 116 117 118 Next > End >>

Page 111 of 118